Chương 64: Phần tử cải tạo

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,161 lượt đọc

Chương 64: Phần tử cải tạo

Gần đây, người đến tìm Vương Anh đa số là bị cảm nhẹ, chưa biết kinh nghiệm của thầy lang này ra sao, các lão thái đều hơi e dè.

Vương Anh không phải là người thích ôm việc vào người: "Bệnh nghiêm trọng hơn tốt nhất nên lên huyện, bệnh viện ở đó họ có thiết bị kiểm tra, có một số bệnh bắt mạch sẽ không chuẩn, ở huyện có máy chụp X quang, có thời gian nên chụp thử xem xem vấn đề nằm ở đâu."

"Chỉ chụp thôi à?"

Vương Anh: "... Vâng, cơ bản không khác nhau mấy, nhưng chụp X quang có thể soi được bên trong cơ thể. Thấy được lục phủ ngũ tạng của người khác."

"Ai ya, nghe sao mà đáng sợ thế?"

"Vậy không ốm đau có cần đi chụp không? Chụp một lần cũng giống vậy hở, tốn mấy đồng?"

Vương Anh: "Cái đó không nên đi nhiều lần, chụp nhiều cũng không tốt, nếu gặp một số bệnh mà chúng ta không tìm ra được gốc bệnh, hay là bệnh khởi phát đột ngột thì phải đi chụp. Sau khi chụp xong bác sĩ xem qua mới có thể kê thuốc đúng bệnh."

"Thế cháu biết chụp không? Cái này cũng giống như chiếu phim, phải học lâu ơi là lâu đúng không?"...

Các lão thái đặt ra rất nhiều câu hỏi, nhưng Vương Anh vẫn rất kiên nhẫn trả lời từng người một, luôn giữ nụ cười trên môi, từ tốn giải đáp các thắc mắc.

Từ lão thái càng nhìn càng thấy ưng ý cô con dâu nhà mình, lão thái bên cạnh đụng bà một cái, hâm mộ nói: "Cô con dâu này của bà giỏi giang thật đó."

Ngày trước nhút nhát thôi rồi, nay ngược lại tự tin mạnh dạn hơn, tính cách cũng chân thật hòa đồng, vừa nhìn đã khiến người ta yêu mến không thôi.

Từ lão thái nghe lời khen này xong cũng không quên hãnh diện: "Nhờ thằng út nhà tôi có mắt nhìn người đấy chứ."

Từ lão thái không biết Vương Anh nhìn trúng Từ Sương ở điểm nào, đứa con út này mặc dù không có tật xấu gì, nhưng lại ít nói, khó thân cận với người khác. Nếu không cũng không khiến Từ lão thái lo lắng ngày đêm, mong ngóng tìm được con dâu tốt tính, chỉ sợ bảo Từ Sảng tự thân đi làm quen, với tính cách lầm lì của con trai út chắc chắn là dọa cô nương nhà người ta bỏ chạy mất dạng rồi.

Đến khi Vương Anh gả cho Từ Sương, Từ lão thái trằn trọc trăn trở ngày qua ngày, cuối cùng còn cho rằng, có lẽ Vương Anh vì nhìn trúng gương mặt Từ Sương.

Từ lão thái vuốt ngực thở dài, may mắn là bà sinh ra đứa con út này tướng tá đoan chính khiến Vương Anh để ý.

Lúc trước bà nghĩ đàn ông con trai ưa nhìn thôi chưa đủ, phải biết lo làm lo ăn, bây giờ ngẫm lại thấy đẹp trai cũng tốt, xem đi, còn không phải dựa vào cái mặt này mới kiếm được vợ hay sao?

Vương Anh được nhóm người lớn tuổi quây quanh như diều gặp gió, cô vốn là bác sĩ, nhiều năm làm việc đã mài giũa nên tính cách ôn hoà, đối xử với ai cũng hết sức nhẫn nại, chẳng mấy chốc đã có người tặng cho cô bột đậu nành rang tự làm.

Lý Xuân Quyên cùng mấy người bà tám tụ lại một nhóm, tay thì tẽ hạt ngô, miệng thì soi mói chuyện nhà người khác.

"Xem cái bộ dạng nịnh hót của nó kìa!"

"Không biết ngượng là gì!"

"Đồ làm biếng, chỉ biết ngồi một bên nhìn mà không phụ tẽ hạt."...

Lý Xuân Quyên: "Mấy bà không biết đâu, con nhỏ đấy lười biếng tới thối thây, suốt ngày chỉ đạo cho Từ Sương làm việc, đã vậy thì thôi đi, nó nằm không ở nhà suốt ngày, hở tí là ăn với chả uống."

Lý Xuân Quyên nhớ lại thôi mà muốn chảy nước miếng, hai ngày gần đây lúc bà ta về đến nhà, chuẩn bị ăn cơm là đã nghe mùi đồ ăn thơm nức bên nhà Vương Anh lan tới.

"Chỉ có biết ăn, tôi thấy á, sớm muộn gì Từ Sương cũng bị nó ăn tới nghèo rớt mồng tơi thôi!"

Nhóm bà tám tụ lại một chỗ buồn bực không vui, họ cứ tưởng Vương Anh từ một cô gái chưa chồng giờ là nàng dâu nhỏ thì phải quán xuyến hết mọi việc trong nhà, cô còn trẻ thì đương nhiên sẽ bị người lớn trong nhà chèn ép, còn Vương Anh thì phải nai lưng ra làm việc. Một hai bảo bê cơm rót nước thì không dám chậm trễ nửa phần.

Ai mà ngờ được Vương Anh lấy chồng xong lại nhàn hạ đến thế!

Vương Anh chẳng hơi đâu phí sức đi giao thiệp với mấy bà ấy, ngồi bên này trò chuyện với các lão thái còn vui hơn.

"Khi nào đại đội trưởng qua đây, chúng ta mách ông ấy có người đến đây rỗi hơi, không lao động tẽ hạt!"

Mấy phụ nhân nhìn Vương Anh nhàn rỗi ngồi bên kia mà thấy chướng cả mắt.

Đều là phụ nữ có gia đình như nhau, dựa vào đâu mà nó ngồi không?

Trao đổi xong xuôi, mấy bà ấy đợi Điền Hữu Phúc tới bắt đầu cuộc họp.

Kết quả chờ cả buổi trời, chả thấy bóng dáng Điền Hữu Phúc đâu.

Có người sai con nít nhà mình: "Con đi hỏi thử, khi nào bắt đầu họp."

Đợi thêm một chốc nữa, Điền Hữu Phúc không đến mà là Tống Đại Quý.

Tống Đại Quý: "Hôm nay chúng ta không họp, chỉ tính điểm lao động thôi, mọi người khoan hẵng về, chờ thêm một tí nữa Hữu Phúc đến sẽ thông báo cho mọi người vài chuyện."

Vừa nghe là tính điểm lao động, mọi người nấn ná lại tiếp tục chờ.

Có người hỏi: "Thông báo việc gì mà phải chờ đại đội trưởng đến, để bí thư chi bộ thông báo không được hả?"

Tống Đại Quý xua tay: "Bảo mọi người chờ thì cứ chờ đi, lát nữa nhóm đàn ông cũng đến sau."

Trong giây lát, mọi người đều tự hiểu là chuyện đại sự.

Lại thêm một tiếng nữa trôi qua, cuối cùng Điền Hữu Phúc quay lại rồi.

Chiều nay tuyết tiếp tục rơi, vai Điền Hữu Phúc bị thấm ướt một mảng, cái mũ trùm đầu cũng đọng vài bông tuyết.

Sắc mặt Điền Hữu Phúc không tốt lắm, gọi mọi người đứng dậy: "Bảo bọn nhỏ ra ngoài hò hét, một nhà đi là được rồi."

Vương Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đứng đằng sau đám đông.

Chờ mọi người tập trung đông đủ, trong phòng họp vang lên tiếng xì xà xì xầm.

"Bảo chúng ta đến đây làm gì chứ? Đứng mỏi chân quá đi!"

"Định thông báo gì vậy, mau nói lẹ lẹ cho chúng tôi về nhà sưởi ấm, lạnh chết mất."

"Ngoài trời tuyết rơi rồi còn nói chuyện đại sự gì thế?"...

Điền Hữu Phúc bảo mọi người im lặng, sau đó Tống Đại Quý và mấy cậu dân quân dẫn theo hai người đi vào.

Hai người đó đều là nữ giới, trông giống mẹ con, người phụ nữ trung niên khoảng chừng bốn mươi, dung mạo xinh đẹp, dáng người cao ráo, nhưng lại ốm nhôm không khác gì da bọc xương, tóc tai bị dính tuyết nên ướt mèm, sương tuyết vướng lại trên tóc và lông mày. Trời lạnh thế này, bà ấy chỉ mặc một độ đồ mỏng manh, đứng đó run cầm cập tưởng chừng như sắp ngã đến nơi.

Mà chắc bà ấy cũng không ngã được đâu, vì đứng bên cạnh bà ấy là một cô bé con, thoạt nhìn chỉ mới mười ba tuổi, cũng rất gầy, nhưng có đôi mắt sáng ngời, quần áo trên người con bé dày hơn của mẹ. Con bé gồng người dìu mẹ, hai mẹ con đứng ngay cửa ra vào.

Từ Sương không biết khi nào đã lách qua đám đông chen tới chỗ Vương Anh đứng, lặng lẽ nắm lấy tay cô, hai người nhìn nhau cười, chuẩn bị nghe Điền Hữu Phúc thông báo.

Điền Hữu Phúc hắng giọng, trước tiên ông ấy đọc đoạn văn công văn dài dòng rồi mới nói đến hai người này.

"Trình Thục Phân, cựu nhân viên nhà hát kịch thủ đô..."

Vương Anh nghe xong, mới nhận ra danh tính của hai người này, người phụ nữ trung niên là nghệ sĩ hát kịch, bởi vì mâu thuẫn, đốt trang phục của đồng nghiệp, bị coi là phần tử xấu trục xuất khỏi thủ đô. Chuyển chỗ ở đến đây.

Cô bé kia không phải con gái của bà ấy, nói đúng ra hai người là cô trò, nhất quyết đi theo bà ấy, vì thế hai người được gửi đến đại đội 7 này.

Lần đầu tiên đại đội gặp phải trường hợp như thế này, ngày trước nghe nói cũng có người chuyển tới, nhưng thường được điều đến Tây Bắc hoặc đến nông trường, nhiều người được điều đến xã cũng được phân bổ về các đại đội khác, vậy nên đây là lần đầu Điền Hữu Phúc tiếp nhận phần tử cải tạo.

Điền Hữu Phúc triển khai một cách dài dòng, sau đó mới chốt lại vấn đề cần giải quyết, phần tử cải tạo phải có một chỗ ở ổn định và hoạch định vấn đề sinh nhai sau này.

Đầu tiên nói về chỗ ở, kỳ thực có người ý kiến phân đến chuồng bò, nhưng như vậy không hay lắm, trâu bò trong đại đội là tài sản chung quý giá, có người trông coi chăm nom, mùa đông tuyết rơi lớn, Điền Hữu Phúc còn dặn người đi dựng lại chuồng trại cho kiên cố, phòng hờ bò sinh bệnh."

Để phần tử cải tạo ở cùng chỗ với bò, không chỉ mình Điền Hữu Phúc mà các xã viên cũng không yên tâm. Lỡ như người này sơ hở làm chết bò thì ai chịu trách nhiệm đây?

Lúc này chuyện khiến Điền Hữu Phúc nhức đầu nhất là không biết sắp xếp cho người ta ở đâu.

Nơi ở mới phải cách xa bà con một chút, tránh mang rắc rối cho các xã viên. Nhưng nếu đưa tới chỗ quá xa xôi, vậy thì vượt qua phạm vi đi tuần tra rồi.

Điền Hữu Phúc đề xuất ý kiến: "Sắp xếp chỗ ở phía sau núi đi, không phải ngày trước nhà của ai đó sắp sập hay sao? Cho người vào đó ở tạm. Sẵn tiện phân phát một ít lương thực, đến mùa xuân năm sau nhặt phân."

Mặc dù không nên chăm chước đối xử với phần tử cải tạo, như vậy sẽ làm mất đi ý nghĩa của việc trục xuất họ về nông thôn. Nhưng Điền Hữu Phúc không phải là người thấy khó khăn không giúp đỡ, mà hai người phân tới còn là nữ giới nữa.

Trong đó có cả trẻ con, nếu sắp xếp quá tệ, sợ là hai người họ không trụ nổi qua mùa đông.

Lý Xuân Quyên là người đầu tiên lên tiếng thể hiện sự bất mãn: "Sao phải phân phát lương thực cho họ? Đó là lương thực của đại đội ta, hai người kia lại không lao động, sắp xếp như vậy thì quá thiệt thòi cho chúng tôi rồi?"

Điền Hữu Phúc sầm mặt: "Vậy cô nói xem còn cách gì?"

Lý Xuân Quyên nhanh nhảu đáp: "Đại đội khác xử lý như thế nào thì chúng ta cũng làm y vậy."

Đại đội khác thì trực tiếp đi tìm một ngôi nhà lụp xụp rồi đưa người đến đó, treo bắp ngô lên cái cột, phần còn lại mặc kệ. Đến lúc họp lôi người ta ra phê bình một lượt, phân cho công việc mệt nhọc nhất rồi chia có chút lương thực.

Mặt Điền Hữu Phúc thoắt cái xám xịt: "Vậy mọi người giơ tay biểu quyết đi."

Chuyện này ông ấy không thể một mình làm chủ được, bởi vì người được xã chuyển xuống là muốn họ tham gia vào cuộc sống của quần chúng.

May mắn không có nhiều người giống Lý Xuân Quyên, ngoại trừ một số cánh tay giơ lên phản đối, thì những người khác đều đồng tình với cách làm của Điền Hữu Phúc.

Điền Hữu Phúc thở phào một hơi nhẹ nhõm: "Vậy chúng ta làm theo quyết định của số đông, bây giờ tiếp tục chọn người, đại đội chúng ta phải có một người thôi thúc phần tử cải tạo mau chóng tiến bộ."

Nói thẳng ra là tìm người trông chừng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right