Chương 65: Trông coi phần tử cải tạo

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,123 lượt đọc

Chương 65: Trông coi phần tử cải tạo

Điền Hữu Phúc bỏ qua nam giới: "Cần tìm một đồng chí nữ, đại đội chúng ta ai tự nguyện thì hãy giơ tay."

Bên dưới lặng ngắt như tờ.

Hai người đứng ngoài cửa sắp trụ không nổi nữa rồi, ánh mắt Trình Thục Phân chứa đầy sự khẩn cầu, ôm chặt cô bé bên người vào lòng.

Điền Hữu Phúc: "Nếu không có ai tự nguyện, vậy đành phải bốc thăm..."

Lý Xuân Quyên đảo mắt một cái, vội càng gào lên: "Loại phần tử xấu như họ, thì phải tìm người có tính giác ngộ cao để quản lý. Tôi muốn đề xuất một người nhân phẩm tốt."

Điền Hữu Phúc bị bà ta ngắt lời hai lần liên tiếp, có chút bực bội: "Người có nhân phẩm tốt mà bà nói là ai?"

Không ngoài dự đoán của Lý Xuân Quyên: "Là Vương Anh đó!"

"Con bé là con liệt sĩ, có tinh thần giác ngộ cao, nhờ Vương Anh đến quản lí hai người họ chắc chắn có thể đưa họ "cải tà quy chính"."

Lý Xuân Quyên lần đầu tiên có cơ hội thốt ra thành ngữ "cải tà quy chính" này, vẻ mặt đắc ý như muốn ngửa lên trời.

"Mọi người nói có đúng không? Với lại, đại đội chúng ta dù nhà ai thiếu lương thực đi chăng nữa thì cũng không thể thiếu phần của Vương Anh, sao con bé lại không quản cho được."

Cái bộ dạng càn quấy của Lý Xuân Quyên, quả thực khiến mọi người trợn mắt khinh bỉ.

Nhưng trong các xã viên này xác thực là một số kẻ ghen ghét Từ Sương với Vương Anh, lên tiếng a dua theo: "Đúng đó, điều kiện nhà Vương Anh trong đại đội ta đứng thứ hai thì không ai dám đứng nhất, nhà cô ấy cũng chỉ có hai miệng ăn, nên để cô ấy làm quản lý."

Vương Anh vẫn im lặng, Từ Sương bước lên một bước: "Người, chúng tôi có thể lo liệu, nhưng mà nói năng phải cẩn trọng, cái gì gọi là "nên"? Nếu điều kiện tốt một chút thì "nên" chịu thiệt? Vậy thôi mọi người đừng làm việc nữa, từ nay về sau ai làm nhiều hơn thì người đó càng ít điểm lao động. Đội trưởng, chú nói xem có đúng không?"

Điền Hữu Phúc cũng bị lời nói khó nghe của Lý Xuân Quyên làm cho bực mình, nhưng bỗng dưng Từ Sương lên tiếng khiến ông ấy giật mình ngạc nhiên.

Phải biết là trước giờ con người Từ Sương trầm tĩnh không thích nói nhiều, nhưng chưa từng nặng lời với ai.

Từ Sương vừa dứt lời, ai nấy đều im thin thít.

Đúng đó, nếu nói điều kiện Vương Anh tốt thì nên quản hết luôn, vậy về sau mọi người cũng đâu cần làm việc nữa? Cứ có việc đến tay là đều núp hết qua một bên để càng nghèo càng tốt?

Lý Xuân Quyên còn định nói thêm gì đó, nhưng Điền Hữu Phúc không muốn nghe nữa: "Cô làm đội trưởng hay tôi làm đội trưởng? Không thì cô tới đảm nhận luôn đi?"

Ban nãy Lý Xuân Xuân Quyên tác oai tác quái trước mặt khiến Điền Hữu Phúc nổi cáu, giờ có rắm bà ta cũng không dám thả.

Điền Hữu Phúc suy nghĩ không nên để bà con trong đại đội mình bị thiệt thòi, đành thăm dò thêm: "Công việc này cũng tính vào điểm lao động, một ngày tính 4 điểm."

4 điểm tính ra nói nhiều không nhiều, mà nói ít cũng không ít, làm việc vất vả nửa ngày trời cũng coi như xứng đáng.

"Chỉ cần quan tâm thăm hỏi thôi, ít nhất qua hết mùa đông không xảy ra chuyện là được."

Tuy Điền Hữu Phúc chưa từng thu nhận phần tử cải tạo, nhưng cũng có nghe đại đội kế bên kể qua. Trong số những người này, có người có liên hệ ở hải ngoại, có người làm nghề giáo, người cao tuổi tự mãn cũng không ít. Có trường hợp không chăm lo chu đáo, chưa được hai năm đã trụ không nổi.

Điền Hữu Phúc nhìn hai cô trò này gầy trơ xương, nhìn thôi đã thấy xót xa.

Vương Anh là một bác sĩ, có cảnh sinh ly tử biệt nào mà chưa từng gặp, nhưng thấy cảnh ấy cô vẫn không cầm lòng nổi.

"Có thể."

Cô đồng ý rồi, bên cạnh vẫn có người không hài lòng, sớm nói có cộng điểm lao động thì có phải hay hơn không, chỉ định bất kỳ ai ở đây thì người ta cũng sẵn lòng nhận việc.

Không phải chỉ cần trông nom đừng để hai người đấy không xảy ra chuyện sao? Mỗi ngày vòng tới vòng lui, ngó nghiêng phải trái là xong chuyện rồi.

Lý Xuân Quyên có chút hối hận, bà ta là muốn cho Vương Anh ăn một vố đau, nhà Vương Anh nhiều lương thực, giờ thêm hai miệng ăn, để coi nó còn có thịt có cá để ăn mỗi ngày không.

Kết quả Điền Hữu Phúc bổ sung điểm lao động, Lý Xuân Quyên liền thấy đau như mất tiền.

Nhưng giờ có nói gì nữa thì cũng vô dụng, Vương Anh người ta đã chấp nhận rồi.

Thấy sắc mặt hai cô trò không được tốt lắm, Vương Anh liền nhờ dân quân đưa họ về chỗ trú chân trước.

Còn cô về nhà lấy đồ, mang theo một ít dược liệu, cầm thêm một ấm nước nóng và chút rượu vàng.

Tư Sương muốn đi theo, Vương Anh không cho anh đi cùng: "Anh đi không hợp lẽ."

Cô đi là để xem xem hai người họ có bị bệnh gì không, Từ Sương đi theo cũng không giúp được gì.

Vương Anh dặn dò: "Anh nấu chút cháo bột mì, loãng thôi, lát nữa tôi quay về lấy."

Vương Anh mang theo đồ đạc rồi vội chạy đi, nhóm trưởng nhóm dân quân là người quen cũ, Điền Đại Thụ đưa người đến nơi vẫn chưa rời đi, chờ Vương Anh đến.

Thấy Vương Anh mang một đống đồ, Điền Đại Thụ kéo Vương Anh qua một bên thì thầm to nhỏ: "Hai người này đều là phần tử xấu, cô chu đáo như thế làm gì. Đừng để người khác nhìn thấy, lúc ấy cô có nói lý cũng cãi lại không được."

Vương Anh: "Họ vừa mới đến, tôi bắt mạch xem họ có bị bệnh gì không thôi. Họ đến đây để cải tạo, muốn cải tạo thành công thì sức khoẻ phải tốt mới thực hiện được chứ, đúng không?"

Điền Đại Thụ gãi đầu: "Được rồi, thế cô nhớ chú ý nhé. Nhất là bác gái cô đó."

Vương Anh cảm ơn Điền Đại Thụ lần nữa: "Quay về tôi bảo Từ Sương tặng anh ít kẹo cưới, hôm chúng tôi kết hôn anh không có ở đại đội, mãi vẫn chưa có dịp tặng."

Cô vẫn ghi nhớ chuyện lần trước Điền Đại Thụ giúp cô cãi lý với Lý Xuân Quyên, đáng lẽ nên đến nhà người ta cảm ơn đàng hoàng.

Điền Đại Thụ gọi hai dân quân khác chuẩn bị đi về: "Chuyện còn lại giao cho cô nhé, chúng tôi đi trước đây."

Vương Anh tiễn người đi, rồi mới quay lại nhìn xung quanh nơi này.

Căn nhà dột nát này là của năm hộ ngày trước được đảm bảo di dời đi nơi khác, mấy năm nay không có người ở nên trông lụp xụp tồi tàn, hai gian phòng, một nửa mái nhà sắp sập. Nửa còn lại cũng không khá hơn bao nhiêu, ẩm ướt mốc meo.

Đồ dùng hầu như không còn thứ gì sót lại, chỉ còn được mỗi cái giường lò. Cái khoá ở cửa ra vào không biết đã rớt đi đâu mất.

Trình Thục Phân người run như cầy sấy nhìn Vương Anh, giọng nói khản đặc phát ra từ trong cổ họng: "Cảm ơn cô."

Vương Anh sửng sốt: "Cổ họng bà bị sao thế?"

Không phải bà ấy làm nghề hát kịch hả?

Trình Thục Phân cười khổ: "Tôi vốn khàn giọng sẵn rồi, trên đường tới đây mệt nhọc lại không nghỉ ngơi đàng hoàng, lúc trước tôi có hút thuốc nữa."

Vương Anh im lặng trong chốc lát, rồi bắt đầu làm kiểm tra cho hai người họ, loại chuyện này hỏi kỹ càng thì cũng đâu có ý nghĩa gì? Làm thế chẳng khác nào rạch vết thương của bà ấy ra xát muối vào.

Cô bé kia tầm mười ba mười bốn tuổi, đôi mắt sáng y như mèo, thấy người lạ liền cảnh giác, Vương Anh kéo tay con bé liền bị nó hất tay ra.

Trình Thục Phân vội giải thích: "Nó bị người ta doạ sợ thôi, bình thường không như vậy."

Vương Anh xua tay: "Không nói chuyện này, hai người có thấy khó chịu ở đâu không? Hoặc là có vết thương ngoài da?"

Trình Thục Phân nói mình không sao, còn chân Tiểu Ngọc có lẽ bị đụng chảy máu.

Vương Anh xắn ống quần cô bé lên, xem xét một lúc rồi chau mày: "Chảy máu rồi, lại không được xử lý kịp thời. Lại ngồi gần đống lửa hơ ấm chân trước, để máu lưu thông thì khử trùng."

Tiếp tục bắt mạch cho hai cô trò, ngoài bị nhiễm lạnh ra thì vấn về khác không đáng lo.

Cô rót cho mỗi người một bát nước nóng, lại uống thêm chút rượu vàng để người nhanh ấm lên.

Đi quanh phòng tìm được một cái chậu vỡ, Vương Anh chạy về nhà ôm than củi đến bỏ vào chậu than.

Lo xong công việc khám bệnh, Vương Anh lại nhìn trái nhìn phải, mái nhà phòng bên cạnh đã hỏng từ trước, làm nhiệt độ trong phòng bị tản đi.

Cô trầm tư một lát, đi qua hạ cánh cửa phòng bên kia xuống, trực tiếp chặn giữa hai gian phòng.

"Sau này đến buổi tối hai người cứ lấy cửa chặn lại, ban ngày thì lấy ra."

Nhìn cái mái nhà thế kia, tồi tàn dột nát không đủ để che mưa che gió.

Vương Anh đang bận rộn công việc trong tay, bỗng nhiên nghe bên ngoài có tiếng ai đó, thì ra là Từ Sương gọi cô.

"Đội trưởng đưa lương thực đến nhà mình, đồ của em đây, là cháo bột mì với hai cái màn thầu."

Vương Anh bối rối: "Đưa đến nhà chúng ta?"

Giọng Từ Sương mang theo vẻ bực bội: "Lý Xuân Quyên bắt tay với đám bà tám kia đi ý kiến ý cò, nói là để ở nhà chúng ta, giao lương thực cho phần tử xấu sợ phung phí."

Nói thế thôi, chứ lương thực đưa tới cũng chả có bao nhiêu, đa số là khoai môn của xã cấp xuống.

Mắt Vương Anh sáng lên: "Khoai môn!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right