Chương 69: Anh sẽ nấu cho em ăn cả đời

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,233 lượt đọc

Chương 69: Anh sẽ nấu cho em ăn cả đời

Đúng là Vương Anh có ngửi thấy mùi, nhưng không chỉ ngửi được mùi mà cô còn nghe được tiếng nói chuyện ở cách vách.

Ngay lúc đó cô không biết nên nói gì cho tốt.

Giỏi quá nha! Chỉ với tiếng vỗ tay của hai vợ chồng nhà này dành cho đứa con trai của mình đã nuôi ra được hai đứa con báo như Vương Linh Linh và Vương Diệu Tông.

Từ Sương không nghe được cuộc nói chuyện ở cách vách nhưng có ngửi được mùi hương nhàn nhạt phát ra từ bên đó.

Anh nhướng mày, giờ nhà nào cũng xem trọng gà đến mức như là vật quý, cho dù muốn giết gà thì cũng phải là những ngày trọng đại như ăn tết hoặc trong nhà có chuyện vui mới dám làm.

Nhà cách vách này vừa bị anh và Vương Anh chặn họng chèn éo vậy mà vẫn có tâm trạng ăn gà?

Nếu anh nhớ không nhầm thì hình như cách vách chỉ có một con gà mái nhỏ.

Không để lại nuôi mà lấy trứng giờ đưa ra giết ăn là do bị ép đến điên rồi làm điên làm khùng sao?

Vương Anh bĩu môi: "Anh chờ xem đi."

Mặc dù không biết đó là gà nhà ai nhưng việc Vương Diệu Tông ăn trộm sẽ phải chịu trừng phạt, sớm muộn gì toàn bộ đại đội sẽ cho bố mẹ cậu ta phải mở mắt.

Có điều chuyện đó không có quan hệ với cô.

Hiện giờ cuộc sống hằng ngày của Vương Anh chẳng khác nào những ngày ở mạt thế, mỗi ngày ngủ đến khi tỉnh thì dậy, sau đó là ăn rồi phơi nắng, thỉnh thoảng giúp Từ Sương phơi khô đồ ăn.

Chuyện này Từ Sương lại có ý kiến.

"Em không cần làm, em vào trong phòng nằm đi."

Vương Anh làm nũng: "Nhưng nằm nhiều cũng mệt."

Mới cưới cô vợ nhỏ, Từ lão thái để lại không gian cho hai người hâm nóng tình yêu ngọt ngào.

Vương Anh cảm thấy giọng nói của mình giống như đường: "Nằm lâu sẽ chán không có việc gì làm cũng chán. Mùa đông lại dài, haizz."

Vương Anh hơi hối hận, bản thân nên tìm việc để làm trong mùa đông này, mặc dù hiện tại đọc sách có hơi kiêng kị nhưng cũng không phải là quá khó, cô nên mua vài quyển sách nấu ăn về mỗi ngày học một món học đến khi nào cô không cần nhìn công thức thì thôi!

Từ Sương nhướng mày: "Hay là... anh nằm với em một lát?"

Vương Anh: "..."

Thôi bỏ đi! Dù Vương Anh có bàn tay vàng cũng cảm thấy chuyện thân mật giữa ban ngày ban mặt là điều đáng xấu hổ!

Từ Sương có ham muốn quá mức đối với loại vận động tốn hết sức lực này.

"Không được, không được, em thích tự nằm một mình."

Nếu không giữa thanh thiên bạch nhật, lỡ có ai đó tới gõ cửa...

Từ Sương rửa tay sạch sẽ: "À đúng rồi, trong nhà có mấy quyển sách nấu ăn."

Hai mắt Vương Anh sáng lên, Từ Sương vào nhà tìm một chút, thấy có mấy quyển nho nhỏ nằm trong rương quần áo của anh.

Vương Anh nhìn mấy quyển sách vui mừng ra mặt: "Cái này có phải là công thức truyền cho đời sau có đúng không?"

Từ Sương bị cô chọc cười: "Làm gì có, hơn nữa, cho dù là công thức thì có thể làm ra ón ngon nào chứ? Kỹ thuật cắt rau, lửa đun, gia vị, đều phải luyện tập nhiều năm mới luyện được. Tạo ra đồ ăn mới không khó cái khóc chính là làm đồ ăn ngon vừa miệng với người khác."

Vương Anh điên cuồng gật đầu, kiếp trước cô đã ăn món cá do đầu bếp cao cấp chuyên về mảng này làm ra, mới ăn một miếng đã nở cả đôi đồng tử ra! Đến khi ngồi ăn cơm chiên hải sản với cô bạn thân hai người đều phải cảm thán tay nghề của người đầu bếp đó.

Chỉ có thể nói cho dù là nguyên liệu gì hay là món ăn nào chủ yếu phải xem công phu và sự am hiểu của người nấu ăn mới được.

Vương Anh: "Vậy còn anh thì sao?"

Từ Sương im lặng một lát: "Sư phụ của anh là cuốn từ điển về món ăn, bố anh là đầu bếp chuyên về món cay Tứ Xuyên, còn anh có sư thúc trước đây đã mở tiệm ăn Kiến Quốc ở Hoài Dương... Cho nên anh học theo kiểu lẫn lộn."

Một lát sau Từ Sương khó có khi lộ ra chút uể oải ở trước mặt Vương Anh: "Học nhiều như thế cũng vô dụng, giờ cũng chẳng dùng được."

Bản thân anh thì không nói, ở tiệm cơm Quốc Doanh nấu ít loại đồ ăn, số lượng tiêu thụ trong tiệm tốt nhất là ở món giò heo kho, còn lại là mì nước và bánh bao thịt với sủi cảo, đồ ăn chính là cơm nhà, muốn biến hóa lên thì rất khó.

Chỗ của sư phụ anh tương tự như thế, cái khó chính là sư huynh và sư thúc.

Sư huynh làm việc ở nhà ăn nhà máy, một năm làm việc lăn qua lộn lại đều là khẩu vị của người nhà, bây giờ còn đang muốn suy xét đến việc sửa đổi thành phần. Giống như lần trước, Lưu Đa làm việc ở nhà ăn xưởng dệt huyện thành, lúc này mới rèn luyện được tay nghề mấy năm đã bị sư phụ Trần Đông ghét bỏ.

Sư thúc làm đồ ăn của Hoài Dương giờ khác đi nhiều, nói là đồ ăn Hoài Dương rất công phu, lại tốn công làm xong lại cảm thấy không còn thú vị.

Vương Anh đau lòng sờ mặt anh, muốn khuyên anh một câu mọi chuyện đều đã qua rồi! Đã hơn mười năm, ai nấy đều vì miếng ăn thực tế mà xua đi cái cũ đã khắc ghi trong lòng, những năm tháng đó dù là bày quán ăn ở trên phố bán đồ ăn vặt, chỉ cần tay nghề tốt sẽ phát đạt.

Vương Anh nói một câu thật lòng: "Tài nghệ của anh tốt như thế sau này nhất định sẽ thành công! Nói không chừng chúng ta còn có thể tự mở cho mình một quán ăn đó!"

Từ Sương vỗ vai cô: "Làm gì dễ dàng như thế."

Giờ tất cả đều biết đến tiệm cơm Quốc Doanh chờ đến lúc có ai đó mở cửa hàng lần nữa thì chưa biết là khi nào.

Vương Anh cực kỳ chắc chắn: "Nhất định có thể."

Hiện tại Từ Sương mới hai mươi mốt tuổi, mười năm nữa là ba mươi mốt, đối với một người đầu bếp mà nói đó chính là thời điểm tốt nhất.

Vương Anh: "Anh chăm chỉ luyện tập, cố gắng đừng đem tay nghề mai một dần như sư huynh của anh, sau này chúng ta phải tới thành phố để mở tiệm cơm nữa!"

Từ Sương vuốt nhẹ lên cái mũi của cô: "Được, anh sẽ cố gắng tập luyện tài nghệ để nấu cho em ăn."

Vương Anh chắc chắn là sẽ ăn, Từ Sương làm gì rất ít khi để cô phải ra tay làm nhưng cho dù là khen thì cô vẫn đưa ra những lời nhận xét có ảnh hưởng tích cực tới món ăn, đó là mấu chốt để đột phá hương vị.

Trước đây khi Từ Sương nấu ăn chỉ có thể tự mình nếm thử cho nên luôn cảm thấy cô đợn, mỗi lần cố gắng làm ra một món ăn nào đó người khác nếm thử nói ngon rồi đuổi anh đi. Dù đó cũng là khen nhưng trong lòng của anh vẫn thấy trống vắng.

Vương Anh thì không giống như vậy, trời sinh cô đã có cái lưỡi biết nếm, vì thế món nào như thế nào cô sẽ biết ngay.

Từ Sương: "Anh sẽ nấu cho em ăn cả đời."

Vương Anh: "Được! Chúng ta phải cố gắng kiếm tiền để mở quán cho anh."

Tiền tiết kiệm trong nhà sau khi chi tiêu còn lại ba trăm đồng, chút tiền ấy đủ dùng cho sinh hoạt hằng ngày nhưng chưa đủ để mở cửa hàng.

Mặc dù Vương Anh là con cá mặn nhưng cô cũng có ý nghĩ và sự kiên định của riêng mình.

Trước đây sau khi cô lên núi tìm được nhiều loại dược liệu có giá trị, nếu như có thể chờ sau này sẽ đưa đến một đống cho đại đội!

Kết thúc đề tài nghiêm túc, Vương Anh hứng thú tưng bừng mở thực đơn ra, xem đến nỗi bản thân bị đói bụng cũng không biết.

Thấy Vương Anh nhìn chằm chằm một trang giấy không lật sang trang khác, Từ Sương thò lại gần xem thế nào vừa nhìn thấy cả người lập tức lặng đi.

"... Hiện giờ cái này không làm được."

Giọng điệu của Vương Anh tràn đầy tiếc nuối: "Em biết."

Từ Sương:...

Em có biết trang này đã bị em nhìn đến mức sắp có lỗ rồi không?

Từ Sương ôm người vào trong ngực, khép quyển sách kia lại: "Sau này anh nhất định sẽ làm cho em ăn."

Giờ đừng nói là Phật nhảy tường mà muốn ăn hải sâm cũng rất khó. Mặc dù Từ Sương có biện pháp nhưng không thể làm được.

"Giữa trưa chúng ta ăn cá hầm cải chua nhé?"

Vương Anh gật đầu liên tục: "Được! Em đi gọi mẹ đến đây ăn cùng."

Cải chua hay dưa chua đều là món ăn của mùa hè, một lu to muối dưa chua thêm nửa lu muối kim chi là hết sẩy.

Từ Sương lấy cải chua từ lu ra, rửa sạch sẽ rồi bắt đầu cắt cá thành từng khúc, xào cải chua với đầu cá, nấu một nồi đầu ca canh chua, rồi bỏ từng khúc cá vào bên trong.

Đến khi nồi sôi ùng ục, cả nhà đều đầy hương cá làm người ta khó lòng nhịn được mà nuốt nước miếng.

Món ngon như vậy là phải đi đôi với cơm, cơm nấu khá là xa xỉ, Từ Sương trộn hạt gạo tẻ với hạt kê vàng, bên trên có hấp thêm khoai lang đỏ.

Dù là thế Vương Anh cũng ăn một cách rất sảng khoái.

Miếng cá hầm tươi ngon, cải chua thơm ngậy, Từ Sương còn bỏ thêm mộc nhĩ và cải trắng vào tạo thành một nồi cá hầm cải chua to, ăn xong cơm ăn thêm thịt cá và hai chén canh chua, mùi vị ấm áp lan tỏa khắp người.

Từ lão thái cảm thấy rất tốt: "Canh này ngon lắm nha."

Ba người ăn canh cá xong, uống sạch nước, Từ lão thái đưa dép cotton và một chiếc ga giường có hình con thỏ của mình đưa cho Vương Anh.

Dép cotton mềm mại thoải mái, Từ lão thái còn buộc lên trên đó mấy sợi tơ hồng nhìn không bị quê mùa, càng có thêm sự mỹ cảm của người khác.

Từ lão thái cười hiền từ cảm thán: "Hiện giờ cuộc sống không được quá tốt nếu không mẹ sẽ làm cho con thêm da thảo, da này vừa mềm vừa mịn, khi làm đục thêm mấy cái lỗ cho đẹp lại còn thông khí nữa."

Như thế này Vương Anh đã vừa lòng lắm rồi: "Ga giường đẹp lắm mẹ ạ!"

Trải ở trên giường nhất định là rất ấm áp!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right