Chương 70: Hy vọng về tương lai

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,973 lượt đọc

Chương 70: Hy vọng về tương lai

Vương Anh để đồ lên, buổi chiều cả nhà bọn họ đã phân công việc làm cho nhau, Từ lão thái và Vương Anh đi mở đại hội, Từ Sương vẫn theo người của đại đội đi tuần tra.

Đầu tiên Vương Anh đi một chuyến đến chỗ của Trình Thục Phân và Trình Ngọc, mấy ngày nay ở chung mọi người đều đã quen thuộc với nhau.

Từ xa Trình Ngọc thấy Vương Anh đã mở miệng chào: "Chào chị Anh!"

Vương Anh đến gần mới thấy ngạc nhiên: "Sao bây giờ hai người mới ăn cơm?"

Giờ đã qua bữa tối hai ba giờ, nếu ăn lúc này thì có hơi muộn.

Trình Thục Phân có chút xấu hổ: "Đều trách tôi, tôi may vá thêu thùa nên quên mất thời gian nấu cơm."

Trình Thục Phân không mang theo đồng hồ, hơn nữa đêm qua có tuyết lớn vì thế buổi sáng hôm nay dậy muộn, thấy Vương Anh đến đây mới biết là đã muộn.

Vương Anh liếc mắt một cái chỉ thấy Trình Thục Phân đang dùng ấm sành nấu cháo ngũ cốc còn cho vào mấy miếng khoai sọ.

Lúc trước Từ Sương tới không làm bếp cho hai người mà chỉ bảo hai người dùng bếp đất để kê bếp, chẳng qua hiện tại chưa có nồi sắt nào tốt nên chỉ có thể dùng bếp này.

Cháo ngũ cốc là Vương Anh lấy bột ngô và cao lương từ Tiểu Mễ, bên trong cao lương có nhiều gạo nhìn cũng không đến nỗi nào, nấu chín thì ăn được, có điều không no bụng.

Vương Anh có lần đã ăn cháo ngũ cốc với dưa muối mùi vị khác hẳn.

Vương Anh kéo Trình Ngọc vào nhà, lấy một cái bao từ trong ngực ra.

Thở dài một tiếng, nhỏ giọng dặn dò Trình Ngọc: "Ăn xong thì đốt giấy đi."

Trình Ngọc vẫn còn nhỏ nên khi thấy cái giấy bao bọc đồ thì lập tức cầm lấy, đôi mắt sáng lên.

Mở ra bên trong là mười mấy miếng cá nướng vàng ươm!

"Chị Anh! Chị lấy được cái này từ chỗ nào vậy? Chị lợi hại quá!"

Vương Anh sờ đầu cô bé: "Sau này em sẽ biết, thứ này mùa đông hay mùa hè đều ăn được, lát nữa em lại nói cho cô giáo biết."

Trình Ngọc gật đầu, nắm chặt bàn tay. Chờ đến đầu xuân cô bé chắc chắn sẽ đi giúp chị Anh thật tốt! Nhất định không để chị Anh nuôi một cô bé vô dụng!

Vương Anh rời đi, Trình Thục Phân cũng đổ cháo ngũ cốc từ nồi sắt vào ấm sành.

Mặc dù trên đại đội nói sẽ giúp sửa bức tường nhưng bên trong không có đồ, nhưng Vương Anh mượn đại đội cái ấm lại đây, còn cho bà ấy hai cái chén.

Trình Ngọc và Trình Thục Phân ở trong sân tìm được miếng gỗ lót vụn, tìm được trong phòng một miếng lớn nữa, đặt lên trên cùng, cũng xem như đó là bàn ăn, lúc này mới có thể ăn cơm một cách dễ dàng.

Trình Thục Phân cho Trình Ngọc ăn cơm xong, Trình Ngọc đi tới đi lui cuối cùng lấy giấy bọc đồ mở ra bên cạnh bàn.

Trình Thục Phân vừa định mở miệng giáo huân cô bé, Vương Anh sống cũng chẳng dễ dàng gì, dù không nghe chính miệng đại đội trưởng nói Trình Thục Phân cũng biết bản thân hiện giờ có được những ngày sống thảnh thơi như này là nhờ Vương Anh chu cấp, còn phải lo lắng nghĩ làm sao để cho bà ấy không biết.

Được nhân vật lớn chăm sóc sao bà ấy có thể không biết xấu hổ mà ăn đồ của người ta mỗi ngày được?

Có điều thấy dáng vẻ sợ hãi của Trình Ngọc, Trình Thục Phân cảm thấy không nỡ đành nuốt những lời định nói vào cổ họng.

Trình Ngọc nhanh chóng khoe: "Con đã cảm ơn chị Anh rồi, chờ đầu xuân con nhất định sẽ đến giúp chị Anh hái thật nhiều dược liệu."

Trình Thục Phân bị dáng vẻ thèm ăn như con mèo của Trình Ngọc chọc cho cười, oán trách nói: "Được, nhưng cô phải dạy chữ cho con, để tránh đến lúc đó con nhận sai dược liệu."

Mười mấy miếng cá nướng kia nói cho là cho, thật ra cũng không nhiều lắm nhưng con cá lớn nhiều thịt như này rất khó để kiếm.

Từ Sương cắt cá thành từng miếng rồi ướp, bôi bên trên một lớp dầu mỏng, nướng cho đến khi vàng ươm thì thôi. Cuối cùng rải lên trên gia vị như thế cá sẽ không còn tanh nữa mà ăn vào cảm nhận được mùi cay mùi thơm.

Khi ăn không sẽ thấy hơi mặn nhưng khi ăn với cháo hay với cơm thì rất vừa miệng.

Lúc này Trình Thục Phân đã lâu rồi chưa ăn mặn giờ được nếm vị ngon, vị cay vương vấn trên đầu lưỡi, làm người ta khó lòng mà ngừng được.

Hai người không dám ăn nhiều, chỉ ăn hai miếng cá cùng chén cháo ngũ cốc, còn lại thì cất để hôm sau ăn.

Trình Thục Phân sợ mèo hoang sẽ vào ăn vụng nên đùm thêm vài tầng giấy, đảm bảo mùi không bị bay ra.

Trình Ngọc vuốt bụng hâm mộ nói: "Chị Anh đúng là người tốt, tay nghề của anh rể Sương cũng tuyệt vời thật, tìm đầu bếp về làm chồng là quyết định đúng đắn lắm!"

Vương Anh thường xuyên lén đưa đồ qua đây, mỗi lần đều là những món khác nhau! Làm cho Trình Ngọc hâm mộ cực kỳ.

Trình Thục Phân nhấp môi cười: "Sao hả? Con muốn sửa lại mục tiêu của mình à? Không muốn làm người hát tuồng nữa mà muốn lấy chồng làm đầu bếp à?"

Trình Ngọc xoay người: "Ai nói chứ? Đương nhiên con vẫn muốn lấy người hát tuồng rồi!"

Trình Ngọc mạnh dạn nói đầy lý lẽ: "Con yêu người hát tuồng cơ mà! Nhân tiện nếu lấy chồng làm ảnh hưởng đến việc con đi hát thì con chắc chắn sẽ không gả nữa."

Nha đầu này cứ ríu ra ríu rít như thế, Trình Thục Phân nghe cô bé lải nhải, cuộc sống cứ thế trôi qua trong ảo giác viên mãn hạnh phúc.

Trình Ngọc vẫn còn lẩm bẩm: "Mẹ của con vì lấy chồng mà chết đi sống lại ở nhà muốn ăn cái gì cũng không được. Nếu con trưởng thành rồi mỗi tháng con có thể kiếm ra tiền đưa cho mẹ! Cho dù con không gả cho đầu bếp thì con cũng có thể tự đi mua ăn, muốn mua cái gì thì mua cái đó!"

Trình Thục Phân cầm chén lên lau bàn, sau đó đi rửa sạch, tay quét tuyết đọng, cầm kim chỉ may quần áo vừa nãy đang làm dở.

Không quên gõ lên đầu của Trình Ngọc một cái: "Con còn nhỏ thế này gả cái gì mà gả?"

Càng nói trong lòng càng chua xót, hiện tại Trình Ngọc đã mười ba tuổi, đi theo bà ấy đến nơi như vậy mà vẫn giữ vững ý chí làm người hát tuồng. Dù người hát tuồng là nghề tương lại nhưng đã đè lên trên người của cô bé nhỏ này.

Trình Ngọc còn nhỏ không biết được sự ưu phiền của thế gian, chỉ cần có một chút hy vọng là cô bé đã thấy ánh sáng tràn ngập khắp con đường phía trước.

"Sao con lại không biết chứ? Từ khi con còn nhỏ mẹ con đã luôn nói đi nói lại phải nuôi con như nuôi heo. Heo tới lúc lớn sẽ đưa đi đổi tiền, con cũng thế, lớn lên rồi mẹ sẽ đưa con đi gả chồng để lấy tiền..."

Trình Ngọc: "Con không phải là heo! Con là người!"

Trình Thục Phân cười hỏi con bé: "Vậy con muốn làm người như thế nào?"

Trình Ngọc giơ bàn tay ra đếm: "Chờ đến khi nóng lên con sẽ ra sau núi tìm một chỗ kín đáo để luyện giọng, đến lúc đó không có ai quản con, con cũng sẽ hái vài dược liệu cho chị Anh. Chờ cô đi về con sẽ đưa cô theo, khi ấy con cũng đưa chồng về nhà chắc chắn có thể đi đến đỉnh cao của cuộc sống."

Trình ngọc vẫn nói tiếp: "Nếu mẹ con đến tìm con, chắc chắn con sẽ nói với bà ấy rằng con cũng là con của bà ấy kia mà, sao bà ấy chỉ bế em trai đi đòi tiền? Đến lúc đó con sẽ đưa chị Anh đến Bắc Kinh, đưa chị ấy đi dạo quanh trường thành cố cung, và cả Di Hòa Viên..."

Trình Thục Phân không đánh gãy lời của cô bé, để cho Trình Ngọc miêu tả về tương lại tất cả giống như đang ở điểm cuối, trong lòng Trình Thục Phân vẫn mong đợi, bản thân bà ấy dù không đợi được nhưng bà ấy hy vọng Trình Ngọc chờ được ngày ấy!

Khi Vương Anh đến bên trong phòng họp đã đầy người.

Lý Xuân Quyên thấy Vương Anh không thèm chào hỏi mà quay đầu đi, mắt không thấy tâm không phiền.

Vương Anh cũng không mong chờ gì ở bà ta, đi đến bên cạnh Từ lão thái rồi ngồi xuống.

Trong thôn có nhiều người thích lắm miệng, vốn dĩ chẳng phải chuyện gì lớn, hơn nữa mùa đông không đi đâu được nên Vương Anh ngồi xuống nghe các loại tin tức.

Nhà ai có quan hệ không tốt với nhà ai, mẹ chồng nhà ai hành hạ đánh đập con dâu, cô nương nhà ai nhìn thì như thanh niên tri thức nhưng thật ra lại không được sạch sẽ...

Giọng nói bình bình ẩn chứa một ít sự giận dữ.

Giọng của Lý Xuân Quyên và Ngô Quế Hoa vốn đã lớn lúc này càng lớn hơn.

"Không biết là con mèo hoang nào trộm gà của tôi, tôi đã nuôi nó hơn nửa năm vất vả lắm mới nuôi được! Chuẩn bị giết ăn tết mà giờ đã mất!"

Ngô Quế Hoa tức giận đến mức muốn dậm chân: "Đội tuần tra sao không đi bắt con mèo hoang đi, năm vừa rồi không những ngậm thịt mà còn ăn vụng nữa, nếu để tôi thấy nhất định tôi sẽ giết chết. Năm nay mèo hoàng đã bắt đầu tha gà đi rồi!"

Ngô Quế Hoa nói ra tất cả mọi người đều hưởng ứng nhiệt tình.

"Quá đúng, gà nhà tôi không đóng cửa nên đã đi ra ngoài, tôi đi theo dấu chân của con gà nhà tôi cuối cùng thấy bên cạnh dấu chân là dấu móng vuốt, tức chết tôi rồi, tôi bảo Cẩu Đản tấn cho một trận, con mèo chết tiệt này cắn chết một con gà mái sau này cả cái trứng cũng không có mà ăn!"

Ngô Quế Hoa kéo người phụ nữ mới nói, cả hai người đều mắng mười tám đời tổ tông của con mèo hoang ăn trộm gà.

Vương Anh nghiêng đầu nhìn qua Lý Xuân Quyên, Lý Xuân Quyên không hề thấy chột dạ chút nào, hai ánh mắt sáng trưng, cực kỳ hưng phấn!

Lần đầu tiên ăn trộm được gà là ngoài ý muốn, lần thứ hai là do Ngô Quế Hoa vứt gà, đó chính là cố ý làm như thế.

Vương Anh: ...

Da mặt của ba người một nhà này chỉ dùng để làm trang trí thôi đúng không?

Vương Anh im lặng không nói chuyện, nhưng trong lòng càng thêm khinh bỉ ba người nhà cách vách này.

Nghe thấy lời nói hiện tại Vương Diệu Tông đã trộm được hai con gà, tương lai sẽ trộm thêm ba bốn năm sáu con nữa.

Vương Anh không nhúng tay, thứ nhất loại chuyện không bắt được tại hiện trường như này rất khó để nói, thứ hai là cô không muốn có liên quan gì tới nhà cách vách.

Qua một hai lần Vương Diệu Tông không bị phát hiện khi đi trộm nhưng chỉ mới mấy ngày liền đã có hai án liên tục thì sớm hay muộn cũng sẽ có lần thứ ba.

Vương Anh lắc đầu, quay lại nói chuyện cùng mẹ chồng và nhóm lão thái thái.

Đã vào tháng chạp, ngày mai chính là ngày mồng tám tháng chạp, Từ lão thái nói phải nấu một nồi cháo vào ngày này, sau đó thương lượng đổi chén đậu với nhiều loại khác cho nhau.

Nhóm lão thái thái hăng hái, vừa đến mùa đông, nhiều gia đình cân nhắc rất nhiều đến chuyện ăn uống, mặc dù nguyên liệu không đầy đủ nhưng vẫn có thể lăn lộn khá nhiều.

Từ lão thái và một thái thái khác đã đổi xong nửa chén đậu phộng và hạt dẻ, rồi cùng một thái thái khác đổi bắp lấy táo đỏ.

Thái thái khác làm mặt quỷ: "Bà đổi táo đỏ ư? Giờ con dâu cũng đã có, không chừng năm sau sẽ có một đứa cháu trai trắng trẻo mập mạp cũng nên!"

Vương Anh: ...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right