Chương 87: Bắt được trộm
"Tôi đây là nói mấy ngày trước bắt gặp ai kia trộm gà thôi, cái đồ lưu manh nhà cậu, không trộm gà là không được đúng không! Tôi nói chứ năm nay nhiều nhà trong đại đội sao lại bị mất gà thế không biết! Té ra là vào miệng nhà cậu hết!"
Kẻ trộm gà đã bị tóm, Vương Diệu Tông chính là người gần đây liên tục làm làm ra mấy loại chuyện xấu xa này.
Năm trước nhặt được một con gà mái, sau đó lại thuận lợi bắt trộm được con gà của kẻ thù Lý Xuân Quyên là Ngô Quế Hoa, Vương Diệu Tông như được mở ra một thế giới mới.
Trước kia ngày tháng sống ở nhà cũng coi như tạm ổn, nhưng vẫn không đủ cho cái miệng của cậu ta, cậu ta vẫn cảm thấy như vậy không đủ.
Không ra đồng làm cảm thấy ăn không ngon, ăn ngon rồi liền cảm thấy không có đồ đẹp mặc, mặc đẹp rồi thì cảm thấy nhà không chuẩn bị đồng hồ, xe đạp cho cậu ta.
Đồng thời ở trong đại đội cậu ta cũng là có tiếng tăm, tính cả đại đội toàn những đứa 14,15 tuổi không phải ra đồng làm việc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong đại đội không ít người đều nhàn rỗi đàm tiếu, nói Vương Diệu Tông cũng lớn rồi, đi học không phải ra đồng cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng vụ mùa bận rộn được kỳ nghỉ ở nhà cũng không thèm ra giúp một tay, nói vợ chồng Vương Vĩnh Thuận đã nuôi dạy một đại thiếu gia.
Nhất là sau khi Vương Anh tách riêng khỏi nhà Vương Vĩnh Thuận, những tin đồn lại càng xuất hiện không ngừng.
Ngoài những điều này ra, mọi người có rất ít ấn tượng đối với Vương Diệu Tông, một là cậu ta dành nhiều thời gian ở trường học hơn là ở đại đội, hai là cái tên này không thích ra khỏi cửa.
Dù sao ở nhà có cha mẹ và chị gái thay cậu ta lo liệu mọi việc, rảnh rỗi thì đọc sách giải trí, không thì lại ngủ, cho nên Vương Diệu Tông lười ra ngoài giao tiếp với người khác.
Chính vì điều này mà chuyện mất gà trong đại đội kẻ tình nghi đầu tiên không ai nghĩ đến là cậu ta.
Nhưng bây giờ lại khác, Vương Diệu Tông không thể chịu nổi ở nhà ngày ba bữa thiếu dầu thiếu nước. Trong nhà ít thịt, mùa đông cũng không tìm được thịt để ăn, trong mấy năm đây lần đầu tiên Vương Diệu Tông không được ăn ngon lành.
Nếu không có dầu và nước, vậy thì cậu ta liền đi ăn trộm. Dù sao trộm được con gà không ăn cũng phí.
Ai bảo những người đó ngu, gà nhà mình cũng không chông trừng nổi.
Lần này, người bắt được Vương Diệu Tông ăn trộm gà là một phụ nữ có chồng hay đi nói xấu trong đại đội. Vốn quan hệ của bà ta với Lý Xuân Quyên rất tốt, chuyên tụ tập lại chửi thiên mắng địa, nói xấu người khác.
Nhưng lúc này miệng của người đàn bà đó đang đem Lý Xuân Quyên ra chửi đến mức muốn thổ huyết.
"Tôi nói này cái con mụ kia, miệng mép thì ngày nào cũng toàn dầu mỡ, lại còn béo, không ngờ lại lấy trộm gà nhà người khác trong đại đội để vỗ béo cho nhà các người! Lý Xuân Quyên, bà lăn ra đây cho tôi! Bà đúng là cái đồ vô liêm sỉ! Con trai bà trộm gà bà còn ăn cùng, có ngày con trai bà giết người có phải bà cũng giúp che giấu không! Một lũ vô liêm sỉ!"
Người phụ nữ bị mẻ miệng tát vào mặt Vương Diệu Tông vài cái, mặc kệ đang đứng ở đâu cứ làm ầm ĩ cả lên.
Vương Diệu Tông không đề phòng bị người ta đánh liền nổi khùng bắt đầu đánh tay đôi.
"Con mẹ nó bà đánh ai đấy!? Tôi trộm gà nhà bà à? Trộm gà nhà bà đúng là đáng đời!"
Vương Diệu Tông mặc dù sợ hãi, nhưng cậu ta cũng không phải dạng người cứ mặc cho người ta đánh. Từ khi sinh ra đến nay cậu ta chưa từng bị chịu nhục, bị người ta đánh vào mặt nên đương nhiên phải đánh trả lại.
Cứ như vậy đánh trả, tình hình nằm ngoài tầm kiểm soát.
Người phụ nữ bị mẻ miệng phát ra tiếng rên rỉ, khóc lóc hò hét để thu hút tất cả những người trong đại đội, thậm chí bà ta còn gọi con trai của và chồng ra ngoài để đánh kẻ trộm.
Vương Diệu Tông xuống tay lần hai, một cái tát tát thẳng vào mặt người phụ nữ bị mẻ miệng, một cái đánh thẳng lên lưng bà ta.
Cậu ta không biết những người phụ nữ trong đại đội này đều là những nhân vật tàn nhẫn, nếu cậu ta mà còn đánh trả vô lý thì sẽ bị đối phương nắm được nhược điểm.
Chồng và con trai của người phụ nữ bị mẻ miệng cầm gậy đốt lửa, một cậu con trai bằng tuổi Vương Diệu Tông đang khiêng một chiếc ghế xếp ở nhà.
Vương Diệu Tông ý thức được sự tình thì đã quá muộn.
Chồng của người phụ nữ bị mẻ miệng cầm hai cây gậy xông tới, đánh Vương Diệu Tông đến nỗi nằm trên mặt đất khóc lóc kêu gào.
"Mẹ nó ăn trộm còn dám vênh mặt? Tao không đánh chết mày không được, thằng hỗn đản!"
Người đàn bà mẻ miệng vẫn ở bên cạnh hô to: "Đánh chết nó đi! Dám trộm gà của nhà chúng ta!"
Con trai người đàn bà mẻ miệng dùng ghế xếp đánh liên tiếp vào lưng Vương Diệu Tông.
Đợi đến khi Lý Xuân Quyên xen được vào giữa đám đông đang tụ tập thì mũi của Vương Diệu Tông đã bị bầm tím, mặt sưng tấy, khóe miệng bị rách một mảng đến mức không thể nói chuyện dễ dàng.
Lý Xuân Quyên sau khi biết tin trong lòng liền cảm thấy trống rỗng, nhưng cảm giác này biến mất khi bà ta nhìn thấy con trai mình bị đánh đập.
Hai mắt đỏ ngầu, bà ta lao vào đánh người đàn bà mẻ miệng, hai người túm tóc cào cấu nhau.
"Bà dám động đến con trai tôi! Bà không xong với tôi đâu! Tống Hòe Hoa!"
"Lý Xuân Quyên, bà đúng là cái loại không biết xấu hổ, cả nhà các người đều là tên ăn trộm! Con bà trộm gà bà còn ăn, bà không sợ thối ruột sao?"
"Ai bảo bà không quản tốt con gà nhà bà! Hơn nữa chẳng phải con trai tôi vẫn chưa trộm sao?!"
"Đồ đê tiện! Con trai bà sớm muộn gì cũng sẽ phải ngồi tù thôi!"...
Hai người cứ thế lao vào đánh nhau không ra cái thể thống gì, nhưng khí thế so với Tống Hòe Hoa và chồng bà ta còn hung hãn hơn, trên mặt đất tuyết đọng có chút máu, nhìn kỹ mới thấy là máu từ tóc của hai người bọn họ.
Người xung quanh nghe náo nhiệt, nhưng hình như có gì đó không ổn.
"Mẹ kiếp, Tống Hòe Hoa nói hai ngày trước bà ta nhìn thấy Vương Diệu Tông trộm gà ở đầu đông của đại đội... Mấy ngày trước nhà của góa phụ Tôn ở đầu đông không phải mất một con gà sao?"
"Bà Tôn tức giận mắng ra ngoài mắng chửi một hồi lâu, thiếu chút nữa thì bị cảm lạnh."
"Con mẹ nó, mấy năm trước nhà tôi cũng mất một con! Con dâu tôi còn nói quái lạ, năm nay tuyết không rơi nhiều, không đến mức thú rừng trên núi phải lần xuống đây để kiếm ăn."
"Đúng thật, năm trước cũng mất, nhưng cũng không mất nhiều như vậy, tôi cũng rất khó hiểu."
"Đánh chết nó! Không được, tôi cũng phải ra đánh nó vài cái, cái nhà này thật là không biết xấu hổ, lại còn lẻn vào thôn chúng ta ăn trộm."...
Trộm cắp ở đâu cũng lộng hành, nhất là vào mùa này, một nhà nuôi được hai con gà, nhà ai túng thiếu quá còn không nuôi nổi. Nhưng Vương Diệu Tông thật là lợi hại, kỳ nghỉ đông này cậu ta cư nhiên trộm không dưới mười con gà!
Con mẹ nó, còn nhân kỳ nghỉ đông này để về thôn trộm gà cải thiện cuộc sống à!
Cứ tính nhà có ba cái miệng, cứ năm sáu ngày lại có gà để ăn, chả trách năm nay nhìn Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên lại béo lên trông thấy!
Người đàn bà mẻ miệng chỉ là người nông dân bình thường, người trong nhà đông, vừa nghe tin bị ăn trộm, một đám người thân đã đến hỗ trợ. Hiện tại chuyện Vương Diệu Tông liên tiếp trộm nhiều nhà bị bại lộ, mọi người không thể ngồi yên.
Một số người trong số họ đợi đến Tết Nguyên đán mới giết gà, năm nay còn chưa ăn mà để dành. Có người thì để gà lại đẻ trứng, không ngờ đến trứng gà cũng bị trộm.
Cũng có một số gia đình mỗi năm thịt một hai lần, mất con gà, con cái không những không ăn được mà còn bị đánh mấy trận oan uổng.
"Đánh chết nó đi! Cái đồ không biết xấu hổ, gà nhà tôi đều là gà mái non nuôi một năm, mỗi ngày chăm chỉ đẻ một quả trứng, không những thế đến mùa đông phải chịu rét lấy áo bông để bọc chuồng gà. Lại còn đóng đinh giăng màn, chất một đống cỏ khô, phục vụ còn cẩn thận hơn cả mẹ tôi, không ngờ lại còn bị tên trộm bắt mất!"
"Con mẹ nó, ngày đó tôi đã nói là tôi nhìn thấy Vương Diệu Tông chôn đồ ở phía sau núi, cậu ta nhất định đang chôn lông gà và xương!"
"Đánh nó đi! Đánh xong rồi vứt nó ra ngoài kia! Treo một tấm biển rồi diễu qua từng con phố một!"
Sự tức giận của quần chúng nhanh chóng lan rộng, không mất nhiều thời gian để Lý Xuân Quyên nhận ra có điều gì đó không ổn.
Không ít các bà có chồng lao vào đánh bà ta, người đánh nhiều nhất là bà góa phụ Tôn.
Góa phụ Tôn một phen nước mũi nước mắt cứ thế đánh người, còn vừa đánh vừa cắn Lý Xuân Quyên.
"Con gà đó là tôi để dành đến khi con gái tôi đi lấy chồng! Đồ khốn có lương tâm! Ăn gà của bà không thấy lương tâm cắn rứt sao? Các người nghĩ các người ăn thịt gà của tôi sao? Đó là ăn luôn cả thịt của tôi luôn rồi!"
Lý Xuân Quyên bị cắn liền hét toáng lên, nhưng không ai thèm quan tâm đến bà ta.
Ai nấy đều đánh để trút giận, đầu năm nay nuôi gà đã có định liệu, nhà ai mà không túng thiếu chứ. Thậm chí có một số người không có thu nhập nên dựa vào mấy quả trứng gà để đổi lấy một số vốn lưu động. Đó là ngân hàng trong nhà đó!
Vương Diệu Tông chả là cái thá gì cả, cậu ta cứ như vậy mà hủy hoại ngân hàng của mọi người.
Lần này khác với mấy lần trước, trước đây mọi người đều xem kịch, dù sao chuyện cũng không tự nhiên rơi vào đầu mình, chỉ xem trò vui là đủ rồi.
Nhưng tên trộm này lại ở trong đại đội của mình, phạm tội suốt một mùa đông, thậm chí còn trộm mười con gà, bất kể là việc riêng hay không đều khiến người ta phẫn nộ.
Công bằng mà nói, cuộc sống ở quê tuy khổ sở nhưng ai mà chả khổ như nhau. Khi sự việc xảy ra, hầu hết mọi người đều có thể đồng cảm. Nhưng cái kiểu nhà mình túng thiếu liền đi trộm gà nhà người khác, loại tâm tình này con mẹ nó ai chịu nổi đây?
Đến khi Điền Hữu Phúc đến nơi thì Lý Xuân Quyên và Vương Diệu Tông đã bị đánh không thể nhận ra nổi rồi.
Điền Hữu Phúc vừa nhìn thấy, trước mắt không nói lý lẽ, phải gọi người đến xem vết thương trước đã.
Thật trùng hợp, Vương Anh hôm nay không ở trong đại đội, cô cùng Từ Sương đến thị trấn huyện để mua thuốc rồi.
Điền Hữu Phúc đưa ra quyết định dứt khoát: "Đưa đến trung tâm y tế trong thị trấn!"
Khác với trước đây, trước đây Điền Hữu Phúc gặp phải chuyện ầm ĩ như thế này, chỉ cần nói một tiếng lập tức sẽ có người ra tay giúp đỡ, dù sao đều là người chung một đại đội, cãi nhau ầm ĩ, không ai muốn nhìn người ta gặp chuyện.
Nhưng lần này thì khác.
Đây là một tên trộm!
Người đàn bà mẻ miệng "xì" một tiếng khinh miệt: "Ai yêu thương nổi thì đi mà đưa đi!"
Bên cạnh cả đám đông đang vây xem đều giống nhau, không ai trong số họ sẵn sàng giúp đỡ.
Điền Hữu Phúc cũng biết mọi người đều căm ghét tên trộm này, nhưng có thể làm gì đây? Ai bảo ông phụ trách đại đội này?
Điền Hữu Phúc không còn cách nào khác đành phải về nhà gọi con trai cả và con trai thứ hai đến giúp.
Nhưng con trai cả của Điền Hữu Phúc nhún vai, anh ta còn làm ngơ hơn cả ông. Vừa mở miệng liền nói thẳng trọng tâm vấn đề.
"Bố, vậy Vương Vĩnh Thuận đâu?"
Điền Hữu Phúc cũng rất khó hiểu, quả thực khi ông vừa tới đó chỉ thấy Lý Xuân Quyên và Vương Diệu Tông bị đánh ngất xỉu, nhưng ông không nhìn thấy Vương Vĩnh Thuận đâu hết.
Con trai cả của Điền Hữu Phúc đáp: "Bố, nhà bà ta cũng không còn ai rồi, chúng ta giúp một tay là bình thường, nhưng Vương Vĩnh Thuận sau khi mọi chuyện lắng xuống mà quay về, nếu chúng ta ra tay giúp đỡ ứng tiền viện phí trước, nhưng nếu ông ta không trả lại tiền cho nhà chúng ta thì sao?"
Điền Hữu Phúc cau mày đáp: "Đi, lên ngọn núi phía sau xem Vương Vĩnh Thuận có trốn ở đó không?"
Quay người lại, Điền Hữu Phúc nói: "Con không cần quan tâm, cứ đưa bọn họ đến bệnh viện trước đi đã. Về sau mà không trả thì bố sẽ trừ điểm công việc của nhà bọn họ."
Nếu là chuyện khác thì không sao, thực ra gia cảnh của nhà Điền Hữu Phúc cũng gọi là dư dả, nhưng Điền Hữu Phúc cũng đã quá mệt mỏi với gia đình của Vương Vĩnh Thuận rồi.
Ai mà nguyện ý muốn chăm sóc gia đình này chứ!
Đúng là cái thứ gì đâu!