Chương 88: Gia đình lòng dạ hiểm độc
Điền Hữu Phúc kêu con trai cả và con trai thứ hai không tình nguyện của mình đưa Vương Diệu Tông và Lý Xuân Quyên đến bệnh xá thị trấn, ông cũng đi theo họ để xem tình hình.
Nhưng những người trong đại đội vẫn chưa nguôi giận, vẫn còn tiếp tục chửi rủa.
"Cái gia đình chết tiệt này đúng là một gia đình lòng dạ hiểm độc! Vợ chồng Vương Vĩnh Thuận và thằng con trai chẳng ra cái thá gì!"
Đánh rồi lại đánh, nhưng mọi người vẫn không nguôi được cơn tức này.
Kẻ trộm nên bị đánh, nhưng đánh rồi thì không phải trả lại gà nữa sao?
Không thể nào!
Vì thế lúc Điền Hữu Phúc quay trở lại đại đội, ông thấy có điều gì đó không ổn.
Những người từ Ủy ban Cách mạng đang ở trong đại đội chờ ông.
Người của Hội Cách Ủy tới rất nhanh, vừa đến nơi đối phương bắt đầu làm bộ làm tịch xem xét.
Không riêng gì nhà Vương Vĩnh Thuận, mà nhà ai cũng bị cạy cửa đi xem một vòng. Lục soát xong thì thấy trong nhà họ Vương có nửa con gà chưa kịp ăn xong. Bên trong góc sân còn có một đống lông gà chưa xử lý.
Bây giờ chứng cứ đã vô cùng xác thực, trong số những người đang vây quanh đứng xem có một người phụ nữ liếc mắt một cái đã nhận ra được lông gà của nhà mình.
Nhà bà ta có một con gà mái lông màu vàng, trên lông còn có những sợi sắc màu khá tối.
Người phụ nữ đó cực kỳ tức giận, hận không thể xông lên đánh cho Lý Xuân Quyên một trận. Con gà này là bà ta chuẩn bị đến khi con gái kết hôn làm thịt đãi khách! Vậy mà con gà lại bị mất trộm, lúc đầu bà ta còn tưởng là do mèo hoang tha đi nên đã khóc một trận không ngờ lại do nhà họ Vương đi trộm cắp đem về làm thịt bỏ vào bụng!
Hai người của Hội Cách Ủy, một người là phụ nữ trẻ tô son trát phấn, một người là sinh viên còn trẻ tuổi.
Hai người thấy sự việc đã sáng tỏ lập tức bắt Vương Diệu Tông đi.
Hơn nữa, hiện giờ một bộ phận của công xã là do Hội Cách Ủy quản, Vương Diệu Tông giờ bị xếp vào thành phần xấu như thế sẽ do Hội Cách Ủy tiếp nhận sau đó chờ thu thập đủ bằng chứng sẽ đưa cho dân binh quản.
Lúc Điền Hữu Phúc trở về bất ngờ đụng phải tình huống này.
Ông ấy nhịn không được mắng một câu thô tục, không biết là nhà ai nhanh chân chạy đi thông báo cho Hội Cách Ủy rồi.
Không phải Điền Hữu Phúc muốn thiên vị nhà họ Vương mà chẳng qua có một số việc khi đi báo và khi không đi báo là hai vấn đề khác nhau. Nếu không đi báo thì Điền Hữu Phúc cũng sẽ không mặc kệ nhưng ít nhất ông ấy sẽ không để cho nhà Vương Vĩnh Thuận bị tổn hại danh tiếng hay mất mặt.
Nhưng đã đi báo thì quyền xử lý vụ việc không còn nằm trên tay ông ấy nữa.
Trong lòng Điền Hữu Phúc ảo não, chuyện của Vương Diệu Tông là chuyện lớn, việc này cậu ta phải làm bản tự kiểm điểm còn phải lên công xã tự khai, nếu không xử lý tốt rồi ngoan ngoãn nhận sai thì e là năm nay để đại đội đạt được tiên tiến cũng là hy vọng xa vời.
Điền Hữu Phúc càng nghĩ càng cảm thấy con mẹ nói đúng là chuyện xui xẻo!
Sự việc gà bị trộm ở đại đội ông ấy có biết, mặc dù không ai biết là ai đã đi trộm nhưng Điền Hữu Phúc thực sự bị oan muốn chết!
Chỗ đại đội bọn họ ở là gần núi, đừng nói là mèo hoang ngay cả hồ ly hay chồn cũng có xuất hiện.
Mấy con này ông ấy không thể đi đánh mỗi năm như đánh lợn rừng được, chỉ có thể nhắc các nhà phải đóng cửa thật chặt, phòng tránh cẩn thận.
Với lại, đại đội của bọn họ bị quản rất nghiêm ngặt, những người có tâm tư khác đều bị Điền Hữu Phúc thu thập từ lâu.
Ông ấy không ngờ trong đại đội còn có thể lòi ra được một kẻ trộm này nữa!
Mà kẻ trộm Vương Diệu Tông này còn có lá gan rất lớn!
Không sợ người ta đi trộm đồ, dù sao thì qua năm nay mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi, nhưng đã trộm còn đi trộm hơn phân nửa là gà đẻ trứng của nhà người ta. Hơn nữa, thời tiết dần ấm lên, chả có con vật hoang nào xuống núi cả.
Chọn đúng lúc này để trộm đúng là con mẹ nó não dắt bên lưng quần rồi! Chỉ có thể chờ người ta tới bắt mà thôi!
Vương Diệu Tông đã làm ra chuyện lớn. Điền Hữu Phúc đành bất chấp tất cả, đối diện với người của Hội Cách Ủy liền bày ra bộ dáng quân tử, xử trí theo lý lẽ và công bằng.
Ông đây mặc kệ bọn chúng!
Vẻ mặt của người sinh viên nghiêm túc hỏi Vương Diệu Tông đã trộm bao nhiêu lần, nghe thấy câu trả lời tính toán phải hơn mười con gà, cả con gà hôm nay trộm hụt thì tổng cộng là mười một con.
Giờ tìm được gà rất khó, đặc biệt là nuôi gà càng khó hơn, mỗi một năm gà phải được cân một lần để tính giá cả.
Người trẻ tuổi tô son trát phấn đánh tiếng: "Giá cả dựa theo thị trường là ba mươi ba đồng."
Một con gà có giá là ba đồng, xem như là giá bình thường khi bán đi.
Nhưng người xung quanh vẫn cảm thấy không vui.
Một con gà ba đồng thì sao? Cái mà bọn họ muốn là con gà kìa!
Nuôi gà cho tốt thì có thể đẻ ra trứng nữa đó!
Nhưng uy danh bên ngoài của Hội Cách Ủy cao, đa số các nhà đều không dám oán giận, chỉ có thể ủy khuất nhìn Điền Hữu Phúc.
Điền Hữu Phúc: ...
Xem tôi là cây cầu chắc?
Thật sự Điền Hữu Phúc rất mệt, ông ấy chắc chắn năm nay bản thân không phạm đến Thái Tuế, sao chuyện tồi tệ gì cũng ập xuống đầu ông ấy thế?
Người của Hội Cách Ủy nghe nói Vương Diệu Tông ở trạm y tế lập tức thấy không hài lòng.
"Loại phần tử xấu này, bị người ta đánh là đúng, cần gì phải đưa đi trị liệu? Theo tôi thấy nên nói cho rõ ràng tội của cậu ta trước thì hơn."
Người trẻ tuổi tô son trát phấn nói chuyện văn nhã nhưng làm việc lại rất tàn nhẫn.
Điền Hữu Phúc vẫn là dáng vẻ im lặng không thay đổi: "Cậu ta không có vấn đề gì lớn, theo như lời của trạm y tế thì hôm nay có thể rời khỏi y tế được rồi."
Vương Diệu Tông rất biết cách diễn xuất, cậu ta đã giả bộ bất tỉnh từ sớm, mặc dù không bị đánh nhiều bằng Lý Xuân Quyên. Cho nên người của trạm y tế vừa thấy đã nói đó là vết thương ngoài da.
Sinh viên đi theo vẫn nghiêm túc như cũ, để cho Điền Hữu Phúc mang theo vài người đưa Vương Diệu Tông về thẩm vấn.
Cậu ấy cảm thấy người này dám ăn trộm gà chứng minh chắc chắn đã từng làm rất nhiều chuyện khác nữa.
Cậu ấy đã có kinh nghiệm với những thành phần xấu này rồi.
Điền Hữu Phúc nhanh chóng đồng ý, trực tiếp đưa người đi tìm Vương Diệu Tông.
Hai người của Hội Cách Ủy vừa rời đi Điền Hữu Phúc đã bắt đầu xổ ra một tràng tức giận.
"Vương Vĩnh Thuận đâu? Cái tên rút đầu rụt cổ kia đang ở đâu hả?"
Con trai làm ra loại chuyện xấu, tính cách không hoàn chỉnh là do người làm cha dạy dỗ không đến nơi đến chỗ! Đặc biệt là Điền Hữu Phúc đối với Vương Vĩnh Thuận đã ngứa mắt từ lâu lắm rồi!
Hội Cách Ủy đưa Vương Diệu Tông đi, dù sao cũng phải đưa cả Vương Vĩnh Thuận đến để giáo dục một lần, hỏi ông ấy phải làm sao bây giờ?
Người của đại đội kéo nhau đi tìm Vương Vĩnh Thuận, toàn bộ đều nhất trí cảm thấy nhất định ông ta đã trốn lên núi, lập tức sắp xếp người đi tìm trên núi.
Điền Hữu Phúc âm thầm tích sức, chuẩn bị lát nữa thu thập Vương Vĩnh Thuận thật tốt.
Trước đây luôn cảm thấy Lý Xuân Quyên là người độc ác hỗn trướng, giờ xem ra Lý Xuân Quyên như thế đó là do ảnh hưởng từ Vương Vĩnh Thuận, ông ta đúng là đồ thâm sâu khó lường!
Nói đến Vương Anh thì lần này Vương Anh vào huyện thành để mua thuốc. Từ Sương thì một lòng một dạ mua 'nhu yếu phẩm' cho mình.
Hai người đi đến trên trấn thấy thời gian vẫn còn sớm Vương Anh quay đầu hỏi Từ Sương: "Hay là chúng ta đến tiệm cơm trước nhé?"
Từ Sương tính toán thời gian đi đi về về xong rồi kéo tay Vương Anh đến tiệm cơm Quốc Doanh một chuyến.
Vừa đi thì phát hiện vốn dĩ tiệm cơm Quốc Doanh sẽ mở cửa vào lúc tám giờ sáng nhưng bây giờ xung quanh vắng lặng, cửa cũng không mở.
Từ Sương nhăn chặt đôi lông mày, đây là lần đầu tiên anh thấy tiệm cơm mở cửa muộn như thế này.
Tiệm cơm là cơ quan làm việc của nhà nước, sao có thể không mở cửa làm chứ?
Vương Anh sững người chốc lát rồi kéo tay Từ Sương: "Xem ra lần này Tạ Dược Tiến không cần tiền đồ nữa rồi."
Năm ngoái hai người đã nói với nhau rằng Tạ Dược Tiến cần phải nắm bắt cơ hội làm việc cho tốt thì con đường sẽ rất tươi sáng, có thể là sẽ có được vị trí nhỏ ở trong tiệm cơm nhưng anh ta lại trộm đồ, sau này chắc chắn Từ Sương sẽ không để cho anh ta ở trong bếp nữa.
Hai con đường một lương một xấu chọn cái tốt thì không chọn cứ đâm đầu chọn vào cái chỗ đường cùng.
Vương Anh cứ nghĩ người này khôn khéo hiểu chuyện, trước đây tám chín phần là có ý chí lấy vị trí của Từ Sương, với niềm khao khát muốn cho bản thân chỗ tốt.
Nhưng bây giờ xem ra thứ quyết tâm này trong khoảng thời gian vừa qua đã bị luộc nước đun sôi rồi.
Buổi sáng không mở cửa không bán đồ ăn, ngay cả bánh bao cũng không bán, chẳng lẽ chuẩn bị bỏ cả tiệm cơm vào trong đống lửa thiêu cháy sạch?
Từ Sương siết chặt ngón tay của Vương Anh, không biết anh đang nghĩ cái gì.
Hai người đứng chờ xe trong gió lạnh, bỗng nhiên Từ Sương nhớ đến cái gì đó bỏ suy nghĩ của mình rồi nhét bàn tay của Vương Anh vào trong túi áo của anh để cô ủ ấm.
Trong lòng Vương Anh cảm thấy ngọt ngào, tay nắm tay Từ Sương, hai bóng dáng hòa quyện vào nhau sưởi ấm cho nhau chỉ có đôi tai đỏ lên vì lạnh.
Từ Sương thấy hối hận khi không đưa mũ theo, còn Vương Anh nhớ tới thời thơ ấu của kiếp trước khi trải qua mùa đông lạnh giá trước khi đến mạt thế có bịt tai bông đeo lên tai sẽ không thấy lạnh nữa.
Ai da da, mùa đông năm nay cứ thế mà trôi qua, chờ đến mùa đông tiếp theo, cô sẽ làm mấy bộ bịt tai bông đó đưa cho Từ lão thái và Từ Sương thêm luôn cả mình nữa để dùng tránh rét.
Xe chậm hơn nhiều so với ngày thường, nhưng điều này cũng không có gì ngạc nhiên, có ai mà chưa từng bị muộn giờ đâu?
Vương Anh và Từ Sương đi lên xe, người trên xe tuy không nhiều nhưng đã ngồi kín chỗ chỉ còn một chỗ duy nhất.
Từ Sương để Vương Anh ngồi lên ghế còn anh thì đứng đối mặt với Vương Anh.
Hai người đi vào huyện thành, chuyện đầu tiên làm là Từ Sương đưa Vương Anh đến thăm sư phụ của mình, Trần Đông.
Lần này không phải đến nhà của Trần Đông mà đi đếm tiệm cơm ở huyện thành.