Chương 1575: Lại đến (13)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1575: Lại đến (13)

Tổng bộ là phủ đệ phủ đốc lựa chọn tạm thời.

Lúc này toàn bộ phủ đệ phủ đốc, từng luồng hơi thở mạnh mẽ ngang ngược của các kỵ sĩ Thánh Thập Tự Tinh chung quanh sớm đã hội tụ lại với nhau.

Sắc mặt tất cả bọn họ căng thẳng nhìn chằm chằm vào tất cả động tĩnh chung quanh như gặp phải đại địch.

Vòng ngoài là một vòng nỏ binh tinh nhuệ cầm cung tên trong tay.

Khí huyết mỗi một tên tinh nhuệ này đều tương đương tối thiểu với cao thủ phẩm cấp của Đại Linh.

Vòng ngoài cùng thì là binh sĩ bình thường, cùng với giáo sĩ áo trắng tụ tập đi đầu.

Nhóm giáo sĩ xếp bằng ngồi dưới đất, hát tụng thánh kinh thánh thơ ngay tại chỗ.

Ở vị trí bọn họ ngồi xếp bằng, mơ hồ hình thành một trận đồ to lớn đặc biệt, dẫn động Thánh Lâm trận pháp to lớn trải khắp cả cảng Thứ Đồng.

Ầm!

Đột nhiên một huyết ảnh rơi xuống đất, hiện ra thân hình.

Người đến chính là Trương Vinh Phương mới rồi còn vừa hỏi đường vừa chạy đến.

Hắn dậm chân đi về phía trước.

Mới đi được mấy bước, đã phát hiện cả bầu trời phía trên tòa phủ đệ bao phủ lực đè nén vô hình.

“Thú vị. Những người Tây Dương này còn nhiều trò bịp bợm quá nhỉ.” Hắn đầy hứng thú ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Nơi đó mơ hồ có gợn sóng bạch quang giống như trước đó đang không ngừng khuấy động.

Tầng tầng lớp lớp tiếng tụng kinh hội tụ từ chung quanh phủ đệ truyền đến, âm thanh như mang theo ma lực nào đó, không ngừng áp chế máu tươi đang sôi trào xao động trên người Trương Vinh Phương.

‘Để ta tới thử xem sao, rốt cuộc lớp phòng thủ ở đây nghiêm mật đến cỡ nào. ’

Hắn mỉm cười, đi thẳng về phía trước.

Phốc.

Đột nhiên, lúc chỉ còn cách cửa chính phủ đệ một trăm hai mươi mét, thậm chí hắn có thể nhìn thấy khuôn mặt của giáo sĩ khoanh chân ngay tại chỗ phía trước, và rất nhiều mồ hôi lạnh trên trán binh sĩ đi theo thành kính đọc kinh.

Rõ ràng phía trước trống rỗng, không hề có bất kỳ chướng ngại vật nào cả, nhưng lại cứ như có một luồng sức mạnh cực kỳ lớn đang kích động, quét sạch, ngăn cản hắn đi tới.

‘Ở đây cũng phải bố trí cực nhiều pho tượng cấp bậc tối thiểu Thần Chủ, nếu ngươi xông vào, sợ rằng sẽ…’ Bạch Lân còn chưa nói dứt lời.

Vút vút vút! !

Trong chốc lát, từng con huyết mãng bay ra từ người Trương Vinh Phương, nhào về phía lực trường vô hình thần bí không biết kia.

“Thủ Hộ Thần Vực! !” Rõ ràng là trong phủ đệ đã sớm có người cảm thấy không đúng, phòng thủ toàn lực.

Lúc này từng tia ánh sáng nhạt màu trắng, xuất phát từ trên người tất cả thành viên Thánh Thập Tự Tinh trong phủ đệ bắn thẳng lên không trung.

Ánh sáng nhạt kết hợp với đại trận, kết hợp với thần uy thần bí pho tượng phát tán ra.

Ba hợp làm một, hình thành uy áp như luồng gió mạnh, ầm vang phóng tới huyết mãng.

Phốc! !!

Uy áp và huyết mãng không ngừng giằng co ở giữa không trung, cực nhiều khói đặc tung bay lên từ chỗ hai bên tiếp xúc.

Đây là do máu tươi và uy áp đang ăn mòn triệt tiêu lẫn nhau.

“Thú vị, mấy người cho là làm như vậy có thể ngăn cản ta?” Trương Vinh Phương bước từng bước một, tiếp tục đi về phía trước.

Khi hắn tiến lên, một vài binh sĩ chung quanh tới gần lập tức run rẩy toàn thân, miệng mũi phụt ra rất nhiều máu tươi, tập hợp vào huyết bào của hắn, sau đó lại có máu tươi mới bay ra từ huyết bào, hóa thành huyết mãng, gia nhập hàng ngũ đối kháng với uy áp.

Từng bước, từng bước.

Khoảng cách không ngừng kéo gần hơn.

Mà đám binh sĩ ở gần đó hoảng sợ chạy trốn ra phía ngoài vòng vây, hoàn toàn không dám tới gần nữa.

Một vài tên nỏ và đạn vụn vặt bay về phía Trương Vinh Phương, đều bị khiên máu bao trùm toàn thân hắn ngăn cản lại.

Khiên máu hình dáng hơi mờ, thoạt nhìn rất mỏng manh, nhưng lại chồng lên nhau đến mấy chục lớp, mỗi một lớp đều cứng cỏi dị thường.

Rất nhanh, một tiếng rắc vang lên giữa không trung chung quanh phủ đệ.

Rầm! !

Trương Vinh Phương đột ngột nhảy lên từ mặt đất, bay thẳng về phía trước.

Thân hình hắn hóa thành huyết ảnh, dốc toàn lực va chạm vào toàn bộ cửa lớn phủ đệ.

Khoảng cách hơn một trăm mét, thậm chí còn không đến một chớp mắt, hắn đã vượt qua rồi.

Ầm ầm.

Cửa lớn vỡ vụn, giáo sĩ và binh sĩ niệm tụng thánh kinh chung quanh rầm rầm choáng váng đầu óc, giống như bị một tảng đá lớn đập ầm ầm vào, choáng đầu hoa mắt.

Thành viên Thánh Thập Tự Tinh thì thi nhau há miệng phun máu tươi, tinh thần uể oải, chia ra chạy tứ tán, không ai dám đứng ở nơi đó nữa.

Bọn họ vừa chạy, đội vệ binh còn lại cũng nhao nhao tản ra chạy tán loạn.

Cả phủ đệ, chỉ trong bảy tám giây ngắn ngủi đã biến đổi từ khung cảnh gần ngàn người hội tụ, trở thành vắng vẻ không một bóng người.

Ngổn ngang, yên tĩnh.

Một vài kẻ chạy chậm, máu tươi toàn thân tự động bay ra, tập hợp vào huyết bào trên người Trương Vinh Phương.