Chương 1576: Lại đến (14)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1576: Lại đến (14)

Kẻ chạy nhanh thì hắn cũng không để ý tới.

Nhân số quá nhiều, máu tươi hắn rút ra chỉ có thể khống chế một chọi một, không thể cùng điều khiển trên một diện tích lớn.

Trước đó làm được trên nhiều người, chỉ là vì tốc độ hắn đổi mục tiêu quá nhanh thôi.

Bước nhanh vào phủ đệ, chẳng mấy chốc, Trương Vinh Phương đã tìm được đại sảnh trông giống kiểu phòng chỉ huy của Bạch Thập giáo trong một đình viện có dấu vết sử dụng nhiều nhất.

Các chồng tài liệu và sách vở chất đống trên kệ được gắn vào tường.

Ngoài ra, còn có những bộ khải giáp kiểu Tây u với nhiều kiểu dáng khác nhau được trưng bày xung quanh. Rất rõ ràng người quản lý nơi này khá yêu thích khải giáp.

Trương Vinh Phương đi tới chỗ chiếc bàn gỗ lớn duy nhất bên trong đại sảnh rồi cầm một phần tài liệu trên bàn lên và lật xem vài lần.

“Là cái gì thế?” Bạch Lân hết sức tò mò, bà ta không xem hiểu ngoại ngữ.

“Cương lĩnh hành động, cùng loại với thần dụ, có vẻ là nội dung Thần Phật truyền lại.” Trương Vinh Phương cau mày.

Đây là tỏa văn, nhưng lại không phải loại tỏa văn mà hắn đã học kia.

Hắn chỉ có thể phán đoán đại khái ý nghĩa từ chú thích và bút tích bổ sung trong đó, hắn vẫn có thể hiểu sơ lược những nét chữ được viết bằng ngôn ngữ Tây Ý này.

“Chú thích là do tài phán trưởng Kha Tây Mạc Phu của Bạch Thập giáo dị đoan viết, hơn nữa, trên đây còn đề cập đến lần xâm nhập của bọn chúng có rất nhiều bên phối hợp.” Trương Vinh Phương nhíu chặt mày.

“Quả nhiên trong này thật sự có âm mưu.” Bạch Lân kích động, “Mau xem xem những kẻ hợp mưu khác là ai.”

Trương Vinh Phương để tài liệu xuống và nhanh chóng lật giở những tài liệu khác.

Nhưng không có phần tài liệu nào nhắc tới các thế lực hợp tác, thay vào đó, toàn bộ đều là thơ ca lung tung rối loạn do tài phán trưởng này tự mình viết.

Chẳng hạn như: “Ta là mắt của ngươi, mũi miệng của ngươi và tim của ngươi”, “Ta nhìn thấy màn đêm tăm tối, ấy là tầm nhìn Thần chưa từng mở mang, cũng là váy áo mà ngươi chưa một lần tháo cởi”, “Bất kể ngươi ở đâu, ngươi luôn có thể mang đến cho ta sự an ủi, dẫu ngươi ở nơi nào, hồi ức về ngươi vẫn luôn cho ta cảm giác ngọt ngào.”

Mở ngăn kéo ra, Trương Vinh Phương còn phát hiện bên trong có một cây đàn violon bằng gỗ.

“Có người đến! !” Đột nhiên, sắc mặt hắn khẽ thay đổi, ánh mắt ngưng trọng, bóng dáng hắn bỗng chốc hóa thành huyết ảnh và mơ hồ biến mất ngay tại chỗ.

Toàn bộ đại sảnh lại lần nữa rơi vào yên tĩnh.

Không lâu sau, cửa lớn bị hung hăng phá vỡ, hai tên đầu trọc vạm vỡ mạnh mẽ nện bước trên sàn nhà, chúng khoác áo cà sa màu vàng kim, hai mắt sáng như đuốc, lướt mắt nhìn hết thảy bên trong.

Trong hai người này, một người có vóc dáng thấp béo như quả bóng, một người khác thì cao ba mét và rắn chắc hệt như một tòa tháp sắt.

Chính là hai tên Nguyên Sư và Nguyên Hoành đang gấp rút trở về với mong muốn vây quét Trương Vinh Phương.

Lúc bọn chúng đi theo đám người tài phán trưởng đến tập kích trên đường thì bất ngờ nhận được tín hiệu cầu cứu rằng phía sau bến cảng bị tấn công đột xuất.

Thân là giáo phái cỡ lớn có cấp độ Thần Chủ, tất nhiên Bạch Thập giáo có cách thức truyền tin ẩn giấu độc môn của chính mình.

Lúc nhận được tin tức, bên kia đã đánh nhau đến mức khó mà phân thân.

Tài phán trưởng lập tức ủy thác cho hai người trở về, đề phòng Trương Vinh Phương trốn thoát, nhất định phải bắt hắn cho bằng được.

Chẳng qua, điều khiến hai người không ngờ tới chính là bọn chúng vừa mới trở về đã phát hiện tình hình có gì đó không đúng lắm.

Thánh Lâm đóng giữ Thứ Đồng đã biến mất.

“Người và khí tức đều mất hết cả, đại trận cũng có vết tích bị đột phá. Xem ra, kẻ đến chẳng tốt lành gì.” Nguyên Hoành trầm giọng nói.

“Ta đã sớm nói rồi mà, việc để lại một vài thứ rác rưởi ở đây vốn là tai họa ngầm. Bọn chúng cho rằng Đại Linh ta là nơi nào chứ, chỉ bằng chút ít nhân thủ thế này đã muốn giữ chặt Thứ Đồng à, đúng là nực cười, quả nhiên là ếch ngồi đáy giếng.” Nguyên Sư vẫn trước sau như một chua ngoa cay nghiệt.

“Tài liệu có dấu vết bị lật mở.” Nguyên Hoành đi tới cạnh bàn, nhíu mày lật xem.

“Người vừa rời đi chưa lâu, hẳn là cảm ứng được chúng ta tới đây.” Nguyên Sư cười gằn, “Ngươi đi tìm vài nhân thủ tra hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Được.” Sắc mặt Nguyên Hoành khẽ đổi, kế đó xông ra khỏi cửa lớn.

Lưu lại một mình Nguyên Sư đứng tại chỗ nhìn quanh bốn phía, sau khi không phát hiện thêm bất kỳ tình huống nào nữa, hắn ta mới quay người bước ra ngoài cửa.

Ngay khoảnh khắc hắn ta xoay người đi, một bóng huyết ảnh to lớn im hơi lặng tiếng bắn ra từ một góc hẻo lánh đằng sau hắn ta.

Huyết ảnh ngưng tụ lại rồi hiện ra bóng dáng đỏ sẫm của Trương Vinh Phương.