Chương 1606: Hội tụ (5)
Hắn giới thiệu ngắn gọn.
“Nơi này là Thái Uyên, là ngọn nguồn của tất cả ký ức và quên đi. Ở nơi này, đi xuống rất dễ, nhưng càng đi lên thì càng khó. Tổng cộng có chín tầng trời. Phía dưới cùng là biển Lãng Quên, hướng lên trên, mỗi lần đột phá một giới hạn, đại diện cho bản chất tinh thần bản thân đạt tới trình độ mới.”
"Linh Phi Thiên như lời ngươi nói chính là Thần Chủ mạnh nhất của Linh Phi giáo, thậm chí hắn đã vượt qua cấp bậc Thần Chủ, cho nên ít nhất cũng là cường độ năm tầng trở lên."
“Cường độ như vậy, nếu ngươi có thể tìm được hắn, vậy đại diện cho việc ngươi cũng có thể tiến vào cùng một cấp bậc.
Điều này cũng có nghĩa là ngươi không yếu hơn hắn bao nhiêu. Ngươi cảm thấy, một tên tầng chín như ngươi có thể làm được điều này không?”
“Mỗi tầng… được phân chia dựa vào cái gì thế?” Trương Vinh Phương suy tư một lát thì không còn xoắn xuýt về chủ đề Linh Phi Thiên nữa mà hỏi sang chuyện khác.
“Vừa rồi, ngươi hẳn là có thể cảm giác được bản thân xông qua một tầng màng mỏng gây cản trở nhỉ, vậy là đúng rồi.
Ta thấy ngươi gặp rất ít cản trở lúc xông lên, chắc hẳn bên ngoài có rất nhiều người nhớ kỹ ngươi, đúng không?” Người kia suy đoán.
“Thật là làm cho người ta ghen tị. Ha ha… Có thể được nhiều người nhớ kỹ như vậy, ngươi nhất định là nhân vật lớn không tầm thường. Không giống ta... ta chỉ là nhân vật nhỏ phổ thông bình thường.”
“Ngươi có thể bò từ nơi có hoàn cảnh như phía dưới lên tới đây, nếu trước kia ngươi có từng bình thường đi chăng nữa, thì về sau cũng không tính là bình thường đâu.” Trương Vinh Phương đáp lời.
“Nếu ngươi đã quên đi tên của mình, vậy ta đặt tạm một tên gọi cho ngươi nhé, ngươi thấy thế nào?”
“Tên gọi? Ngươi sẵn lòng nhớ kỹ ta ư?” Người kia hơi ngạc nhiên, tới nỗi gần như sửng sốt.
“Tên gọi thôi mà. Thuận tiện cho việc xưng hô thôi.” Trương Vinh Phương thấy khá là kỳ quái. Không biết sao chỉ là một việc nhỏ như thế mà đối phương lại có phản ứng lớn tới vậy.
“Cũng tương tự như vậy.” Hình như tâm trạng của người đó đang rất tốt. “Ngươi đúng là người tốt. Còn cần gì cứ nói, nếu ta có thể làm thì nhất định sẽ giúp ngươi!”
“Nếu ngươi đã nói ngươi bò từ dưới đáy lên, thế thì ta gọi ngươi Để Ba là được rồi. Chờ tới khi ngươi nhớ được tên thật của mình lại nói sau.” Trương Vinh Phương trầm giọng nói.
“Để Ba? Thật là khó nghe quá đi, có điều ta có tên rồi, cũng xem như không tệ.” Người kia có một chút ghét bỏ, nhưng vẫn không hề từ chối. “Ở đây có người sẵn lòng nhớ kỹ ngươi đã là đãi ngộ tốt lắm rồi. Ngươi còn vấn đề gì thì cứ hỏi.”
Hắn chậm rãi nhúc nhích, như thể muốn dí tới gần thêm chút nữa.
“Có thể nói cho ta biết lúc hành động ở chỗ này cần chú ý những gì không? Chẳng hạn như nguy hiểm hay hình thức cấm kỵ gì đó.” Trương Vinh Phương hỏi thẳng một chủ đề không mấy rõ ràng.
“Ầy” Để Ba cất tiếng than thở, “Vấn đề này khiến ta nhớ tới một số thứ không tốt. Rất nhiều người, cũng như rất nhiều vật sống, lúc đi từ phía trên xuống và gặp được ta đều sẽ hỏi câu tương tự đấy.
Nhưng nhiều tên gia hỏa xuống rồi thì không còn trở lại nữa. Ngươi…”
Hình như hắn muốn khuyên nhủ điều gì đó. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
“Thôi bỏ đi, dù sao đám gia hỏa các ngươi cũng tới vì những kho tàng vô tận trong biển Lãng Quên bên dưới. Cho dù có khuyên cũng không thèm nghe. Thế ta cứ đơn giản nói cho ngươi thôi vậy.” Để Ba thở dài.
“Chờ chút! Biển Lãng Quên có kho tàng hả?” Trương Vinh Phương sững sờ, cắt lời đối phương.
“Tất nhiên rồi. Biển Lãng Quên ngưng tụ biết bao nhân vật lớn mạnh không sao kể xiết, sau khi bị lãng quên, ý chí và thân thể của bọn họ đều bị rơi xuống nơi đó.
Nơi đó có thể nuôi dưỡng ra vô số hắc ám cực kỳ khủng khiếp, đương nhiên cũng có rất nhiều bí bảo xa xưa còn chưa hoàn toàn bị tiêu hóa mất.
Ví dụ như bảo vật vô cùng mạnh mẽ của nhóm Thần Phật, Thần khu, thậm chí là cả Thần Ý mà bản thân đã đánh mất.
Nếu người nào có vận may tốt, xuống dưới hấp thu một nguồn Thần Ý tự ngã bị đánh mất là có thể trở thành một vị Thần lớn mạnh mới ngay lập tức đấy. Chỉ cần một chút xíu vận may thôi sẽ chuyển từ người phàm thành mạnh mẽ nhất. Ngươi nói xem, thế có phải rất mê người hay không? ?”
Trong lời nói của Để Ba tràn ngập mê hoặc và dẫn dụ.
“Hẳn là khả năng rất thấp nhỉ?” Trương Vinh Phương bình tĩnh nói.
“Đúng vậy nha. Dù sao ta ở đây chờ cũng lâu lắm rồi, nhưng vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ ai thành công. Ngược lại, người thu hoạch được vài món bảo bối nhỏ và đi ra ngoài thì lại không ít.” Để Ba bắt đầu cười ha hả.
“Chỉ cần không tham lam, ắt vẫn có khả năng thu hoạch được.”
“Ngươi còn chưa nói cấm kỵ và nguy hiểm của nơi này.” Trương Vinh Phương nói.