Chương 1607: Hội tụ (6)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1607: Hội tụ (6)

“Há há, đừng vội vàng như thế chứ. Ta có thể cảm nhận được tận mấy loại ánh mắt Thần chỉ khác nhau trên người ngươi. Ngươi là người có bí mật. Có lẽ cũng có con át chủ bài cực mạnh, nhưng…”

Hắn dừng lại một chút.

“Ngàn lần, vạn lần đừng đi tầng thứ chín phía dưới nữa nhé. Đừng tới gần biển Lãng Quên nữa. Cũng không cần tiến vào đó luôn.”

“Vì sao! ?” Trương Vinh Phương nghe được âm điệu nặng nề của đối phương.

“Bởi vì…” Để Ba cười rộ lên. Hắn chậm rãi bò tới, gần đến mức cuối cùng hai người cũng có thể nhìn thấy mặt mũi lẫn nhau.

“Bởi vì một khi lưu lại đó, ngươi cũng sẽ không ngừng đánh mất.”

“Giống như... ta của hiện tại.”

Đột nhiên, hắn ngẩng đầu.

Để lộ gương mặt vốn dĩ bị che phủ bởi nơi u tối và sương mù ở gần đó.

Trương Vinh Phương bỗng chốc sững sờ, hắn triệt để giật mình đứng yên tại chỗ, không nói nên lời.

Vốn dĩ hắn còn muốn hỏi thăm thêm chủ đề mới, nhưng giờ phút này, khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt của đối phương, toàn bộ chủ đề trong lòng hắn đều lần lượt biến mất.

Đó là một khuôn mặt hoàn toàn không có bất kỳ đường nét gì, thậm chí cả lỗ thoát khí để hô hấp cũng không có nốt, trên mặt cực kỳ bóng loáng.

Hệt như một tấm bảng trắng tinh, trơn nhẵn không có một chút nếp nhăn nào.

Như thể trời sinh hắn đã không có mắt, mũi, miệng, tai.

Thế nhưng, rõ ràng mới nãy hắn còn thấy Để Ba ăn một viên ích cốc đan mình đưa nữa mà!

“Đừng nhìn ta như vậy, thật ra ta cũng có thể ăn đấy.” Để Ba không thèm để ý mà mở miệng nói.

Lúc hắn nói chuyện, khuôn mặt không có ngũ quan kia lập tức hiện ra một khe hở hẹp, sau đó hắn ném thứ gì đó vào trong và bắt đầu nhấm nuốt.

Khe hẹp kia đột ngột xuất hiện, vốn chẳng có cách nào tìm thấy ngay từ đầu.

“Đây chính là cái giá phải trả.” Để Ba nói, “Nếu như ngươi còn muốn đi tiếp xuống đó thì phải tuân theo quy củ. Né tránh cấm kỵ.”

Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp.

“Chỗ phiền phức lớn nhất của biển Lãng Quên là ngươi dừng lại ở tầng đó càng lâu thì sự tồn tại của bản thân sẽ càng trở nên nhạt nhòa.

Theo thời gian dần trôi, ngươi sẽ mất đi rất nhiều đồ vật của mình. Chẳng hạn như khuôn mặt, thân thể, thậm chí là tất cả!”

Trương Vinh Phương nhìn đối phương, bỗng nhiên nghĩ đến trực giác cảnh cáo mà mình nhìn thấy vừa rồi.

Trong lòng hắn đã tin ba phần.

“Vậy thì, một vấn đề cuối cùng, nếu ta vẫn còn muốn tìm ngươi vào lần tiếp theo, ta nên đi nơi nào đây?”

“Cứ tới đây là được. Ta vẫn luôn ở tầng đáy này, không lên, không xuống.” Để Ba cười nói.

Nụ cười trên khuôn mặt không có ngũ quan trông y như củ khoai tây già nhăn nheo.

“Nhớ kỹ mang thêm nhiều đồ ăn ngon cho ta đấy nhé.” Hắn căn dặn.

“Nhất định!” Trương Vinh Phương dự định rời đi.

Thu hoạch hôm nay đã đủ nhiều rồi. Hắn cần thu xếp đàng hoàng lại một chút để hoàn thiện hóa tin tức bản thân thu thập được về Thái Uyên.

“À phải rồi. Ngươi biết hai cái tên Đế Khôn và Trần Quân Trầm này không?” Đang định rời đi, hắn đột nhiên hỏi thêm một câu.

“Không biết.” Để Ba lắc đầu.

“Được rồi, vậy thì, lần sau gặp lại.” Trương Vinh Phương nói.

“Tạm biệt.” Để Ba giơ tay vẫy vẫy.

Trương Vinh Phương không nhiều lời nữa, hắn bước lên vận lực, bóng người lập tức bay vụt lên, chớp mắt đã biến mất trong màn sương mù.

Lưu lại một mình Để Ba treo người trên vách đá, ngơ ngác nhìn theo phương hướng hắn rời đi. Không biết đang suy nghĩ điều gì.

Không lâu sau, Trương Vinh Phương thu hồi huyết điểm, lần nữa thoát ra từ Thái Uyên.

Sắc trời bên ngoài đã sáng tỏ.

Rõ ràng đã qua một đêm.

Huyết thủy trong hồ máu lại trong hơn một chút so với trước đó. Nhưng vẫn chưa đủ so sánh với ban đầu.

Sau khi thay thế, lại bổ sung dinh dưỡng thêm lần nữa, hắn không thể tiến hành hai trình tự này cùng lúc. Nhất định phải hoàn thành từng giai đoạn một.

Lúc này, trên mặt đá sát mép hồ máu.

Đột nhiên, từng gợn sóng vô hình khuếch tán trong không khí.

Gợn sóng chậm rãi ngưng tụ và biến lớn, sau đó...

Soạt!

Một bóng người lao ra từ trung tâm trong đó rồi rơi xuống đất.

Lúc bấy giờ, vòng xoáy mới biến mất.

“Ngươi ra rồi à? Có thu hoạch gì không?” Bạch Lân vội vàng hỏi.

“Gặp được một người.” Trương Vinh Phương trả lời. “Những chuyện này chờ sau này lại nói tiếp đi.”

Hắn mau chóng đứng dậy, lấy giấy bút tới rồi ghi chép từng tin tức mình vừa nhận được xuống.

Thời gian kế tiếp, hắn dự định tập trung vào việc đào bới bí mật trên thân Để Ba kia.

Đồng thời, có thể xây thêm một hồ máu mới, để phòng ngừa hậu họa về sau.

Loại hồ máu như thế này chỉ có tác dụng trong khoảng thời gian hữu hạn, bởi vì sau khi huyết dịch ra khỏi cơ thể sau một thời gian nhất định sẽ mất đi sự sống ngay.

Chỉ khi hắn một mực canh giữ bên cạnh mới có thể kịp thời thay thế máu tươi đã hết hạn bên trong.