Chương 1611: Hội tụ (10)
Thuộc tính có thể sử dụng cũng dần tăng vùn vụt không ngừng.
Nhưng lần này, hắn không có hoàn toàn ngủ say, mà là phân tâm chờ đợi tin tức truyền đến từ Huyết Tinh Truy Tung.
Bên cạnh đó, hắn cũng chuyển sang con rối nhỏ được phái ra ngoài để điều tra tình hình.
Trong số rất nhiều cao thủ Nhân Tiên quan mang theo con rối, người quan trọng nhất chính là Hắc đạo nhân đang đích thân tiến về phía Ngọc Hư Cung đúng vào lúc này.
Nhắm hai mắt lại, ánh mắt Trương Vinh Phương lần theo huyết tuyến của Hắc đạo nhân, nhanh chóng kéo dãn và khuất xa.
Thoáng chốc, hắn đã ở trong một hoàn cảnh tối tăm và kín mít.
Hết thảy xung quanh đều bị vây kín bởi hoa văn tinh tế trên da động vật. Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân bước nhè nhẹ trên đất.
Trương Vinh Phương nhúc nhích tay chân, chui ra ngoài từ khe hở trên lớp bao da.
Bên ngoài là một mảng núi tuyết nguy nga chót vót.
Hắn túm lấy phía trong áo bào của Hắc đạo nhân đang lao vun vút như bay, giữ vững thân thể nhìn về phía trước.
Xa xa đằng trước có thể thấp thoáng nhìn thấy cảnh sắc Thiên môn khổng lồ của Ngọc Hư Cung.
“Tình hình thế nào?”
Trương Vinh Phương lên tiếng hỏi.
Nghe được câu hỏi của hắn, Hắc đạo nhân hết sức kinh ngạc, chợt dừng lại rồi nhìn thấy con rối nhỏ mà bản thân đang giữ trên thắt lưng.
Hắn ta cẩn thận gỡ con rối ra rồi đặt lên đầu vai của mình.
“Bẩm quan chủ, Ngọc Hư Cung bên này đã triệt để phong tỏa tất cả con đường ra vào. Không màng đến cả mười hai đệ tử Tông phủ còn đang lưu lại bên ngoài. Có vẻ như nội bộ đang phải giải quyết chuyện quan trọng.
Bọn ta thử ngụy trang lẻn vào mấy lần đều không thể thành công.”
“Người của Đại Giáo Minh tới chưa?” Trương Vinh Phương hỏi.
Con rối có ngoại hình của hắn, giờ đây chỉ lớn cỡ lòng bàn tay, ngũ quan được vẽ lên bằng dây đỏ vậy mà cũng có thể biến hóa theo giọng điệu và bày ra nét mặt rõ ràng.
“Đã đến một phần. Có không ít cao thủ tới từ các thế lực không rõ đã lẳng lặng tiến đến. Thuộc hạ nghi ngờ bọn họ chính là người do Đại Giáo Minh sắp xếp. Hình như bọn họ đang chờ đợi điều gì đó.” Hắc đạo nhân trả lời.
Trương Vinh Phương hiểu rõ, rất có thể bọn họ rất đang chờ Nhạc sư phụ.
Có lẽ trận chiến này sẽ liên quan tới đại thế và vận mệnh của Đại Linh vào mấy trăm năm kế tiếp trong tương lai.
Vậy nên, bất kể hai bên có coi trọng đến mức nào cũng đều không tính là thái quá.
“Xem ra, xác suất Ngọc Hư Cung đã bị Linh Phi giáo khống chế là rất cao.” Trương Vinh Phương chuyển động ý niệm trong lòng.
“Quan chủ, chúng ta tay bé chân nhỏ, liệu dính líu vào cuộc tranh chấp giữa Đại Giáo Minh và Linh Phi giáo có quá nguy hiểm hay không?” Hắc đạo nhân lo sợ bất an hỏi
“Ngươi ngốc à! Ngươi nghĩ rằng chúng ta sẽ trở thành người tham dự vào đó sao? ?” Trương Vinh Phương trả lời. “Chuyện chúng ta sẽ làm là chờ sau khi tới thời khắc mấu chốt lúc lưỡng bại câu thương mà biến thành cọng cỏ áp đảo cán cân cuối cùng.”
“Quán chủ anh minh!” Hắc đạo nhân quả quyết vuốt mông ngựa.
“Chuyện còn lại của Đại Giáo Minh có liên can gì đến ta nữa chứ? Những hạng người nợ máu chất chồng kia, dẫu có chết bao nhiêu lần cũng chẳng đáng được cảm thông.
Nhưng Nhân Tiên đạo ta chắc chắn phải bảo vệ Nhạc sư phụ! !” Trương Vinh Phương trầm giọng nói.
Lúc này, hắn đang nhìn về phía Ngọc Hư Cung ở nơi xa và có thể thấy vùng trời kia mơ hồ có vầng sáng màu xanh lam đang không ngừng cong vẹo.
Trung Thư tỉnh, thành Đồng Trủng.
Tầng tầng lớp lớp lầu các đình viện nối tiếp nhau tạo thành một khung cảnh yên ả với những bức tường đỏ và mái ngói xanh trong cả thành trì.
Học tháp cao nhất trong thành với độ cao ba trăm hai mươi lăm mét, là tàng thư quán cất giữ lượng sách lớn nhất và đầy đủ nhất.
Lúc này, ở đỉnh học tháp. Tiếng đọc sách liên tục truyền ra từ học viện bên dưới. Còn có âm thanh ngâm thơ của thi hội Hoa Viên, tiếng nhạc của khúc phú, tạp kịch* cuốn theo gió và tràn ngập khắp thành trì.
* loại hình nghệ thuật truyền thống của Trung Quốc, xuất hiện lần đầu vào thời nhà Đường, thời Nguyên phát triển thành hí khúc
* loại hình nghệ thuật truyền thống của Trung Quốc, xuất hiện lần đầu vào thời nhà Đường, thời Nguyên phát triển thành hí khúc
Vụt!
Một bóng người cao lớn khoác áo choàng màu xanh da trời bỗng nhiên xuất hiện ở đỉnh tháp.
Bóng người đứng trên đỉnh tháp quan sát toàn thành, trong đôi mắt huỳnh quang màu xanh da trời hiện ra vẻ thương tiếc nhàn nhạt.
“Thật ra, ta cực kỳ không thích ra tay với người không có sức lực chống trả. Nhưng, duy chỉ có Nho giáo là ngoại lệ. Thần yêu người phàm trên trần thế, nhưng người đời đông đảo chẳng hề xem đây là sự ban tặng, mà lại cho rằng là tự bản thân cố gắng vươn lên. Đây chính là tội trạng cơ bản nhất của Nho giáo.”
“Đại nhân.” Lại thêm một người bịt mặt và mặc áo bào đen viền xanh xuất hiện ngay sát phía sau hắn.
“Không biết Thần ân, lòng tham không đáy, vốn là một phần bản chất con người.”