Chương 1612: Trời đất giao hòa (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1612: Trời đất giao hòa (1)

“Vậy nên cứ cách một khoảng thời gian thì chúng ta cần phải khiến bọn chúng biết được thứ gì gọi là kính sợ. Ta nhớ kỹ một câu nói cổ xưa rằng tiểu nhân sợ quyền uy nhưng lại chẳng mảy may nhớ đến ơn đức, chính là thế này.”

“Có lý. Thần yêu người phàm trên trần thế, nhưng vẫn phải giữ cho chúng không thể vượt qua giới hạn. Mỗi khi ta rơi vào tình thế khó xử như thế, thì ý nghĩa vai trò Thần Phụ của ta lại xuất hiện.”

Bóng người khẽ quay đầu nhìn theo phương hướng trung tâm nhất trong thành.

Lúc bấy giờ, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt của hắn, làm lộ rõ gương mặt có sắc thái tiêu chuẩn.

Bộ râu đen dày phía trên môi kéo dài sang hai bên, thẳng xuống tới cằm.

Mặt của hắn vuông và to, lông mày vô cùng đen nhánh, trên má có nhiều đốm đỏ nhàn nhạt, làn da thô ráp như thể khối đá chưa được mài nhẵn kỹ lưỡng, mang lại cảm giác cộm như hạt, lồi lõm và dày dặn khác thường.

“Đi thôi. Đi giải quyết những gì Nhạc Đức Văn để lại nào.”

Hắn tiến lên một bước, thân thể rơi tự do thẳng tắp từ đỉnh tháp cao hơn ba trăm mét xuống phía dưới.

Thuộc hạ phía sau hắn cũng tung người nhảy lên, giang rộng đôi cánh sau lưng rồi lao vút về phía trước.

Không chỉ vậy, ở đằng sau học tháp, chi chít những bóng người mặc áo đen viền xanh cũng ào ào phóng đi như chim muông bay lượn, xông tới phía đại bản doanh tạm thời mới được xây dựng vài năm của Nho giáo.

Coong!

Coong!

Coong! !

Tiếng chuông to lớn và nặng nề vang lên.

“Kẻ nào! ? Dám cả gan tự tiện xông vào học cung!”

“Kẻ địch tập kích!”

“Mau tiến vào chỗ trú ẩn! !”

Những tiếng la hét chói tai phóng lên tận trời.

Cùng lúc đó còn có đông đảo cao thủ Nho giáo vọt lên nghênh địch.

Người mặc áo đen viền xanh nhanh chóng giao chiến với cao thủ Nho giáo, trong chốc lát hai bên đã tung ra sát chiêu mấy lần, tất cả đều ôm tâm lý đánh nhanh thắng nhanh.

Vừa va chạm đã gây ra thương vong không nhỏ.

Trong nháy mắt sắp rơi xuống đất, Thần Mục lại bất chợt giảm tốc độ và vỗ sang một bên.

Tiếng động ầm đùng vang lên, những người khác tựa như mũi tên bay vụt về phía trung tâm nội thành.

“Ngươi dám! !”

Hai lão giả mặc mặc nho bào theo hai bên, một trước một sau ra tay ngăn cản.

Sau khi mở ra Chung Thức, thân thể kẻ nọ cao lên tận bốn thước, cơ bắp to lớn nổi lên khắp người hệt như rễ cây.

Nhưng hai luồng sức mạnh khổng lồ còn chưa tiếp xúc với Thần Mục đã chợt ngừng lại. Sau đó chuyển hướng một cách quỷ dị, đánh tới chỗ đối phương.

“Ta là Thần Mục, người phàm không thể ngỗ nghịch.” Thần Mục giảm tốc độ, mũi chân chạm vào mái nhà dân cư, xoay người và nhẹ nhàng tiếp đất.

Lúc này, hắn đã tiến vào một sân viện bí ẩn.

Trong sân có trồng một gốc cây hòe cổ xưa và có một tấm bia đá màu xám trắng tinh xảo được dựng ngay bên dưới.

Trên tấm bia khắc đầy các loại kinh văn bằng chữ nhỏ.

Thoạt nhìn, đây chỉ là một tấm bia đá bình thường trong mắt người phàm.

Nhưng trong mắt người có Linh hạch.

Hiện giờ, toàn bộ những văn tự văn chương được khắc trên tấm bia đá đều đang tản ra ánh sáng trắng lấp lánh.

Đồng thời, từng luồng khói trắng nhạt đang được hút ra cuồn cuộn không dứt từ khắp bốn phương tám hướng giữa không trung và hội tụ vào bia đá.

“Thừa Vận Giả Thân trận pháp, không hổ là Nhạc Đức Văn, ngay cả loại trận pháp cổ này cũng có thể cải tiến, sau đó sử dụng ở chỗ này. Chia sẻ gánh nặng tập hợp uy thế của bản thân.

Bên cạnh đó, còn có thể lôi kéo Nho giáo vốn ở thế trung lập trở nên dao động. Trở thành một nguồn sức mạnh dưới tay mình.”

Thần Mục lên tiếng tán thưởng Nhạc sư phụ, hắn ta quả là hiểu rõ vị tân quốc sư này, lại càng cảm thấy người này tinh thông tất cả võ đạo, trận pháp, dược học. Ở mỗi đạo đều có thể được xưng là đại tài!

“Đáng tiếc.... Nhân tài như vậy mà Linh Phi ta lại không thể sử dụng.”

Hắn nâng tay lên đánh vào tấm bia đá, hệt như tia chớp.

Oành! !

Thoắt cái, tấm bia đá chia năm xẻ bảy, ánh sáng trắng trở nên ảm đạm, tấm bia lập tức biến thành một đống đá phế phẩm ngay tại chỗ.

Lúc bấy giờ mới có khí tức Đại Tông Sư nhanh chóng tới gần học cung Nho giáo phía này. Nhưng điều quỷ dị chính là rõ ràng những Đại Tông Sư này có thể đến nơi đây trong vòng vài hơi thở, nhưng lại cứ một mực chuyển động hỗn loạn vòng quanh.

Thần Mục lần nữa cất tiếng thở dài, kế đó đột ngột quay người rời đi, biến mất trước khi đám người Nho giáo kéo đến.

Trong một sa mạc cằn cỗi ở vùng cát vàng bao phủ khắp nơi tại biên giới Đại Linh.

Nắng vàng nóng rát chiếu những tia sáng chói chang xuống, nướng từng ngọn đồi núi và cồn cát tới mức nóng hôi hổi.

Giữa vài cồn cát trong đó, có một khoảng đất trống vuông vức, nền đất tương đối rắn chắc.

Hơn chục nam nữ cao lớn mặc quần áo làm bằng lớp vải thô ráp màu xám trắng đang loay hoay tốn sức đào bới thứ gì đó lên khỏi mặt đất giữa một khu phế tích di chỉ nhỏ.