Chương 1613: Trời đất giao hòa (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1613: Trời đất giao hòa (2)

Bọn họ không dùng bất cứ công cụ gì, mà chỉ tiến hành đào xới bằng tay không. Thế nhưng hiệu suất còn cực kỳ cao.

Chỉ qua một lát, họ đã đào ra được một cái hố to hình chữ nhật dài ba mét và rộng hai mét.

“Tìm thấy rồi!” Đột nhiên, một người hô to đầy kinh ngạc.

“Mang lên đây.” Vài người đang đứng bên cạnh hố cát trông giống như thủ lĩnh, sau khi nghe thấy vậy thì tức tốc lên tiếng ra lệnh.

“Dạ!” Chẳng mấy chốc, đám người cùng nhau ra sức cố gắng.

Sâu trong hố cát, một chiếc quan tài được chế tạo hoàn toàn bằng kim loại màu đồng trông hết sức kỳ dị được chậm rãi mang ra ngoài.

Ầm.

Đáy quan tài nện xuống nền đất cát bên dưới, làm một mảnh nhỏ cát bụi vàng ươm văng lên tung tóe.

Sau khi thủ lĩnh tiến lên thẩm tra đối chiếu thì vội vàng giơ tay phóng một luồng pháo hoa lên bầu trời.

Pháo hoa đỏ rực bỗng chốc nổ tung, cho dù đang vào giữa trưa trong sa mạc cũng có thể loáng thoáng nhìn thấy và nghe được.

Vụt! !

Không đến mười hơi thở sau khi pháo hoa nổ tung.

Ba bóng người đồng loạt xuất hiện bên cạnh quan tài.

Người cầm đầu là nam tử tóc trắng có một con mắt màu tím nhạt.

Nam tử mặc áo đen, vóc người cao gầy cân xứng, tóc dài buộc thành túm và rũ xuống sau lưng. Giữa động tác đi đứng có một loại nhịp điệu kỳ dị khó mà diễn tả.

Kể cả khi người đó đang đeo mặt nạ, cũng có thể cảm nhận được lúc còn trẻ hắn nhất định là một công tử văn nhã tài mạo phong lưu.

Ngoại trừ hắn ra.

Còn có hai người, một người có mái tóc hoa râm rối tung, choàng một tấm da hổ, để lộ hơn phân nửa cơ bắp cường tráng khôi ngô trên thân thể.

Một người khác mặc trường bào màu xám bẩn thỉu, vác theo trường kiếm màu trắng, ánh mắt lập lòe không ngừng biến hóa giữa hiền hòa và không kiên nhẫn.

Hai người này chính là Thiên Bằng Liệp Hổ và Đế Giang cùng nhau đến đây chứng kiến.

“Mở nó ra.” Nam tử mắt tím thản nhiên nói.

Bốn người đứng ở bốn góc quan tài và cùng nhau phát lực.

Răng rắc.

Dường như bên trong quan tài có một loại máy móc bánh răng nào đó chuyển động, cưỡng chế khóa chặt nắp quan tài, làm cho người khác không tài nào mở ra được.

Bốn người bộc phát sức lực toàn thân, vậy mà cũng chỉ có thể miễn cưỡng mở được một kẽ hở nhỏ trên quan tài.

“Bằng hữu gặp lại, lúc này, ta đã đến rồi.” Nam tử mắt tím nói khẽ. “Đạt Mễ Nhĩ, ngươi còn muốn ngủ tới bao giờ! ?”

Hắn vừa nói dứt lời, mọi người xung quanh lập tức nháo nhào chấn động.

Đạt Mễ Nhĩ! ?

Hình như đó là tên của Đế Sư đã sớm lìa trần mà!

Nhưng chẳng phải Đế Sư đã chết rồi ư? Làm sao có thể nằm trong quan tài ở một nơi hoang vu như thế này được! ?

Ầm!

Thiên Bằng Liệp Hổ dùng một tay túm lấy mép của nắp quan tài, thình lình dồn sức.

Toàn bộ quan tài ầm vang tách ra, nắp bị xốc lên văng ra xa rồi đập xuống đất cát.

Lúc bấy giờ, mọi người mới thấy rõ.

Trong quan tài là thi thể của một lão nhân đang nằm ngửa với khuôn mặt hiền hoà, chính trực và đầy sung mãn.

Lão nhân khoác áo cà sa màu vàng kim. Cạnh đầu, trước ngực, còn có bên eo đều chất đầy các loại hổ phách thiên châu và đồ trang sức vàng ngọc phỉ thúy.

Hai tay kết thành một Thần tàng ấn đặt trước ngực, màu da khắp người hồng hào như còn sống, phảng phất chỉ là đang ngủ say chứ không phải đã chết.

Có điều, tất cả mọi người đều biết Đạt Mễ Nhĩ đã sớm chết đi rất nhiều năm. Dưới hoàn cảnh nhiệt độ cao và khí hậu khô nóng đến mức này, đừng nói là thi thể, kể cả khi là người sống, cứ việc không ăn không uống suốt mấy năm thì nhất định sẽ biến thành bộ thây khô.

Nhưng hết thảy mọi thứ xuất hiện trước mắt này lại triệt để lật đổ thường thức của mọi người.

“Theo ước hẹn, ta đã mang Đế Khôn của ngươi đến rồi đây.”

Nam tử mắt tím tiến lên một bước rồi lấy một quả cầu màu ám kim ra từ trong tay áo.

Hắn cẩn thận đặt quả cầu kia vào giữa kết ấn của hai tay Đạt Mễ Nhĩ.

Chính giữa Thần tàng ấn đúng lúc có một con mắt tượng trưng cho hư không, có thể đặt quả cầu màu ám kim vào đó một cách vừa vặn.

Răng rắc.

Ngay khi đặt quả cầu màu ám kim vào kết ấn giữa hai tay ông ta.

Soạt!

Hai mắt Đạt Mễ Nhĩ đột nhiên mở bừng ra, con ngươi đen xám đục ngầu nhanh chóng co rút, chiếu ra bầu trời sáng tỏ xanh thẳm mà nóng rực vô cùng.

“Giả chết nhiều năm rồi, chào mừng trở lại.” Nam tử mắt tím bên cạnh vươn tay về phía ông ta.

Trong động Nhân Tiên.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên.

Một bóng người đột nhiên nhảy từ trong hồ máu đậm đặc màu đỏ thẫm ra ngoài rồi nhẹ nhàng đáp xuống và đứng vững cạnh hồ.

Áo bào sắc đỏ của máu quét trên mặt đất, Trương Vinh Phương từ từ mở hai mắt ra, lúc này, đồng tử của hắn đã hoàn toàn biến thành màu đỏ đậm thâm trầm.