Chương 1646: Quyết chiến (13)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1646: Quyết chiến (13)

Khí tức xung đột giữa mùi máu tươi và mùi mũ giáp, binh khí cháy khét trộn lẫn hỗn tạp, tạo thành loại mùi hết sức kỳ quái và khó ngửi.

Trên chiến trường.

Từng người khổng lồ Tháp Đóa Lạp hung hăng lao vào đội hình Linh quân, gây ra thương vong nghiêm trọng.

Nhóm Tông Sư và Đại Tông Sư mượn thế quân đội cũng đang liên tiếp đánh bại bọn Tháp Đóa Lạp có thân hình khổng lồ.

Linh Vệ quân, Hùng Lộc, Thương Lang và đại quân được chỉ huy bởi Liệt tướng của Tuyết Hồng các vây quanh tứ phía, từng bước càn quét chiến trường bình nguyên rộng lớn của Đại Giáo Minh.

Nhóm Tông Sư Linh quân lần lượt ngã xuống, linh tuyến bị cắn nuốt, tình trạng thương vong càng lúc càng lớn.

Đội hình quân ngũ cũng bắt đầu tán loạn và tan tác, lúc bấy giờ, Linh quân có thế quân kiên cố tinh nhuệ ban đầu cũng đang dần dần hỗn loạn và ngày một trở nên suy yếu.

Ở nơi trọng yếu trên chiến trường.

Thần Mục ngồi ngay ngắn trên đỉnh đầu một Tháp Đóa Lạp, ánh sáng màu xanh lam trong hai mắt mơ hồ có hoa văn bông tuyết bé xíu đang chuyển động.

Hắn đang điều khiển con rối Linh Tướng nơi xa, phát động đợt tập kích mới vào Nguyện Nữ hạp.

Đồng thời, hắn cũng đang sử dụng năng lực Thương Thiên Chi Huyết của mình để quấy nhiễu nhóm Đại Tông Sư trong chiến trường, khiến họ không ngừng xảy ra sai sót và đánh sai chiêu thức.

Đột nhiên, ánh mắt Thần Mục chuyển động, nhìn về phía bên phải ở phương xa.

Có vài bóng người đang nhanh chóng lao tới gần từ bên đó.

Chỉ mấy hơi thở mà những bóng người này đã đến sát biên giới chiến trường.

Bọn họ hệt như những lưỡi dao bén nhọn, đâm thẳng vào chiến trường, những nơi họ lướt qua, bất kể là Tháp Đóa Lạp hay là Linh Vệ quân, thậm chí là các tướng lĩnh Lộc Giác, Thương Lang càng tinh nhuệ hơn đều không thể ngăn cản bọn họ phóng đi.

“Đến rồi.” Thần Mục đứng lên, áo xanh trên người tung bay theo gió trong khói lửa.

“Lần này, ta sẽ không thất thủ nữa!” Thánh Vũ chậm rãi ngưng tụ thành hình phía sau hắn, nét mặt lạnh lùng.

“Có ta ở đây, đương nhiên sẽ không.” Thần Mục cười nói. Bất chợt, sắc mặt hắn hơi thay đổi. “Nhạc Đức Văn không có mặt sao?”

Những người xông vào chiến trường theo thứ tự là Thanh Dịch đạo nhân của Chân Nhất Giáo, Phó minh chủ Đại Giáo Minh Khoa Tây Ốc, Kim Ngọc Ngôn của Ngọc Hư Cung và Thượng Quan Phi Hạc.

Luận về thế cũng chỉ có mấy người kia có thể giao thủ với bọn chúng.

Còn lại có thể bỏ qua.

Song, Nhạc Đức Văn bị bọn chúng coi là uy hiếp lớn nhất, còn có đệ tử Càn Khôn Tử – Trương Vinh Phương của ông thế mà đều không có mặt.

“Thú vị đấy, chẳng lẽ bọn chúng cho rằng chỉ dựa vào một chút thực lực ấy là có thể đánh đồng với chúng ta rồi à?” Thánh Vũ cười giễu.

“Đương nhiên là không có chuyện đó.” Thình lình, một nữ tử mặc váy dài trắng xóa như mây trời bay tới từ đằng xa, mũi chân chạm qua đỉnh đầu của vài trong Linh Vệ quân chiến trường, mỗi Linh Vệ quân bị nàng chạm tới ở những nơi nàng đi qua đều sụp đổ thành một đống cát đen trong tích tắc.

“Nghịch phạt Thương Thiên, sao có thể không có sự tham gia của Cảm Ứng môn bọn ta được?”

Sau lưng nữ tử cũng có rất nhiều bóng người vọt tới, tựa như là những con mãnh thú xông vào chiến trường.

Người của bọn họ không nhiều, nhưng thực lực của mỗi người đều cực mạnh, trên ấn đường đều hiện ra dấu ấn hình trăng khuyết màu trắng nhàn nhạt.

Rõ ràng là đã chuẩn bị đầy đủ trước khi đến.

“Nguyệt Hậu của Cảm Ứng môn…” Hai mắt Thần Mục nheo lại. Bản thân Nguyệt Hậu đã có thực lực cực mạnh, có thể xem như cùng cấp độ với Kim Ngọc Ngôn, cộng thêm người này là Linh Tướng Đại Tông Sư Bái Thần lệ thuộc vào Thần Chủ Nguyệt Thần, một khi Hàng Thần thì quả thực có chút phiền toái.

“Vậy ngươi cứ thử một chút xem có thể giết ta được không.” Ngay sau đó, Thần Mục nhẹ nhàng nhảy lên, cả người tan vỡ trong chớp mắt rồi hóa thành vô số điểm sáng màu xanh và biến mất tăm.

Chỉ còn lại Thánh Vũ nhảy xuống đỉnh đầu Tháp Đóa Lạp, nhe răng cười với đám người rồi chợt lao tới phía trước.

Vụt! !

Bóng dáng nàng ta bỗng nhiên biến mất ở nửa đường.

Cùng lúc đó, từng hình bóng của Thánh Vũ đồng loạt xuất hiện sau lưng tất cả Linh Tướng Đại Tông Sư đang có mặt ở đây.

Lúc này, Nguyệt Hậu quay người và tung ra một chưởng.

Ầm! !

Thánh Vũ sau lưng nàng bị đánh cho xương ức vỡ nát và văng ra xa ngay tức khắc.

Nhưng rất nhanh, thân thể Thánh Vũ bị nàng đánh bay nhanh chóng phai mờ, vậy mà lại biến thành hình dạng của Tông Sư Cảm Ứng môn mà nàng dẫn tới.

Trên mặt Tông Sư kia đầy vẻ bất ngờ và không dám tin, rõ ràng là không ngờ tới chuyện bản thân sẽ bị phó môn chủ nhà mình đánh một chưởng trúng vào chỗ hiểm.

Hắn thậm chí còn không có lấy một chút phòng bị với thế công phía trước.

“Chuyện gì xảy ra! ?” Tâm trí Nguyệt Hậu nghiêm nghị, bỗng chốc lại liếc thấy bóng dáng Thánh Vũ hiện lên nơi khóe mắt.