Chương 1647: Quyết chiến (14)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1647: Quyết chiến (14)

Nàng lần nữa đánh tới một chưởng theo bản năng. Nhưng lần này, nàng lo lại ngộ thương người nhà nên đã cưỡng ép dừng tay lại.

Thế nhưng, nàng vừa dừng lại, Thánh Vũ lại đột nhiên vọt tới trước, hung hăng tung một chưởng vào vai trái của nàng.

Ầm!

Sau tiếng vang, Nguyệt Hậu bị đánh văng ra ngoài như đạn pháo, đụng ngã hai tên Tháp Đóa Lạp, kéo ra một đường máu thịt dài giữa đám người.

Chỉ một kích mà linh tuyến trên toàn thân nàng đã bị ăn mòn non nửa, thương tích không hề nhẹ.

Không chỉ mình nàng, mấy người còn lại như Thanh Dịch đạo nhân, Khoa Tây Ốc và những người khác đều rơi vào tình trạng khó khăn giống vậy.

Bọn họ đều xem những người xung quanh như quân giặc mà điên cuồng xuất chiêu chém giết lẫn nhau.

Duy chỉ có Thượng Quan Phi Hạc ít nhiều gì cũng phát hiện ra có chuyện không ổn, bởi vì võ học của ông ta cũng có tính chất gây ảo ảnh tương tự thế này, nhờ vậy mà ông ta nhanh chóng bứt ra và thoái lui về phía sau.

Không lâu sau, thần uy áp bức đáng sợ bậc nhất tựa như mây đen ầm ầm ập xuống.

Có người Đại Hàng Thần!

*

Giữa không trung.

Huyết vụ khắp người Trương Vinh Phương càng ngày càng nhiều, nhìn từ xa hệt như một mảnh Huyết Vân đang nhanh chóng chuyển động.

Hắn không ngừng phán đoán phương hướng thông qua những tin tức do huyết duệ đạo nhân trả lời.

Bất chợt, sắc mặt hắn cứng đờ.

Linh Tướng mắt xanh hắc giáp vừa mới xông vào Nguyện Nữ hạp bên kia đã triệt để không còn tiếng động.

Hắn nhắm mắt, chuyển dời ý thức.

Xung quanh sáng tỏ trong phút chốc, đổi thành tầm mắt của con rối gỗ được đặt trên đỉnh tổng quan của Nhân Tiên quan.

Con rối ngẩng đầu nhìn ra xa.

Vô số huyết thủy cuồn cuộn phun trào ở lối vào hẻm núi, trong đó có một nữ tử tóc đen khổng lồ, toàn thân trắng toát đang được bao trùm bởi vô số bướm xanh, nàng giơ một tay lên nắm lấy một tên mắt xanh hắc giáp hình người.

“Nói cho ta biết… nguyện vọng… của ngươi…”

Nguyện Nữ khổng lồ nắm nửa người trên của tên mắt xanh hắc giáp hình người, ánh sáng màu xanh lam trong tay nàng chớp lóe, trông như tên hình người đang giãy giụa.

“Ta chính là Linh Phi giáo…” Tiếng nói điên cuồng của một tên hình người trong số đó còn chưa kịp dứt thì đã lập tức ầm đùng nổ tung.

Ánh sáng màu xanh lam to lớn quét qua một nửa thân thể Nguyện Nữ. Khiến cho thân thể nàng nát rữa rồi biến mất.

Nhưng chẳng mấy chốc, huyết thủy bên trong Nguyện Nữ hạp sôi trào dâng lên và hội tụ vào trong thân thể Nguyện Nữ, chữa lành tất cả vết thương của nàng.

“Người tiếp theo… Nguyện vọng, ngươi.” Ánh mắt Nguyện Nữ hướng về phía tên mắt xanh hắc giáp hình người thứ hai.

Đáng tiếc, vị này bị bàn tay to lớn của nàng tóm lấy nên không thể phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Oành đùng! !

Lại một bóng ánh sáng màu xanh lam nổ tung.

Nguyện Nữ lần nữa bị thương, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục lần hai.

“Nguyện vọng... Nguyện vọng…” Nguyện Nữ thấp giọng tụng niệm trong miệng, tiếp tục tiến ra phía ngoài hẻm núi.

Trương Vinh Phương lại nhìn sang bên khác một chút.

Bạch Lân đã sớm hiện ra chân thân, thân thể cao lớn ngồi xổm ở lối ra vào, ngơ ngác nhìn Nguyện Nữ đi xa, có vẻ như đã sợ tới ngây người.

“Ta… ta đã nói rồi mà.” Bạch Lân quay đầu nhìn về phía Trương Vinh Phương bên này.

“Xém chút nữa ta đã thành kẻ đầu tiên bị nàng bóp chết rồi! !”

“Còn hỏi ta nguyện vọng là gì nữa? Nhưng miệng ta đều bị chặn, nói ra nguyện vọng bằng cách nào được! !! Chính nàng còn ngăn cách hết thảy truyền âm. Nàng thế này là muốn ta chết mà! !”

Rất rõ ràng, vừa rồi đã có một số chuyện xảy ra giữa hai vị Thần này lúc Trương Vinh Phương không có mặt.

Mà kiểu nhục thân thần như Bạch Lân rõ rành rành còn bị vị thiên sinh Thần Nguyện Nữ này dọa cho sợ chết khiếp.

Trương Vinh Phương không nói nên lời.

“Nàng ra ngoài có sao không đây?” Hắn hỏi trong lo lắng.

“Với năng lực quỷ dị của nàng lúc này, ngươi hẳn nên lo lắng cho các Thần khác nhiều hơn mới phải.” Bạch Lân nói một cách bất đắc dĩ.

Ngắt liên lạc, Trương Vinh Phương lấy lại tinh thần rồi lần nữa nhìn về phía Đại Đô, nơi đó… đã loáng thoáng xuyên thấu tầng mây, hắn có thể nhìn thấy mảng lớn kiến trúc.

“Thế gian này quá mức ầm ĩ.”

“Có lẽ ta nên thử loại bỏ toàn bộ những thứ không nên tồn tại ở nơi này xem sao.”

Chuyện lần này khiến hắn cảm nhận được chỉ cần ngày nào còn Thần Phật trên đời này, thì ngày ấy ắt sẽ mang đến cho hắn vô số phiền não.

Trong mắt Trương Vinh Phương dần dần bùng lên huyết diễm.

“Vậy thì hãy để ta thanh tẩy thế gian này đi!”

Hắn nhìn qua cả vùng đất bằng bên dưới từ trên cao, bỗng nhiên vô cùng hoài niệm thế giới không có Thần Phật ở kiếp trước.

“Phải rồi... Thần Phật mới là hết thảy căn nguyên tội ác… mới là gốc rễ tà ác sâu xa nhất của thế giới này…’’

Trong lòng hắn dần dần hiểu rõ đạo lý này.