Chương 1650: Quyết chiến (17)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1650: Quyết chiến (17)

Chỉ trong vòng vài giây.

Hơn mười cột sáng ở đây đều bị diệt, người Hàng Thần trong đó hộc máu rồi ngã xuống đất và không thể nhúc nhích được nữa.

Rất nhanh, chỉ còn lại một cột sáng Nguyệt Thần tựa ánh trăng cuối cùng.

Thần Mục lại lần nữa xuất hiện chớp nhoáng bên cạnh cột sáng, sáu cánh tay giơ lên cao, điện quang màu xanh trên toàn thân hắn như hóa thành ngọn đuốc, vút lên trên hơn mười mét.

“Chỉ là lũ sâu bọ cũng dám nói xằng bậy với Thương Thiên à? !!”

Hai mắt hắn lóe sáng ánh sáng màu xanh lam.

“Đoạn!”

Song, lúc cánh tay hắn đang định chém xuống.

Đột nhiên, sắc mặt hắn cứng đờ, có cảm giác không đúng lắm.

Hết thảy mọi thứ trên mặt đất phía sau hắn đang nhanh chóng bị che lấp bởi một bóng đen dày đặc.

Thần Mục tức tốc quay người lại và ngẩng đầu lên.

Lúc này, cả người hắn cùng với cột sáng như ánh trăng hoàn toàn bị bao phủ và lấp kín bởi một bóng đen to lớn.

Giờ khắc này, không chỉ bọn họ mà tất cả binh lính và Linh Vệ quân còn đang chiến đấu trên cả chiến trường đều cảm thấy một nguồn thế khác biệt hoàn toàn với Thần Phật đang áp sát cực nhanh.

Nguồn thế kia lớn đến mức ngay cả người bình thường cũng có thể cảm nhận được việc tim của mình đập rộn lên và toàn thân tê dại.

Mọi người đứng tách nhau ra một khoảng và vội vã nhìn lên trời, nhưng chỉ một ánh nhìn này, dẫu là người hay Linh Vệ quân đều phảng phất như bị nhấn nút tạm dừng, ngước nhìn bầu trời với ánh mắt ngơ ngác.

Có một mảng Huyết Vân khổng lồ đến cực điểm đang nhanh chóng che phủ cả khoảng trời đất này.

Huyết Vân kia bao trùm toàn bộ trời xanh và gần như phủ lấp toàn bộ mặt đất vào trong bóng đen.

Ở trung tâm có hình nón màu đỏ đậm nhất đang dẫn dắt toàn bộ Huyết Vân chuyển động.

Tách.

Một giọt mưa rơi xuống trên tay một Linh quân nhân loại.

Hắn cảm thấy có gì đó không đúng lắm, tại sao giọt mưa kia lại có chút sền sệt và đậm đặc.

Binh lính Linh quân giơ tay lên xem xét, đồng tử bỗng chốc co rút.

Nước mưa trên tay hắn vậy mà lại đỏ như máu!

Ngay sau đó, giọt mưa thứ hai, giọt mưa thứ ba… nối tiếp nhau rơi xuống.

Tất cả giọt mưa đều là huyết thủy.

Huyết thủy đầy trời kèm theo huyết vụ ào ạt đổ xuống đất. Hòa lẫn vào máu tươi trên chiến trường dưới mặt đất.

Nhìn từ dưới lên, trời cao trông như đang bị thương và chảy đầy máu!

“Đây là cái quái gì vậy! ?” Thần Mục lui ra sau hai bước, trong mắt tràn ngập khó hiểu.

Phải biết rằng những cường giả đỉnh cao như bọn chúng đây đều sử dụng điện quang hoặc hỏa diễm, tất cả những thứ như quẻ tượng ánh sáng trắng hay cột sáng thần uy gì đó, đều chỉ có người sở hữu Linh hạch và người Bái Thần mới có thể nhìn thấy những gì do thế đặc biệt ngưng tụ tạo thành.

Người bình thường không thể nhìn thấy bất kỳ dị tượng nào, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng bên ngoài quái dị khi bọn họ đang biến hình mà thôi.

Nhưng giờ khắc này, mảng Huyết Vân này lại khác biệt hoàn toàn!

Đây là dị tượng chân chính mà tất cả mọi người, bao gồm cả binh sĩ và người phàm bình thường đều có thể nhìn thấy! !

Dị tượng ngưng tụ từ thế tương tự với dị tượng chân chính, nhưng thực tế rất dễ phân biệt.

Dị tượng thế sẽ tạo cảm giác nhẹ bẫng, nếu có thể chạm vào thì nó thật sự càng giống như ánh sáng hơn, chỉ có thể ảnh hưởng đến ý chí tinh thần của con người.

Nhưng dị tượng thật thì khác…

Rất nhiều cao thủ bên phía Đại Giáo Minh lần lượt ngã xuống đất, đã sớm không dậy nỗi nữa.

Hoặc là linh tuyến của bọn họ bị ăn mòn quá nửa, tạo thành thương tích nặng nề. Hoặc là bị nội thương nghiêm trọng, nội tạng xuất huyết dữ dội, căn bản không có cách nào cử động.

Thanh Dịch đạo nhân thoi thóp, nhìn lên bầu trời với ánh mắt mờ mịt.

Kim Ngọc Ngôn khắp người nhuốm đầy máu, nghiến răng gắng gượng đứng dậy, trong vết thương có linh tuyến phun trào với ý định khôi phục thân thể.

Khoa Tây Ốc bị đánh gãy từ thắt lưng trở xuống, chỉ còn lại một mảng da thịt cỡ chừng bàn tay là còn lành lặn.

Thượng Quan Phi Hạc ngồi xổm trên mặt đất thở hổn hển, ông ta đang lấy thế áp chế Thần Mục.

Nhưng lúc này, tất cả mọi người đều đang ngước nhìn trời cao.

Không chỉ bởi dị tượng trên bầu trời mà còn do trong lúc Huyết Vân che phủ nơi này cũng đang có một nguồn thế khổng lồ không kém đang bao trùm lên toàn bộ chiến trường.

Nguồn thế đó hỗn loạn và điên cuồng như thể muốn ăn mòn hết thảy! Cắn nuốt tất cả! !

Ai nấy đều cảm thấy huyết mạch trong cơ thể mình đang sôi trào và phát ra cảnh báo bất an.

“Có… có thứ gì đó! Ra ngoài rồi kìa! !!”

Bỗng dưng, chiến trường trở nên xôn xao náo động, rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào Huyết Vân thì lập tức trông thấy ở nơi trước nhất của Huyết Vân kia.

Cũng chính là ngay vị trí hình nón màu đỏ sẫm kia, có thứ gì đó hệt như một quả trứng đang từ từ nở ra.