Chương 1651: Quyết chiến (18)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1651: Quyết chiến (18)

Huyết Vân cuồn cuộn và dâng trào, như thể nước sôi đang sôi sục.

Phạch! !!

Trong chốc lát, hai cánh dơi Huyết Vân trông như đang bùng cháy âm thầm vươn ra từ bên trong nơi hình nón đỏ sẫm.

Huyết Dực trải dài hàng trăm mét, bao trùm một khu vực rộng lớn xung quanh Huyết Vân, hạ thấp độ cao một chút về phía chiến trường.

Cơn gió gào thét, những tiếng vang ù ù kỳ quái truyền đến từ trong không khí, như thể âm thanh người ta nghe thấy khi đang che kín hai tai.

Mọi thứ giữa trời đất đều trở nên mông lung, không còn gì rõ ràng.

“Không phải khí tức của Thần Phật!” Thần Mục mở sáu cánh tay ra, trong sáu cánh tay ấy ngưng tụ mấy mũi tên điện quang màu xanh cùng một lúc.

“Là người đó! !” Thánh Vũ ở một khuôn mặt khác đột ngột hét toáng lên. “Là gia hỏa đã giết ta một lần kia! Đệ tử của Nhạc Đức Văn! ! Huyết Tiên quan chủ Càn Khôn Tử! !”

“Chính là hắn à?” Thần Mục nắm chặt điện quang trong tay, hắn ta khẽ mỉm cười.

“Khí thế không tệ… Nhưng chỉ là người phàm mà cũng dám che lấp Thương Thiên sao! !?”

Đôi cánh đen sau lưng hắn vỗ mạnh, cả người bay lên không trung, hướng thẳng về phía Trương Vinh Phương đang tới gần trên bầu trời.

“Chút ít sương mù nhẹ nhàng đã có thể dọa cho ngươi tê liệt rồi à? Thánh Vũ! ! Để ta biểu diễn cho ngươi xem thử, thứ gọi là Huyết Vân này đều là ảo ảnh mà thôi! !!

Nguyên nhân chân chính là do ngươi quá yếu ớt! !”

Hắn gầm to, tốc độ càng lúc càng nhanh, ngày một gấp rút, hệt như một ngôi sao băng thình lình trồi lên từ mặt đất, được bao bọc trong tầng tầng lớp lớp điện quang màu xanh và lao tới chỗ Trương Vinh Phương.

Ánh mắt Trương Vinh Phương cụp xuống. Sau khi triển khai Triệu Hoán Máu, hắn dồn toàn lực chuyển đổi tinh khí trời đất, hiện giờ huyết vụ tích tụ quá nhiều, tới nỗi khiến hắn rơi vào tình trạng không có cách nào khống chế.

Vậy nên hắn chỉ có thể cố gắng hết sức thi triển năng lực khống chế máu tươi của mình để hình thành một vành đai dẫn dắt khổng lồ, lấy hai cánh của mình làm hạch tâm.

Dẫn dắt vô số huyết vụ Huyết Vân cùng tiến phía trước.

Đây là cách duy nhất hắn nghĩ ra để khống chế mảng Huyết Vân này.

Nếu không, chỉ cần sơ ý một chút, những huyết vụ Huyết Vân này sẽ rải rác khắp trời đất.

“Ta về tới rồi!” Giọng nói của Bạch Lân nhanh chóng vang lên trong đầu hắn.

“Chết tiệt! Ngươi đã làm cái gì vậy! !! ?” Đầu tiên, Bạch Lân hoàn toàn im ắng, ngay sau đó đột nhiên gào ầm lên.

“Đằng sau là cái gì thế này! ? Sao hư không nhiều máu quá vậy! !? Đây là võ công gì của ngươi đấy! ? Chảy nhiều máu như vậy sẽ không chết chứ hả! ?”

Trước kia còn phải ăn gì đó mới có máu, bây giờ không cần ăn cái gì nữa à? ?

Trương Vinh Phương không hề lên tiếng. Hắn đang dốc sức khống chế Huyết Vân đầy trời.

Trừ một phần Huyết Vân hắn đang khống chế ra, mảng còn lại có độ rộng thậm chí đạt đến mười mấy cây số.

Ngoại trừ phần Huyết Vân này, còn có rất nhiều phần khác tiêu tán thành huyết vụ lan ra khắp nơi.

Huyết vụ nhuộm đỏ càng nhiều mây trắng hơn, tạo nên thiên tượng cực kỳ khoa trương và đáng sợ tột độ.

“Chẳng lẽ ngươi đây là…. thành tiên thật rồi! ?! ’ Bạch Lân thực sự, thực sự cảm thấy bản thân khá là kinh ngạc.

Bà ta vốn cho rằng Trương Vinh Phương chỉ là người bình thường.

Sau này, bà ta phát hiện đây là một kẻ bệnh tâm thần Cực Cảnh biến thái chả hề biết giải trí gì mà chỉ chăm chăm tu luyện để trở nên mạnh hơn.

Mấu chốt là, gia hỏa này còn không nghĩ rằng mình bị bệnh tâm thần.

Sau đó nữa, bà ta lại phát hiện tiếp rằng kiểu gì Trương Vinh Phương cũng sẽ có vài lúc luôn xuất hiện những năng lực không thể hiểu thấu.

Chẳng hạn như năng lực khống chế máu tươi khi trước và cả năng lực tạo ra máu tươi trước đó nữa.

Đương nhiên, trong Thần Phật cũng có rất nhiều năng lực kỳ kỳ quái quái, Bạch Lân bà ta là Thần, đã gặp nhiều rồi, nên khả năng thích nghi rất mạnh.

Mọc cánh thì cũng được đi, Thần và Linh Tướng đỉnh cao cũng từng có.

Nhưng bây giờ...

“Ngay từ đầu, ta chỉ muốn kéo một đám Huyết Vân mấy chục mét tới để nâng cao khí thế thôi.” Trương Vinh Phương trả lời.

“Sau đó không biết tại sao lại biến thành thế này.”

“Chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được à? Toàn bộ đống máu tươi mà ngươi chuyển hóa này đều có ý thức tâm thần riêng của chúng ư! !? ’ Bạch Lân nói một cách khó tin.

Cho dù bà ta ở sau lưng Trương Vinh Phương cũng có thể cảm nhận được ý thức bên trong đám Huyết Vân kia nguy hiểm và phiền toái đến nhường nào.

Loại ý thức mỗi giờ mỗi khắc đều muốn ăn mòn, cắn nuốt và làm ô nhiễm hết thảy mọi thứ xung quanh kia quả thực là vặn vẹo đến cả Thần Phật như bà ta cũng có một chút không chịu nổi!

“Cảm nhận được.” Trương Vinh Phương trả lời.

“Chúng nó đều rất ngoan ngoãn và rất nghe lời. Hệt như con của ta vậy.”