Chương 1652: Quyết chiến (19)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1652: Quyết chiến (19)

Hắn đưa đầu ngón tay ra, lập tức có những sợi Huyết Vân quấn quít quanh đầu ngón tay của hắn, như thể tiểu tinh linh, khi thì biến thành chim nhỏ, lúc lại biến thành hoa nhỏ.

Điều khiển mọi việc, khéo léo hợp lòng người.

Trong cảm nhận của Trương Vinh Phương, tất cả huyết vụ Huyết Vân máu tươi bị hắn chuyển hóa đều có thể mặc sức điều khiển, giống như những chú thỏ trắng xếp thành hàng.

Chẳng những không có mùi tanh hôi của huyết thủy trên thế gian, ngược lại còn có mùi thơm thoang thoảng của cỏ cây trong trời đất.

“Ta… vặn vẹo như thế sao! !?” Bạch Lân quả thực sắp phát điên rồi.

Ngay khi bà ta vừa giải phóng cảm nhận tâm thần của mình ra ngoài thì tức khắc có thể cảm giác được rất rõ sự tham lam, tàn bạo và nóng vội một cách thuần túy của loại huyết vụ Huyết Vân ở xung quanh kia.

Nhưng đám Huyết Vân mới nãy còn rất tàn bạo này vừa đến gần Trương Vinh Phương đã để lộ khí tức khôn khéo, vâng lời và ngưỡng mộ trong tích tắc.

Nhưng rõ ràng, trong mắt Trương Vinh Phương, đám Huyết Vân này đều là những đứa trẻ ngoan cơ đấy!

“Thế của cá nhân ta không mạnh, có sự hỗ trợ của bọn chúng, chẳng phải vừa vặn có thể tạo ra khí thế lớn mạnh đó sao?” Trương Vinh Phương bình tĩnh nói. Hắn hoàn toàn không cảm thấy có chỗ nào không đúng.

“...” Bạch Lân bỗng dưng có cảm giác bản thân đi theo Trương Vinh Phương càng lâu bao nhiêu thì lại càng phát hiện được mình bình thường bấy nhiêu.

Phải rồi…

Bắt đầu từ khoảnh khắc bức tượng thần duy nhất của mình bị đạp nát trước đó, chẳng phải nên sớm nhận thức được tên gia hỏa Trương Vinh Phương này chính là kẻ điên đó sao.

“Có thứ gì đó tới.” Trương Vinh Phương bất chợt nói.

Tầm mắt của một người một Thần đồng loạt nhìn về phương hướng nghiêng xuống phía trước.

Giữa không trung, một ngôi sao băng ánh sáng màu xanh lam ầm ầm xông vào biển mây Huyết Vân trông như vô biên vô tận với khí thế một đi không trở lại.

Lúc vừa chạm vào, quanh thân Thần Mục bắt đầu phát ra âm thanh bị ăn mòn.

Vô số Huyết Vân nhanh chóng hội tụ về phía hắn.

Máu tươi và thần uy đan xen lẫn nhau, mau chóng triệt tiêu, tiêu hao rồi biến mất.

Hắn có thể cảm giác được thần uy Linh Phi Thiên trên thân đang gấp rút bị xung đột triệt tiêu.

Nhưng tốc độ triệt tiêu này vẫn có thể chấp nhận được.

“Chẳng qua chỉ có vậy! !” Đôi mắt Thần Mục tỏa ra ánh sáng màu xanh lam, điện quang màu xanh trong tay đột nhiên vung ra phía trước.

Răng rắc! !

Sáu luồng điện quang đánh tan Huyết Vân trước mặt và mở ra lối đi rõ ràng, làm lộ ra bản thể của Trương Vinh Phương đang lơ lửng nơi xa.

Hai người cách xa nhau vài trăm mét, khoảng cách ấy đối với bất luận kẻ nào trong số họ đều là chuyện xảy ra trong nháy mắt trên đất bằng.

Nhưng ở nơi này.

“Giết! !!” Huyết mạch khắp người Thần Mục phun trào, từng nguồn năng lực khống chế Thương Thiên Chi Huyết ào ào lan tràn với ý đồ khống chế tất cả Huyết Vân xung quanh.

Nhưng bên trong đám Huyết Vân này ẩn chứa ý thức cực kỳ cuồng bạo một cách thuần túy, căn bản là không có cách nào khống chế.

Hệt như lúc ý thức của Cực Cảnh quá mức thuần túy sẽ lập tức để lộ sức mạnh to lớn. Thế nên hắn sẽ không thể nào ảnh hưởng và khống chế nó được.

Lúc này cũng tương tự như vậy.

Năng lực mà Thần Mục triển khai chỉ có thể tạm thời tách Huyết Vân trong phạm vi vài chục mét xung quanh ra.

Chỉ một thoáng, tất cả Huyết Vân mau chóng bù đắp vào, ngăn cách lối đi vừa được tạo thành ấy.

Thần Mục và Thánh Vũ vốn chẳng thể triển khai thế ở nơi này, hoàn toàn bị Huyết Vân tựa như vô cùng vô tận xung quanh triệt tiêu.

“Chính là phương hướng này! !”

Trong trạng thái không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì này, Thần Mục chỉ có thể dựa vào phán đoán trước đó để xác định vị trí của Trương Vinh Phương.

Đôi cánh của hắn động đậy, lao thẳng đến nơi đó bằng tốc độ cao nhất.

Điện quang trong tay hắn không ngừng hiện lên, chém vào Huyết Vân, cả người y như mũi tên màu xanh phóng đến chỗ Trương Vinh Phương.

Răng rắc.

Một tia điện quang màu xanh bay về phía Trương Vinh Phương, nhưng còn chưa tới gần được mười mét đã bị Huyết Vân càng thêm dày đặc khắp xung quanh ăn mòn cho tan biến.

“Khí tức này…” Trương Vinh Phương hơi khựng lại, hắn nhận ra thân phận của người tới.

Hình như gia hỏa đang đến gần này là Thánh Vũ, lại có cả khí tức của Linh Tướng Linh Phi giáo đã khống chế tập kích Nhân Tiên quan của hắn trước kia.

“Tìm được tên gia hỏa phụ thể kia rồi.”

Hắn nhắm mắt lại và tập trung về phía Thần Mục đang ra sức xông vào Huyết Vân và lao tới chỗ hắn như tia chớp ở phương xa.

Đối phương gầm thét phẫn nộ, dị tượng to lớn ba đầu sáu tay kia nhìn từ xa cứ như một con dị thú trong Sơn Hải Kinh ở kiếp trước.

“Đi.”

Trương Vinh Phương chỉ một ngón tay ra.

Tầng tầng lớp lớp Huyết Vân xung quanh bỗng nhiên bao vây tới từ hai bên như cơn gió mạnh, lần nữa lấp kín Thần Mục đang vọt tới.