Chương 1665: Quyết chiến (32)
Siêu Tốc Di Động, Phá Phôi âm Ba, Khống Chế Tâm Linh sinh vật, Da Thịt Sắt Thép, Thiên Sinh Cự Lực và chủ yếu nhất là Cướp Đoạt Linh Hồn.
Lúc này, tất cả năng lực tấn công, phối hợp điều khiển máu tươi và Triệu Hoán Máu, triển khai một cách toàn diện.
Cánh tay phải của hắn đen kịt, không tiếng động xuyên qua Huyết Vân, giống như một luồng ánh sáng đen, một chưởng đánh về phía sau Thánh Tuần.
Không có gì bất ngờ xảy ra.
Thánh Tuần cũng đã quá mệt mỏi.
Thế, về bản chất vẫn xuất phát từ ý thức tinh thần. Nó là một biến thể và phái sinh của tâm thần.
Tiêu hao một lượng lớn đối với Thế, thật ra là tiêu hao ý thức tinh thần của hai người.
Phương diện này Trương Vinh Phương kém xa tam vị nhất thể Thánh Tuần, cho dù có huyết mạch Thủy Tổ Huyết tộc tăng cường, giữa hai người vẫn có chênh lệch cực lớn.
Nhưng hắn lại tận dụng năng lực Triệu Hoán Máu, dùng một lượng lớn ý thức tinh huyết thiên địa phối hợp với mình để gánh chịu một phần và làm suy yếu Thánh Tuần.
Đánh đến mức này, Trương Vinh Phương cũng chỉ là thắng hiểm một bước.
Phập!
Cánh tay của hắn đâm thẳng vào ngực của Thánh Tuần.
Dưới ba đầu sáu tay, cho dù hắn đánh lén mặt nào, đối diện đều là lồng ngực.
“Phải. Đã đến lúc kết thúc tất cả rồi.” Thánh Tuần mệt mỏi nhìn cánh tay xuyên qua ngực mình. Trong mắt lóe lên vẻ kỳ lạ.
Ông ta cúi đầu nhìn chăm chú Trương Vinh Phương. Tựa như lại muốn nói điều gì đó.
Xoẹt!
Bỗng nhiên, một luồng khí Bạch Vân tinh khiết hóa thành một chiếc gai nhọn, trong nháy mắt từ sau lưng đâm xuyên qua tim Trương Vinh Phương.
Đau đớn kịch liệt khiến huyết diễm trong mắt Trương Vinh Phương nhanh chóng rung chuyển.
Hắn có thể cảm giác được thân thể và ý thức của mình đang bị một loại Thế còn cường thế hơn tinh huyết Thủy Tổ của hắn ăn mòn và xé rách.
Nhưng tất cả những điều này không quan trọng.
So với những điều này, điều khiến hắn khó tin hơn là tại sao?
Tại sao… Nhạc sư phụ… lại muốn ra tay với hắn?
Trương Vinh Phương khó khăn quay đầu lại, thứ hắn nhìn thấy lại là đôi mắt bình tĩnh của Nhạc Đức Văn lóng lánh ánh huỳnh quang xanh nhạt.
“Sư… phụ?”
“Ngươi làm tốt lắm.” Vẻ mặt Nhạc Đức Văn phức tạp, nhẹ giọng nói với một giọng điệu khó hiểu.
“Vượt xa so với mong đợi của ta.”
Phốc!
Ông rút chiếc gai nhọn do khói trắng ngưng tụ ra, buông xuống bên người.
“Nếu như Nhạc Đức Văn còn ở đây, có lẽ đối với các ngươi, thật sự sẽ là kết cục viên mãn.”
“Nhưng…”
Oành!
Đúng lúc này, Thánh Tuần tung ra một chưởng, đánh mạnh vào sườn Trương Vinh Phương.
Ông ta vốn có lực lượng cực mạnh, ngay cả Trương Vinh Phương lúc này cũng không thể sánh được.
Tung một chưởng này ra, ầm ầm vang dội, thật sự đánh bay Trương Vinh Phương, hắn giống như đạn pháo văng ra xa ngàn mét, mạnh mẽ đụng vào tầng băng của núi tuyết phía xa.
Giữa những chấn động ầm ầm, từng mảng băng tuyết lớn vỡ vụn, trượt xuống, rơi xuống chân núi.
Thánh Tuần cười sằng sặc.
“Quả nhiên, quả nhiên là ngươi! Ta biết mà! Ta biết mà! Ngươi không phải là Nhạc Đức Văn gì hết! Ngươi là Nguyệt Thần! Một nửa của Nguyệt Thần! Ha ha ha!”
Rõ ràng ông ta rất suy yếu, nhưng lúc này lại giống như đã hiểu rõ tất cả.
“Chẳng trách ngươi có thể chịu đựng đại thế tụ thân vượt xa Đạt Mễ Nhĩ!
“Khó trách ngươi có thể Bái Thần Nguyệt Thần nhưng không bị Ngự Cảnh Hàn Thạch thiên tôn khống chế!”
“Chưởng giáo Đại Đạo giáo ban đầu đã bị ngươi giết rồi phải không? Thay mận đổi đào*, chiếm chỗ của người khác, nhiều năm ẩn núp như vậy! Lấy thần tạo thân, ngụy trang là một phàm nhân, sau đó dẫn dắt đại thế thiên hạ, nghịch phạt thương thiên!”
* Nguyên văn Lý đại đào cương ( 李代桃僵 ): Mận chết thay đào, ý chỉ đưa người khác ra thế thân gánh vác tai họa cho mình.
* Nguyên văn Lý đại đào cương ( 李代桃僵 ): Mận chết thay đào, ý chỉ đưa người khác ra thế thân gánh vác tai họa cho mình.
“Lợi hại! Đúng là lợi hại!”
“Không đúng.” Lúc này, gương mặt “Nhạc Đức Văn” hay nói đúng hơn là nửa người Nguyệt Thần lộ ra vẻ khó hiểu.
“Thật ra trước ta, nhân cách trước đây mới là ta thật sự. Tất cả mọi thứ của hắn ta đều là thật.
Cho dù là tình cảm hay là bố cục, cuộc sống, hỉ nộ ái ố, tất cả đều là thật.
Chỉ có ký ức, chỉ có điều này là ta tự tay dệt, giả mạo thôi.”
Nguyệt Thần hơi buồn bã.
“Giống như vừa rồi, khi ta giết chết đệ tử hắn ta coi trọng nhất, rõ ràng dựa theo bình thường, tất cả của hắn ta đều đã trở về bản thể của ta. Đã không có ý thức bản thân nữa.
Nhưng… Trong lòng ta vậy mà lại có một ít mâu thuẫn, một ít kháng cự.”
“Thật thú vị... Thực sự rất thú vị!” Thánh Tuần cười, cười đến chảy nước mắt.
“Đúng lúc, ngươi sẽ không thật sự cho rằng, sau lần niết bàn cuối cùng của ta, ta sẽ hoàn toàn biến mất chứ?” Nụ cười của hắn ta bỗng nhiên vụt tắt.
“Chung Thức thứ hai cuối cùng, ta tất nhiên biết được. Nhưng…” Sắc mặt Nguyệt Thần bình tĩnh, giơ tay lên.
Từng đám Bạch Vân đại thế bàng bạc lại quét sạch, bắt đầu khởi động ở phía sau hắn ta.