Chương 1666: Quyết chiến (33)
“Nhạc Đức Văn là ta, nhưng ta không chỉ là Nhạc Đức Văn. Ngươi biết điều đó mà.”
Bỗng nhiên sắc mặt ông ta biến đổi. Vội vàng lùi lại.
Không chỉ có ông ta, Thánh Tuần cũng vậy, sắc mặt thay đổi mạnh mẽ, điên cuồng lui về phía sau.
Ngay trong nháy mắt họ rút lui.
Trên bầu trời, một chiếc búa huyết sắc khổng lồ dài rộng hơn hai mươi mét mang theo Huyết Vân đầy trời ầm ầm đập xuống.
Uỳnh!
Mặt đất bị xé toạc, sụp đổ.
Toàn bộ mặt đất Tuyết Hồng các nứt ra một vết nứt sâu hoắm dài mấy trăm mét dưới đợt oanh tạc khổng lồ này.
Trong tiếng rầm rầm, cái búa huyết sắc khổng lồ bị nhấc lên từ từ, lại lần nữa giơ lên cao.
Lúc này Huyết Vân xung quanh đã bị nhát đập cực lớn kia tạo thành một lối đi.
Nguyệt Thần và Thánh Tuần nhìn theo theo cái búa khổng lồ.
Chỉ thấy ở chỗ Trương Vinh Phương rơi xuống đằng xa.
Có một người khổng lồ huyết sắc cao hơn năm mươi mét, cả người đầy cơ bắp, mọc ra ba cánh tay.
Hắn đang đứng ở bên cạnh núi tuyết, rút cái búa khổng lồ lên, lần nữa đập về phía hai người họ.
Huyết diễm bùng cháy mãnh liệt trong đôi mắt người khổng lồ, mi tâm có sừng đỏ sẫm dựng thẳng lên trời.
Da trên người hắn giống như nham thạch nóng chảy, bốc hơi lên vô số sương máu.
Mà đều gây sốc nhất là khuôn mặt của hắn!
Tuy khuôn mặt kia miệng đầy răng nanh, vuông vắn dữ tợn, phủ đầy hoa văn quái dị cổ xưa.
Nhưng hai người liếc mắt là đã nhận ra ngay.
Đó chính là khuôn mặt của Trương Vinh Phương!
Huyết Vân phóng lên trời, bao phủ bốn phía.
Toàn bộ trung tâm Tuyết Hồng các đã trở thành một mảnh phế tích.
Chỉ còn lại khu phức hợp kiến trúc bên ngoài coi như còn nguyên vẹn.
Nhưng sau một búa vừa rồi, Tuyết Hồng các bị chia làm hai từ chính giữa.
Núi tuyết ầm ầm chấn động, rơi xuống một mảng tuyết lớn.
Trong khi mảng tuyết rơi xuống, nó không ngừng cuốn lấy nhiều hơn, cuối cùng tạo thành tuyết lở.
Nhưng coi như chấn động do tuyết lở mang đến cũng kém xa chấn động trong lòng Thánh Tuần cùng Nguyệt Thần lúc này.
Không đợi hai người đứng vững, lại là một thanh búa khổng lồ huyết sắc từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ đập vào khu vực bọn họ đứng.
Oành!
Nguyệt Thần xoay người vội vàng lui ra nhưng vẫn bị hòn đá bắn tung tóe đánh trúng.
Lực trùng kích cực lớn giống như sóng thần đánh vào lưng ông ta, trong nháy mắt ông ta liền bị đánh bay, khảm vào một vách núi, đập nát vô số tầng băng đá.
Bên kia, Thánh Tuần nhanh chóng lui về phía sau, lui đến phế tích ban đầu của Địa Mẫu thần điện.
Ông ta mở sáu cánh tay của mình ra.
Khuôn mặt ở giữa đồng thời tụng thánh điển kinh văn của Linh Phi thiên.
Mặt đất từ từ rung chuyển.
Giai đoạn thứ ba của đại trận thiên địa giao hòa ẩn giấu dưới phế tích bắt đầu được hoàn thành với tốc độ nhanh chóng.
Đúng vậy, ngay từ đầu Thánh Tuần căn bản không nghĩ rằng Nhạc Đức Văn có thể ảnh hưởng hoặc phá hư trận pháp ông ta đã bố trí từ trước.
Cho nên vẫn không chủ động tăng tốc.
Cho dù toàn bộ Địa Mẫu thần điện đều sụp đổ nhưng đại trận sẽ vẫn không có tổn thương gì.
Nhưng cho đến tận bây giờ, cho đến khi nhìn thấy Trương Vinh Phương hoàn toàn bộc phát hình thể khủng bố khổng lồ.
Sự vô lý và khó tin không ngừng dâng trào trong lòng ông ta.
Ngay cả khi Nguyệt Thần để lộ thân phận thật trước đấy thì trong lòng ông ta cũng không chấn động bằng lúc này.
Bởi vì ông ta có thể cảm giác được, người khổng lồ cao ít nhất năm mươi mét kia không phải Thế, mà là thực thể!
“Đây là quái vật hả?” Thần Mục trên một khuôn mặt khác hét lên.
“Tiêu rồi! Chúng ta phải rút lui! Rời khỏi đây!” Vẻ mặt Thánh Vũ đầy hoảng loạn.
“Câm miệng!”
Sắc mặt Thánh Tuần nhanh chóng bình tĩnh.
Ông ta lại tụng kinh văn, tốc độ tụng càng ngày càng nhanh.
Khi sắp hoàn thành.
Oành oành!
Trời bỗng tối thui.
Một cây búa huyết sắc lớn hạ xuống như sấm sét, đập trúng vị trí ông ta đang đứng.
Sức mạnh khổng lồ trong nháy mắt đã khiến phế tích Mẫu Thần Điện nổ tung.
Mặt đất giống như dòng nước dao động, lan ra một vòng gợn sóng.
Sinh mệnh kinh khủng không thể nào tưởng tượng được, còn mạnh mẽ hơn so với lần giao thủ lúc trước gấp mấy chục lần, từ trên trời giáng xuống, trúng mục tiêu nơi này.
Thánh Tuần chưa kịp rên một tiếng nào đã bị nện xuống đất, hóa thành một mảng đốm sáng xanh dương lớn rồi tiêu tán.
Rất nhanh, đốm sáng xanh dương hội tụ ở một nơi khác, tái tạo bản thể ông ta.
“Không ai có thể ngăn cản thiên địa giao hòa!” Thánh Tuần ngửa đầu lên trời gào thét, sáu cánh tay đồng thời mở ra.
“Chung Thức thứ hai! Thúc Linh Hoàng Cực!”
Toàn bộ thân thể ông ta từ dưới lên trên chợt dấy lên một ngọn lửa màu xanh vàng!
Từng hoa văn màu vàng phức tạp ở bên ngoài cơ thể và trên mặt ông ta lan tràn ra.
Đồng thời cánh chim ưng màu đen phía sau người cũng biến thành cánh chim lớn hơn màu lam, thiêu đốt ánh lửa màu lam.