Chương 1671: Quyết chiến (38)
“Tiếp theo đây, ngươi định làm thế nào?” Nói xong nhiều lời như vậy, Bạch Lân bèn hỏi.
“Trời đất giao nhau xem như đã thất bại, Linh Phi giáo tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, sau này sẽ còn đánh tiếp.
Hơn nữa Nguyệt Thần mưu tính bố cục nhiều năm như vậy, nếu muốn chiếm lấy đại cuộc, ắt hẳn sẽ có đường xoay sở phía sau.” Trương Vinh Phương tung người vọt lên, triển khai thân pháp lao về phía Đại Đô.
“Ta đã quyết định phải thanh tẩy hết thảy Thần Phật trên thế gian, vậy đi Linh đình trước đã!”
Linh đình là nơi gốc rễ nhất của Linh Phi giáo, chỉ có giải quyết hết quân nhân và quý tộc, Hoàng tộc tín ngưỡng Linh Phi giáo trong Linh đình.
Mới có thể triệt để ngăn cản khả năng giáng thế của Linh Phi giáo.
“Cho dù là Nguyệt Thần hay Linh Phi Thiên, bọn họ đều cao cao tại thượng ở Thái Hư, tất cả những chuyện này chẳng qua chỉ là trò chơi tranh đoạt quyền hành nơi trần thế của bọn họ. Chỉ có đi Thái Uyên tìm ra Thái Hư gốc rễ của bọn họ, ngươi mới có thể giải quyết dứt điểm tất thảy.” Bạch Lân nhắc nhở.
Trương Vinh Phương không nói thêm lời nào mà biến thành một sợi tơ máu, phóng tới Đại Đô bằng tốc độ cao nhất.
*
Trong cát vàng cuồn cuộn.
Mặt trời chói chang, đất bằng trào dâng sóng nhiệt.
Bên trong một ngôi thần miếu màu vàng nhìn có vẻ đổ nát nằm trong sa mạc.
Những cây cột trụ thô to chống đỡ không gian sứt mẻ trong thần điện.
Một vị lão tăng mặt mày hiền hòa và thân hình tròn trịa, mặc áo cà sa màu đen đang ngồi ngay giữa thần điện.
Ông ta đối mặt với tượng thần, cúi đầu lẩm bẩm gì đó, trông như đang tụng kinh.
Nhưng nếu có người nhìn thấy tượng thần mà ông ta đang đối mặt thì sẽ phát hiện ngay tượng thần ấy không có đầu.
Tượng thần có dáng vẻ một nam tử cường tráng với bốn cánh tay và một cái đuôi bọ cạp.
Nhưng lúc này, đầu của tượng thần dường như đã bị ngoại lực cứng rắn vặn gãy, xem xét từ vết gãy lộ ra, có thể phán đoán rằng là vừa bị vặn gãy không lâu.
Cạch.
Đột nhiên, tiếng tụng kinh của lão tăng im bặt.
Ông ta chậm rãi đứng dậy rồi quay đầu nhìn về phía cửa lớn.
Một nam tử cao lớn tóc dài tới eo chẳng biết đã xuất hiện ở nơi đó từ lúc nào.
Một bên mắt của nam tử hiện lên ánh tím nhàn nhạt, phảng phất như thủy tinh tỏa sáng óng ánh.
“Kết thúc rồi à?” Lão tăng trầm giọng hỏi.
“Kết thúc rồi.” Nam tử gật đầu. “Dẫu có nhìn chằm chằm từ xa cách mấy thì cường giả ở cấp độ thế kia cũng sẽ bị phát hiện. Vậy nên chúng ta chỉ có thể thông qua thủ đoạn gián tiếp để tiến hành quan sát trận chiến.”
“Thế thì kết quả ra sao? Đại Đạo Giáo có thành công không?” Giọng nói của lão tăng chứa đầy mong đợi.
“Không rõ lắm.” Nam tử lắc đầu.
“Không rõ lắm? Ý gì đây?” Lão tăng nhíu mày.
“Trời đất giao nhau không hề khởi động. Nhạc Đức Văn của Đại Giáo Minh cũng không thấy trở về. Bất luận là ba kẻ đứng đầu Linh Phi Thiên, hay là Minh chủ của Đại Giáo Minh đều không hẹn mà cùng mất tích một lượt.” Nam tử trả lời.
“Vậy ngươi định làm thế nào?” Lão tăng hỏi.
“Vậy thì bắt đầu thôi.” Nam tử thở dài.
“Thật chứ?”
“Thật.” Nam tử giơ tay lên, như thể muốn nắm chặt thứ gì đó trong hư vô mờ mịt.
“Chúng ta đã chờ đợi quá lâu rồi… Đây là thời cơ tốt nhất, nếu không sẽ phải đợi thêm trăm năm nữa.”
Trời vừa hửng sáng.
Từng đội nhân mã lặng lẽ di chuyển bên ngoài hoàng thành Đại Đô, họ chạy đi tứ tán từ các các lối ra vào vốn chỉ dành riêng cho giới quý tộc.
Nhóm người Linh là những người nhận được tin tức trước nhất, sau khi ba kẻ đứng đầu của Thánh Tuần bị đánh đến nổ tung triệt để và các Thần Tướng trên chiến trường bị vây quét từng kẻ một, tình hình hết sức suy yếu.
Nhóm quý tộc người Linh trong hoàng thành là những người nghe được tiếng gió đầu tiên, bọn họ lập tức lên đường bỏ trốn.
Còn Hoàng tộc cốt lõi nhất thì đã bị tàn sát từ lâu.
Chỉ còn sót lại một số ít trường hợp còn đang bên ngoài chưa trở về nên đã tránh được một kiếp.
Cuộc chạy trốn của nhóm quý tộc người Linh không ảnh hưởng gì mấy đến Đại Đô, bọn họ để lại phần lớn sản nghiệp và bỏ chạy ngay sau khi được Thần Phật nhà mình cảnh báo.
Mục đích là để không gây ra động tĩnh lớn hơn.
“Thất bại rồi ư! ?” Linh Tín Đế ngồi trong ngự thư phòng, xem tin tức được hoạn quan đưa đến với nét mặt tối sầm.
Đây cũng không phải lần đầu tiên trời đất giao nhau, mà đã là lần thứ ba.
Hắn ta biết rất rõ tưởng chừng như nghi thức cỡ lớn này có thể dễ dàng bị lật đổ hết sức đơn giản, nhưng nếu muốn hoàn toàn xóa bỏ thì phải trả cái giá đắt đến nhường nào.
Chính vì biết rõ nên hắn ta mới hiểu được. Khả năng trời đất giao nhau thất bại là vô cùng mỏng manh.
Thế nhưng giờ đây, hạ nhân lại chạy đến và nói với hắn ta rằng nó thực sự đã thất bại ư! ?