Chương 1672: Chân tướng (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1672: Chân tướng (1)

“Ta biết rồi. Ngươi lui xuống chuẩn bị triển khai kế hoạch dự bị thứ hai đi.” Linh Tín Đế nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Đương nhiên hắn ta sẽ không chỉ tin vào lý do thoái thác từ một phía.

Cho dù người vừa rồi là người mà hắn ta tin tưởng nhất, thì mọi thứ vẫn không có gì khác biệt.

Hắn ta phất tay bảo người kia rời khỏi phòng.

Linh Tín Đế suy nghĩ trong chốc lát rồi lấy một đại ấn vàng đậm từ trong ngăn kéo ra, sau đó cắn ngón tay và nặn máu nhỏ lên đó.

Trong một thoáng, ở mức độ mà người thường không thể nào cảm nhận được, đại ấn từ từ tỏa ra vầng sáng xanh vàng.

Sắc mặt Linh Đế Tín thoắt cái biến đổi, dường như đã nhận ra điều gì đó, hắn ta ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời xa xa.

Vù! !

Ánh sáng đỏ bay vụt tới từ phương xa, chẳng mấy chốc đã phóng tới vùng trời của hoàng thành, sau đó chiếu xuống mặt đất và lộ ra thân hình cao lớn của Trương Vinh Phương với đôi cánh thu gọn.

Lúc này, hắn đã lần nữa bện lại huyết bào, mái tóc dài xõa xuống vai, khuôn mặt tái nhợt mà lạnh lùng.

“Chính là chỗ này à? Nơi phát ra thần uy mạnh nhất Linh Phi giáo?” Hắn dò hỏi trong đầu.

“Đúng là chỗ này, tuy ta là Tàn Thần, nhưng trên phương diện cảm ứng vẫn vượt xa người phàm nha.” Bạch Lân trả lời.

Trương Vinh Phương khẽ gật đầu, giương mắt nhìn khắp xung quanh.

Vị trí hắn đáp đất là cổng vào tầng thứ nhất trong hoàng thành.

Hiện giờ, toàn bộ hoàng thành Đại Đô bị người chia thành ba tầng.

Hình như có khí tức nguy hiểm đặc thù đang dần tràn ngập bên trong tầng thứ hai.

Hắn vốn định bay thẳng vào phía trong cùng, nhưng tim bỗng đập hơi nhanh khiến hắn đưa ra lựa chọn ổn thỏa hơn một chút.

“Kẻ nào! !?” Vệ binh tuần tra phụ trách canh gác tầng thứ hai lập tức phát hiện ra hắn, họ nhanh chóng kéo trường thương và cung tiễn xuống rồi quát lớn về phía hắn.

Hai cao thủ mặc trang phục hoạn quan nhẹ nhàng áp sát, không nói hai lời đã xuất chiêu tấn công Trương Vinh Phương.

Tổng cộng hơn mười người với mũi tên, chưởng phong, ám khí và trường thương đồng loạt đánh tới một mình hắn.

Trương Vinh Phương không thèm liếc nhìn mà vung tay lên.

Mảng lớn Huyết Vân tuôn ra, những mảng Huyết Vân này cũng không phải thế công kích vào tâm thần của các cao thủ khác, mà là thực thể được tất cả mọi người chính mắt nhìn thấy.

Lúc này, Huyết Vân lao vào đám người, mọi âm thanh chợt im bặt và hoàn toàn biến mất.

Huyết Vân tách ra một con đường, để lộ cổng lớn dẫn vào nội thành.

Trương Vinh Phương tức tốc xông về phía trước, nhiều lần vượt qua tường cao.

Phía trong tường vốn nên là nơi sinh sống của Hoàng tộc, nhưng thời điểm này lại vô cùng hiu quạnh.

“Mùi máu tanh.” Hắn nhíu mày, có lẽ hắn cảm ứng khí tức khác không bằng người ngoài, nhưng máu tươi là thứ hắn quen thuộc đến mức không thể quen hơn được nữa.

“E rằng đã xảy ra chuyện!” Giọng điệu Bạch Lân trở nên nghiêm túc.

Đến nước này rồi, bất kể là Nguyệt Thần hay là Linh Phi giáo, tất cả đều hiểu rõ rằng muốn đối phó Trương Vinh Phương nơi trần thế là một chuyện gần như không thể làm được. Chỉ sợ bọn chúng sẽ dùng thủ đoạn khác.

Oành!

Không lâu sau, Trương Vinh Phương tung ra một chưởng đánh nát cửa lớn của ngự thư phòng trong hoàng cung rồi sải bước tiến vào.

Bên trong đã sớm trống rỗng, ngoại trừ một mảnh giấy viết thư được đặt ngay ngắn trên bàn.

Hắn đi qua và cầm nó lên xem xét.

“Là thư Linh Tín Đế để lại cho thân tín. Xem ra hắn ta chính là người mang khí tức Linh Phi Thiên dày đặc nhất mà ngươi vừa nói.” Trương Vinh Phương khẽ nhíu mày.

“Không có đại trận của Linh Phi giáo che giấu, tất cả những kẻ ẩn nấp có liên quan đến Linh Phi giáo trong khắp Đại Linh đều không còn cách nào lẩn trốn được nữa, đây là lẽ dĩ nhiên.” Bạch Lân nói.

“Chuyện khó khăn chủ yếu gặp phải nếu muốn triệt để trục xuất Linh Phi giáo chính là có quá nhiều tín đồ. Chúng ta phải tìm cách giải quyết vấn đề này.”

Tuy rằng trong lòng Trương Vinh Phương có ý tưởng thanh tẩy Thần Phật, nhưng khi hắn thật sự bắt tay vào thực hiện thì lập tức đụng trúng nan đề lớn nhất.

Sự tồn tại của Thần Phật chính là ký ức.

Nhóm Cực Cảnh của Nghịch Thời hội đều từ chối trở thành điểm neo của Thần Phật do thường xuyên lãng quên.

Nhưng người bình thường thì khác.

“Trên cơ bản vẫn là ở Thái Uyên.” Bạch Lân trầm giọng nói, “Ngươi không nghe thấy lời nói trước đó của Nguyệt Thần à? Rất có thể tổng bộ Linh Phi Thiên nằm sâu trong Thái Uyên.”

“Thái Uyên...”

Oành! !

Cùng lúc đó, một bên cửa sổ khác của ngự thư phòng bị nguồn lực cực mạnh phá cho nổ tan tành.

Từng bóng người mơ hồ thình lình xông vào phòng rồi vững vàng tiếp đất.

Người dẫn đầu có mái tóc đen xõa tung, một bên mắt là mắt giả pha lê màu tím, vóc người thon dài cân đối, hoàn toàn không thể nhìn ra ông ta có thể bộc phát ra tốc độ siêu phàm như vừa nãy.