Chương 1673: Chân tướng (2)
Nhưng trong cảm nhận của Trương Vinh Phương, khí huyết của người này có động tĩnh lớn nhất.
Hắn hơi híp mắt lại, có thể cảm ứng được rất rõ ràng, huyết dịch khổng lồ đặc sệt tựa thủy ngân đang chầm chậm chảy xuôi trong huyết quản của người này.
Mỗi một nhịp tim của đối phương đều giống như tiếng trống trận ngày càng trầm đục hơn khi ở cự ly gần. Chấn động nặng nề.
Tuy đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng ngay khoảnh khắc Trương Vinh Phương nhìn thấy người này, hắn lập tức có loại cảm giác hệt như đối diện với Nhạc Đức Văn đang trong thời kỳ hoàng kim.
Ngoài người này ra còn có hai bóng người khác. Họ đều là người quen.
Phạm Hằng ăn mặc như một lão nông.
Thiên Bằng Liệp Hổ khoác da hổ, vẻ mặt ngơ ngác.
“Trước đó nhìn thấy ánh sáng đỏ chiếu xuống đất, ta đã đoán được ngay có thể là ngươi. Thế là quả quyết đến đây gặp một lần.”
Nam tử mắt tím có khí chất thư sinh yếu ớt, trông như công tử văn nhã, hơn nữa mặt ông ta cứng ngắc giống hệt người chết.
“Liệp Hổ, Phạm Hằng, chào hai vị tiền bối. Còn vị này là?” Trương Vinh Phương nhìn nam tử mắt tím dẫn đầu.
Hắn có thể đoán được đối phương là người của Nghịch Thời hội, vả lại nhìn từ chỗ đứng là vị trí dẫn đầu, lòng hắn chợt lóe lên một nhân vật thường được miêu tả vô cùng sống động.
“Hội chủ? ?” Hắn lên tiếng.
“Tiểu hữu thật là thông minh.” Nam tử mắt tím bật cười. Ông ta không biết rõ đối phương làm thế nào mà từ trên trời giáng xuống và đáp ngay trong hoàng thành.
Nhưng chuyện này cũng không hề ảnh hưởng đến việc ông ta tiến thẳng tới đây để đối mặt.
Về bản chất, mối quan hệ giữa Nghịch Thời hội và Nhân Tiên quan cực kỳ thân thiết. Nghịch Thời hội còn từng trợ giúp Nhân tiên lão tổ Trương Vinh Phương này nhiều lần.
“Bỉ nhân Mạnh Khiên, lần đầu gặp mặt, tiểu hữu cứ gọi ta Mạnh thúc cho thuận tiện.” Nam tử mắt tím mỉm cười, nói.
Âm thanh của ông ta rõ ràng có hàm chứa ý cười, nhưng khuôn mặt cứng ngắc lại không có lấy một nụ cười nào, tạo cho người ta loại cảm giác tương phản quái dị một cách khó hiểu.
“Thánh đế Mạnh Khiên! ?” Trương Vinh Phương run lên trong lòng.
Người đầu tiên đạt Cực Cảnh trong truyền thuyết, thậm chí vẫn luôn là thần long thấy đầu không thấy đuôi trong lịch sử.
Không ngờ vị này thế mà còn sống, còn là hội chủ của Nghịch Thời hội.
Ngoài dự liệu, nhưng lại hợp tình hợp lý.
“Nếu tiểu hữu đã đến thẳng nơi này, chắc hẳn cũng nắm được không ít nội tình. Xem ra mục đích của ngươi và ta đều giống nhau.” Mạnh Khiên đã sớm biết huyết dịch của Trương Vinh Phương khắc chế linh tuyến Bái Thần, đây là đồng minh tự nhiên đã đứng ở vị trí đối lập với Thần Phật ngay từ lúc chào đời.
Cho nên lúc này ông ta cũng không cần phải giấu giấu giếm giếm làm gì.
Nếu Trương Vinh Phương có thể tham gia vào đại kế của bọn họ, tương lai nhất định càng thêm thuận lợi.
“Mạnh thúc... có mục đích gì?” Trương Vinh Phương như có điều suy nghĩ. Mục đích chuyến này của hắn chủ yếu là muốn tìm về nhân cách của Nhạc sư phụ.
Sau đó mới là thanh tẩy tất cả Thần Phật trong trời đất. Làm cho thế gian quay về trật tự vốn có.
“Thần Phật cao cao tại thượng đã từng bị Thiên Quang giả bọn ta đánh bại vào rất nhiều năm trước. Thế là hai bên đàm phán một hiệp định, thành lập nên vương triều Đại Linh khổng lồ này.” Mạnh Khiên nói bằng giọng điệu buồn bã.
“Về sau, Thiên Quang giả nhiều đời trở nên yếu dần, huyết mạch bị pha loãng nên không có cách nào tiếp tục chống đỡ Thần Phật Linh Phi Thiên càng ngày càng mạnh.
Vỏn vẹn chỉ có thể dựa vào hiệp định để miễn cưỡng duy trì cân bằng.
Sau đó nữa, cân bằng vỡ vụn, Linh Đế băng hà, cho tới bây giờ, Linh Phi Thiên thu hoạch vạn linh, đã luân hồi đến lần thứ ba.”
“Thân phận của Linh Tín Đế là gì?” Trương Vinh Phương trầm giọng hỏi.
“Thần tử.” Mạnh Khiên trầm giọng trả lời, “Bọn ta cũng vừa mới điều tra rõ chân tướng. Linh Tín Đế vốn dĩ chính là Thần tử được Linh Phi giáo che giấu. Cho nên bọn ta mới tiến thẳng tới đây để tìm kiếm thần điện trên nhân gian của Linh Phi giáo.”
“Linh Phi giáo không có thần điện trên nhân gian gì đâu.”
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp áp đảo hai người chậm rãi truyền vào từ ngoài cửa.
Chỗ cửa lớn tan nát, một lão tăng cao lớn khôi ngô mặc áo cà sa màu đen, hai tay mang theo áo giáp tinh xảo màu vàng đậm từ từ bước đến gần.
“Bần tăng Đạt Mễ Nhĩ, xin chào Càn Khôn Tử thí chủ.”
Sắc mặt Trương Vinh Phương không hề thay đổi, nhưng trong lòng hắn thì lần nữa nghiêm túc hẳn lên.
Đạt Mễ Nhĩ?
Đế Sư! ?
Chính là lão hòa thượng không có gì nổi bật trước mắt đây sao?
Hay là đúng lúc cùng tên thôi vậy?
Trong thời điểm mấu chốt trời đất giao nhau này lại trùng hợp cùng lúc xuất hiện nhiều nhân vật trong truyền thuyết thế này ư?
Hắn đè nghi ngờ trong lòng xuống, không rõ mấy người kia cùng nhau tập trung tới nơi này là có ý gì.