Chương 1677: Chân tướng (6)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1677: Chân tướng (6)

Nhìn từ xa thì Tỏa Liên trông như không quá dài, nhưng chỉ khi thật sự bước lên mới có thể phát hiện nó dài ít nhất cũng gần cả vạn mét.

Trương Vinh Phương không nói tiếp, hắn chỉ tiếp tục triển khai thân pháp, hóa thành huyết ảnh và theo sát phía sau.

Một người một Thần đều im lặng không nói gì và không ngừng bước đi trên Tỏa Liên.

Từng cơn gió rét lạnh chậm rãi thổi qua Thái Uyên. Toàn bộ Tỏa Liên rung chuyển nhè nhẹ.

Trương Vinh Phương lẳng lặng cất bước, lúc này, hắn đã đi tới khu vực ở giữa bậc thang Tỏa Liên.

Cúi đầu nhìn xuống phía dưới.

Dưới đó là vực sâu Lãng Quên đen kịt sâu thăm thẳm.

Làn sương trắng mờ ảo kia hệt như vật sống, cuốn lên theo gió và tung bay, lúc tụ lại, lúc tản ra.

“Ngươi gặp qua Thiên Không chưa?” Giọng nói của Nguyệt Thần bỗng dưng truyền tới từ phía trước.

“Gì cơ?” Trương Vinh Phương nhíu mày, ai chưa từng thấy qua bầu trời chứ?

Chẳng lẽ câu hỏi này có ý ám chỉ chuyện gì hay sao?

Nguyệt Thần tiếp tục đi về phía trước mà chẳng hề trả lời, tuy nhiên tốc độ lại nhanh hơn so với trước đó.

Trương Vinh Phương không rõ ràng lắm, cũng lựa chọn tiếp tục đuổi theo.

Không lâu sau, rốt cuộc cả hai đã đi tới chỗ cao nhất - thần điện Linh Phi Thiên lơ lửng.

Thần điện được dựng nên từ những tinh thể xanh lam khổng lồ, trông hệt như một tòa thủy tinh cung hàn băng khổng lồ.

Vách tường, mặt đất, thậm chí hết thảy mọi thứ còn lại đều là tinh thể màu xanh lam.

Có thể thấy được vẻ đẹp tự nhiên hào phóng ở khắp mọi nơi, khiến cho nơi thần điện này nhìn qua càng giống như được hình thành một cách tự nhiên.

Bước chân Nguyệt Thần rơi xuống, giẫm trên mặt đất màu xanh có chút gồ ghề và dốc đứng.

“Chân tướng ở ngay chỗ này.”

Ông ta không ngoảnh đầu lại mà đi một mạch đến lối vào có hình dạng như khe hở dẫn tới trung tâm thần điện, dường như hoàn toàn không lo lắng Trương Vinh Phương sẽ đánh lén sau lưng ông ta.

Quả thực Trương Vinh Phương cũng có nghĩ tới việc thử đánh lén xem sao.

Nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ, mục đích của hắn từ khi mới bắt đầu là thức tỉnh Nhạc sư phụ, chứ không phải giết chết Nguyệt Thần.

Trước khi tìm ra được cách thực hiện chuyện này, tạm thời hắn sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

Nhìn Nguyệt Thần tiếp tục tiến về phía trước, hắn cũng không chút do dự mà theo sát phía sau.

Đến lúc này đây, hắn có được Tiên Huyết Thánh Khu, trên cơ thể hắn đã không còn chỗ hiểm nữa, Huyết Hà không khô cạn thì hắn sẽ còn bất diệt.

Trừ khi ý thức linh hồn của hắn bị hủy diệt triệt để.

Trên thực tế, cho dù hắn có kỹ năng mũi nhọn, nhưng Trương Vinh Phương cũng không dám xác định liệu có thực sự có linh hồn hay không.

Trong tiếng bước chân thanh thúy.

Cả hai cùng đi tới chỗ lối vào giống như khe hở to lớn kia và đứng sóng vai nhau.

Nguyệt Thần ngẩng đầu nhìn lối vào tinh thể xanh lam trước mắt.

Nơi đó có một cánh cổng lớn màu xanh đen bất quy tắc đứng sừng sững.

Cổng lớn cũng được chế tạo bằng tinh thể, bề mặt sáng bóng trơn nhẵn như gương, phản chiếu hoàn mỹ bề ngoài của hai người.

“Thật ra ta đã mưu tính suốt mấy trăm năm, nhưng hiện giờ trong lòng vẫn có chờ mong và sợ hãi.” Nguyệt Thần khẽ nói.

“Ngươi chờ mong điều gì? Và sợ cái gì?” Trương Vinh Phương trầm giọng hỏi.

“Chờ mong mọi chuyện có thể khác với những gì ta nghĩ ban đầu. Mà sợ hãi...” Nguyệt Thần không nói tiếp.

Ông ta tiến lên trước mấy bước, bóng dáng xuất hiện trước cánh cổng.

Ông ta giơ tay chạm nhẹ lên cửa.

Vù vù…

Âm thanh chấn động to lớn chậm rãi truyền ra từ bên dưới cổng lớn.

Cánh cổng bất quy tắc tựa như một thanh trường đao mảnh hẹp, ào ra một đám bụi bặm tối tăm mù mịt từ tận cùng dưới đáy.

Bụi bặm bị gió thổi bay đi.

Cổng lớn chầm chậm di chuyển lên trên rồi hé ra một khe hở.

Trong khe hở là một mảng đen kịt không một chút ánh sáng.

Cổng lớn cao hơn ngàn mét, không ngừng chuyển động lên trên và càng ngày càng mở ra nhiều lối vào hơn.

Mà bên trong lối vào, tất cả đều là một mảng tối đen như mực.

Nguyệt Thần và Trương Vinh Phương đứng ngay cổng, nhìn vào xa xăm bên trong.

So với lối vào cao hàng nghìn mét, thân hình của bọn họ chẳng khác gì những con kiến, trông không có gì bắt mắt.

Ngược lại, bên trong Thái Uyên, ánh sáng thần bí kia chiếu xiên vào từ phía sau bọn họ.

Vạch ra một vệt trắng thuần trong bóng đêm.

“Nơi này chính là đầu nguồn của Linh Phi Thiên. Ngươi dám vào không?” Nguyệt Thần quay sang nhìn Trương Vinh Phương bên cạnh.

“Có gì mà không dám chứ?” Lúc này, trong lòng Trương Vinh Phương tràn ngập tò mò dữ dội.

Nguyệt Thần mỉm cười, tiến lên một bước, tung người nhảy lên và bay vào trong bóng tối.

Sắc mặt Trương Vinh Phương bình tĩnh, bỗng chốc giang rộng cánh dơi đỏ sậm sau lưng rồi vỗ nhẹ, vô số huyết vụ bao bọc lấy hắn và bay đi sát phía sau Nguyệt Thần.