Chương 1678: Chân tướng (7)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1678: Chân tướng (7)

Hai người họ đi theo tia sáng chiếu vào từ cổng lớn rồi hướng xuống phía dưới.

Bên trong thần điện quá sâu và quá lớn.

Bọn bọn bay đi hệt như những chú cá nhỏ bơi lội dưới biển sâu, nhìn từ xa, phải đợi rất lâu mới có thể nhìn rõ được có một điểm đang chuyển động.

Thỉnh thoảng, Trương Vinh Phương lại quay đầu nhìn về phía cổng vào.

Mới đầu, cánh cổng cao hơn ngàn mét kia cực kỳ to lớn, nhưng thoáng chốc đã thu thỏ lại bằng kích thước của một cái chậu rửa mặt nhỏ.

Sau một thời gian thì biến thành kích cỡ nắm tay.

Không lâu sau.

Nguyệt Thần nhẹ nhàng đáp xuống đất, giẫm lên một chiếc bục.

Ông ta đi về phía trước vài bước, đi đến rìa của chiếc bục rồi nhìn xuống bên dưới.

“Cuối cùng... đã đến rồi!”

Lạch cạch, Trương Vinh Phương đáp xuống phía sau ông ta, hắn thu đôi cánh lại và chậm rãi đến gần.

“Linh Phi Thiên đâu?” Hắn hỏi.

“Không phải ở kia đó sao?” Nguyệt Thần duỗi ngón tay chỉ xiên xuống bên dưới.

Xùy!

Một quang cầu xanh nhạt bắn từ đầu ngón tay ông ta ra rồi chiếu sáng khu vực vài trăm mét xung quanh.

Quang cầu càng bay càng xa theo hướng xuống dưới.

Dần dần chiếu sáng ra một tinh thể hình người màu xanh lam vô cùng to lớn.

Tượng người kia không có gương mặt, trên người khoác trường bào, đầu đội vũ quan, ngồi ngay ngắn ở một ghế dựa cao to khổng lồ.

Chỉ có phần đầu trên thân thể hắn là được chiếu sáng rõ ràng, các bộ phận còn lại đều chỉ được dư quang mông lung soi sáng ra hình dáng.

Mà điều khiến cho người ta chấn động.

Chính là tượng người này đầu trọc lóc và cao mấy trăm mét.

Hắn ta ngồi ngay ngắn trên ghế, ngước mắt lên nhìn qua phía trên, phảng phất như đang ngắm nhìn thứ gì đó.

Nhưng trên mặt hắn ta lại không có một chút đường nét nào, nhìn không ra đến tột cùng hắn ta có biểu cảm thế nào.

“Đây chính là Linh Phi Thiên.” Nguyệt Thần trầm giọng nói, “Nó đảm nhiệm rất nhiều vai trò trong trường hà chậm rãi mà chúng ta không thể tưởng tượng được.”

“Thánh Tuần thì sao? Cả Linh Phi giáo nữa? Nếu như Linh Phi Thiên không có một chút ý thức nào, vậy thì ba kẻ đứng đầu được sinh ra như thế nào?” Trương Vinh Phương trầm giọng hỏi.

Nếu Linh Phi Thiên thật sự không có ý thức, thế thì hắn có rất nhiều nghi vấn cần được giải đáp.

“Bọn ta đã từng đối mặt với hai con đường.” Nguyệt Thần không trả lời hắn ngay. Mà tự mình nhắc tới chuyện khác.

“Linh Phi Thiên tạo nên một con đường. Một đầu có thể có dấu vết để lần theo, không ngừng tiến lên, tìm tới hy vọng… Đường chết.”

“Đường chết! ?” Trong lòng Trương Vinh Phương run lên, hắn cảm nhận được sự nặng nề trong giọng nói của Nguyệt Thần.

“Một đầu khác là rời khỏi Linh Phi Thiên, tự mình tìm kiếm hy vọng…” Nguyệt Thần còn chưa nói hết.

So sánh với cái trước, có lẽ chính ông ta cũng không rõ rằng con đường mình đi là đường sống hay đường chết.

Ông ta sải bước ra, thân thể chợt hóa thành điểm sáng xanh nhạt rồi ngưng tụ lại trước tượng người khổng lồ.

Trương Vinh Phương lóe lên huyết ảnh, theo sát phía sau.

Chẳng mấy chốc, hai người đã phát hiện có những bậc thang uốn lượn được chạm khắc đặc biệt dưới chân của tượng người vô diện.

Hai người họ lần lượt đi đến chỗ bậc thang.

Lần này, Nguyệt Thần không còn hóa thành điểm sáng lao đi nữa, mà là thành thành thật thật đi bộ, một đường nhấc chân leo lên từng bậc thang.

Bọn đi lên dọc theo đùi phải của tượng người, thoáng chốc đã lên đến đầu gối.

Sau đó, họ lại lần nữa men theo tay vịn ghế ngồi.

Đi thẳng tới trước ngực tượng người.

Trước ngực tượng người có điêu khắc một mặt dây chuyền gắn trên chiếc vòng cổ mà tượng người đang đeo.

Mặt dây chuyền hình thoi, vừa khéo là một cửa vào đặc biệt có thể đi thông qua.

Nguyệt Thần không chút do dự bước vào trong mặt dây chuyền.

Trương Vinh Phương nối gót theo sau.

Bên trong mặt dây chuyền là một đại sảnh cỡ nhỏ âm u tối tăm và khá bừa bộn.

Cuối đại sảnh, có một vệt sáng chiếu xuống từ phía trên và rọi lên một con dấu màu xanh vàng tinh xảo.

Vệt sáng có màu trắng thuần khiết, tỏa sáng chói mắt.

Con dấu to khoảng bằng đầu người, quanh thân có vô số hoa văn mảnh nhỏ nhúc nhích tựa như vật sống.

“Linh ấn cuối cùng... chính là cái này.” Nguyệt Thần đi từng bước một về phía con dấu.

“Chân tướng thì sao?” Trương Vinh Phương đứng phía sau bất chợt lên tiếng, “Ngươi nói muốn dẫn ta cùng đi xem chân tướng. Vậy thì bây giờ... có thể nói rồi chứ?”

“Tất nhiên.” Nguyệt Thần đứng trước con dấu, nhưng không có giơ tay cầm lấy nó, “Ngươi biết tại sao Linh Phi Thiên lại được gọi là Linh Phi Thiên không?”

“Tại sao?” Trương Vinh Phương cau mày.

“Vạn linh phi thiên lên đến đây chính là Linh Phi Thiên. Nhưng trước kia nó đã từng được gọi Phi Linh giáo.” Nguyệt Thần đáp.

“Nhưng, rõ ràng vạn linh đều đang sống tốt trên trần thế mà, tại sao nhất định phải phi thiên chứ?”

Đúng vậy, vì sao trong lời dạy của Linh Phi Thiên lại có một lỗ thủng như vậy?