Chương 1681: Chân tướng (10)
"Ta mới hai mươi mấy tuổi, liên quan gì đến ta chứ?" Trương Vinh Phương trả lời: "Sư phụ ta đâu?"
Sắc mặt hắn bình tĩnh.
"Bây giờ ngươi có hai lựa chọn, một, để ông ấy đi ra. Hai, bị ta đánh chết."
"! !? ?" Nguyệt Thần không thể nào hiểu được.
Ông ta đã nói rất rõ ràng rồi, đều đã hoàn toàn tiết lộ tất cả chân tướng.
Bọn họ phải xông ra màn trời đen tối, lao ra tất cả ảo ảnh, tìm về sự chân thực thuộc về tất cả mọi người.
Thế nhưng người này…! !?
"Ta đếm ba tiếng, ngươi không lựa chọn, ta coi như ngươi cam chịu cự tuyệt." Cánh dơi phía sau Trương Vinh Phương chậm rãi mở ra.
Từng luồng sương máu nồng nặc, máu loãng lan tràn khuếch tán từ dưới chân hắn, nhuộm đỏ bốn phía.
"Ngươi điên rồi! ! Nơi này là thần điện trung tâm của Linh Phi Thiên, nếu như nơi này bị hủy, toàn bộ thế giới đều sẽ phải chịu tổn thương!" Nguyệt Thần tức giận nói.
Ông ta đã nhìn ra sự kinh tài tuyệt diễm của Trương Vinh Phương.
Bất luận thời đại nào, chỉ có cường giả đỉnh điểm nhất mới có tư cách biết được tất cả chân tướng.
Trong bọn họ, có người lựa chọn ở lại trong hư ảo, hưởng thụ tất cả như trước.
Có người thì lựa chọn vì lý tưởng mà trả giá tất cả, thăm dò tất cả.
Còn có người thì yên lặng ẩn núp, tích lũy càng nhiều lực lượng hơn, chờ đợi thời cơ.
Ông ta không đồng ý với phương pháp của Linh Phi Thiên, nhưng ông ta cũng muốn mượn lực lượng Linh Phi giáo tích lũy đi đánh vỡ màn trời, mở lại ánh sáng!
Hiện tại, ông ta thấy được thiên phú kinh khủng của Trương Vinh Phương, mong muốn kéo hắn vào trận doanh của mình.
Thế nhưng…
"Ba."
"Hai."
"Một."
Hình thể Trương Vinh Phương cấp tốc biến hóa, bành trướng, biến lớn, trở nên cao hơn.
Cùng lúc đó cơ thể Nguyệt Thần sáng lên vầng sáng lờ mờ, cánh tay như từng lớp quạt chợt triển khai sau lưng.
"Rốt cuộc ngươi có hiểu hay không thế! !?" Lúc này khuôn mặt ông ta không ngừng nhảy qua nhảy lại giữa mặt của Nhạc Đức Văn và một khuôn mặt ôn hòa tinh khiết hoàn mỹ khác.
"Ngươi trả sư phụ của ta lại cho ta thì ta hiểu." Trương Vinh Phương lãnh đạm trả lời.
"Hắn ta chính là ta! Là một bộ phận của ta!" Nguyệt Thần lớn tiếng nói.
Ông ta không thể nào hiểu được suy nghĩ của người này.
"Vậy thì đổi một bộ phận kia ra đây." Huyết liên phía sau Trương Vinh Phương bắt đầu triển khai, tách ra.
Vù! !!
Đúng lúc này, trong toàn bộ đại sảnh, một vầng ánh sáng màu xanh lam chói mắt bừng lên từ mặt đất, vọt lên trên cao, trong nháy mắt hóa thành một vầng sáng màu xanh lam xẹt qua cơ thể của Nguyệt Thần và Trương Vinh Phương.
Hai người đồng thời thấy hoa mắt. Chợt biến mất tại chỗ.
Vù! !
Trước mắt Trương Vinh Phương cấp tốc khôi phục thị lực.
Hắn đang rơi nhanh xuống từ giữa trời cao.
Xung quanh là một vùng sa mạc màu vàng sáng sủa nóng rực.
Mà Nguyệt Thần thì không biết tung tích từ lâu.
Hắn nhìn xuống, phía dưới đúng là phế tích thần điện nơi hắn và Nguyệt Thần bay lên để quan sát màn trời trước đó.
Phụt!
Hai cánh phía sau hắn chợt vỗ, cuồn cuộn nổi lên một luồng sóng khí mạnh mẽ làm giảm tốc độ cơ thể.
Sau khi vỗ liên tục mấy lần, tốc độ rơi xuống của hắn cấp tốc giảm bớt. Khi cách xa mặt đất còn hai, ba trăm mét thì dừng lại, lơ lửng giữa không trung.
Lúc này hắn lại ngẩng đầu, nhìn bầu trời màu xanh thẳm.
'Xem ra là bị truyền tống đuổi ra ngoài. ' Trong lòng của hắn suy đoán.
Chân tướng Nguyệt Thần mang cho hắn khiến trong lòng hắn lúc này vẫn không thể bình tĩnh được.
'Có lẽ… ta nên tự mình đi chứng thực một hai. '
Trong lòng của hắn chợt lóe lên ý nghĩ ấy.
Lúc này, hắn xoay người, vỗ cánh dơi bay thẳng lên trời cao.
Hắn muốn đơn độc nhìn xem, màn trời đó rốt cuộc là cái thứ gì! ?
Gió rét mãnh liệt không ngừng tấn công vào mặt Trương Vinh Phương, đánh cho làn da của hắn càng ngày càng đông cứng.
Xuyên qua mây khói mỏng manh.
Mỗi lần cánh dơi rộng hơn mười mét của hắn vỗ đập đều có thể cuốn lên luồng khí rất lớn.
Giờ đây đã có thể lờ mờ thấy được đường vòng cung của sa mạc, đất bằng và đường chân trời bên dưới.
Trương Vinh Phương lại ngẩng đầu nhìn, phía trên vẫn hoàn toàn là một mảng lam nhạt mơ hồ.
Hắn hít sâu một hơi rồi bất chợt xông lên.
Bụp!
Thứ trông như tầng màng mỏng trước đó lại bị đánh vỡ lần nữa.
Trước mắt hắn bỗng nhiên tối sầm.
Hết thảy đều trở nên yên tĩnh.
Luồng khí vô hình vờn quanh bên cạnh.
“Quả nhiên...” Trương Vinh Phương ngẩng đầu nhìn lên Thiên Mạc màu đen vô biên vô tận phía trên kia.
“Quả nhiên, Nguyệt Thần không có gạt ta.”
Thật ra, lúc này trong lòng hắn đã tin bảy phần.
Tin hơn phân nửa cách nói về Thiên Mạc (màn trời) và câu Thiên Mạc sẽ không ngừng co lại.
“Nơi này... chẳng phải đây là tầng giữa à? Sao ngươi tới đây thế?” Giọng nói của Bạch Lân có chút chần chờ, nhưng vẫn khá nhẹ nhàng.
“Tầng giữa?” Trương Vinh Phương nghi ngờ hỏi. “Ngươi có biết được điều gì về Thiên Mạc này không?”