Chương 1682: Phương pháp (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1682: Phương pháp (1)

Trước đó, bởi vì ở bên trong Thái Uyên nên Bạch Lân không có cách nào liên hệ, thế là một mực không lên tiếng.

Thẳng đến giờ phút này, bà ta mới bỗng nhiên liên lạc trở lại.

“Khoảng cách xen giữa Thiên Mạc và thế giới nơi chúng ta đang sống chính là tầng giữa. Nơi này không có gì cả, bỗng dưng ngươi chạy tới đây làm gì vậy?” Bạch Lân nghi ngờ hỏi.

“Ngươi biết Thiên Mạc à?” Trương Vinh Phương kinh ngạc.

“Đương nhiên biết chứ, Thiên Quang giả thuở ban sơ chính là nhưng người được chiếu sáng sau khi Thiên Mạc bị đánh vỡ.

Có điều ánh sáng Thiên Ngoại cũng chả phải thứ gì tốt lành.” Bạch Lân trả lời.

“Tại sao? Chẳng phải người được chiếu rọi đều sẽ có tuổi thọ cao hơn rất nhiều và thực lực cũng tăng lên sao?” Trương Vinh Phương hỏi.

“Ngươi có biết lúc ấy có bao nhiêu người bị chiếu sáng không?” Bạch Lân hỏi lại, “Ánh sáng đó rất lớn, khu vực bị nó bao trùm cũng rất rộng, có khi ít nhất hơn vạn người đấy. Kết quả thì sao?”

“Kết quả thế nào?”

“Kết quả chỉ có mấy chục người sống sót thôi. Những người còn lại đều chết hết.” Bạch Lân thở dài.

Nàng cảm ứng được vị trí của Trương Vinh Phương lúc này nên hơi nghi ngờ một tí.

“Thế nên, bây giờ ngươi dự định làm gì đây? Ngoại trừ gió thì ở tầng giữa không có bất kỳ vật nào khác đâu.”

“Ta muốn nhìn thử một chút.” Trương Vinh Phương ngẩng đầu nhìn mảng Thiên Mạc đen kịt kia.

Hai cánh của hắn rung chuyển, cơ thể bỗng nhiên phóng tới phía Thiên Mạc màu đen đó bằng tốc độ cao nhất.

“Ngươi điên rồi hả! ?” Bạch Lân lập tức hốt hoảng, cất giọng kêu lên.

Trương Vinh Phương mắt điếc tai ngơ, thân hình mau chóng phình to, biến lớn, toàn thân tựa như được bơm hơi, chớp mắt đã hóa thành người khổng lồ ba tay, cả người đều là huyết sắc.

Vô số Huyết Vân trôi nổi dưới thân hắn, cứ thế mà cứng rắn nâng hắn lên, đảm bảo rằng hắn sẽ không rơi xuống.

Người khổng lồ cao hơn năm mươi mét, cầm búa huyết sắc khổng lồ trong tay, phóng hết tốc lực về phía Thiên Mạc màu đen.

Nhìn từ xa, trông hắn hệt như một ngôi sao băng lao từ dưới lên và bay thẳng tới chỗ Thiên Mạc.

Màn đen vô biên dần dần chiếm lấy toàn bộ tầm mắt.

Trương Vinh Phương giơ búa khổng lồ trong tay lên và dốc hết sức vung về phía Thiên Mạc.

Âm thanh bùng nổ ầm ầm vang lên.

Búa huyết sắc khổng lồ trong tay hắn bay vụt đi trong chớp mắt, hóa thành một vòng tròn huyết sắc và hung hăng nện vào bề mặt của Thiên Mạc.

Bùm!

Búa huyết sắc khổng lồ bổ ra một hố nhỏ, nhưng thoắt cái đã bị đường đen vô cùng vô tận xung quanh bao phủ rồi biến mất.

Mà Thiên Mạc vẫn vững vàng ở đó, không chút hề hấn gì, tựa như mới vừa rồi chưa từng phát sinh chuyện gì.

“Vô dụng thôi. Thiên Mạc sâu không thấy đáy, không biết dày bao nhiêu.

Cho dù ngươi một mực xông vào, cũng không biết có thể tìm thấy cái gì hay không.” Bạch Lân nhắc nhở.

Trương Vinh Phương lơ lửng giữa trời, nhìn chằm chằm vào hố nhỏ mà bản thân vừa bổ ra lúc nãy.

Nơi đó có vô số đường đen đang ngọ nguậy, hệt như sâu bọ, phút chốc đã bù lấp vào hố nhỏ, giúp nó trở về hình dáng ban đầu.

Tuy sức hắn mạnh, ngay cả khi đối đầu với Tuyết Hồng các, thậm chí có thể gọi là có tính hủy diệt lớn mạnh.

Song, khi đối diện với mảng Thiên Mạc vô biên vô tận trước mắt này, sức mạnh của hắn lại y như cục đá vô hình, đánh vào cũng không có lấy một tí bọt nước.

“Bạch Lân.” Hắn đột nhiên hỏi. “Rốt cuộc, Thái Uyên và thế giới này, đâu mới là thật?”

“Đối với Thần Phật thì Thái Uyên là thật.” Bạch Lân có vẻ như đã hiểu được điều gì đó. “Còn đối với các ngươi thì thế giới mới là thật. Nhưng thật ra, cả hai nơi đều thực sự tồn tại.”

“Vậy sao?” Trương Vinh Phương ngắm nhìn Thiên Mạc, ánh mắt vẫn luôn hướng tới nơi xa.

“Cuối cùng Thái Uyên là nơi như thế nào? Ngươi có biết không?”

“Thần Chủ của ta đã từng nói cho ta biết.” Bạch Lân trả lời, “Thái Uyên là nơi tồn tại của tất cả ý thức Thần Phật. Nàng kể rằng sau khi Thiên Mạc bị đánh vỡ và phóng ra tia sáng kia đều bị tất cả Thần Phật nhìn thấy.

Thế là bên trong Thái Uyên cũng có thêm một tia sáng. Ngươi hiểu nó có ý nghĩa gì không?”

Trương Vinh Phương im lặng.

Liệu đó có phải là ánh sáng hy vọng trong lòng nhóm Thần Phật kia không?

“Vốn dĩ Thái Uyên chỉ có bóng tối và vực sâu Lãng Quên. Mà sau đó, ánh sáng kia càng lúc càng chói lóa hơn rất nhiều!” Bạch Lân nói. “Điều đặc biệt là ta chưa bao giờ thấy qua ánh sáng rực rỡ như vậy trong những ngày ấy.”

“Vậy năm đó, rốt cuộc các ngươi bị tiêu diệt thế nào?” Trương Vinh Phương hỏi.

“Linh Phi Thiên muốn thu hết thảy Thần Phật, bọn ta đánh không lại, chỉ thế thôi.” Bạch Lân nói sơ lược. Có vẻ như bà ta không muốn nhiều lời về những chuyện này.

Trương Vinh Phương lặng lẽ nhìn chăm chú Thiên Mạc màu đen đang nhúc nhích kia.