Chương 1683: Phương pháp (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1683: Phương pháp (2)

Một lúc lâu sau, hắn mới quay lại và bay trở về.

“Đi thôi, đã đến lúc phải quay lại.”

“Vậy ngươi bay lên thế này là định làm gì?” Bạch Lân không hiểu hỏi.

“Ta chỉ muốn xác nhận một vài thứ.” Trương Vinh Phương trả lời. “Ngươi có biết tầng cao hơn của Thái Uyên có gì không?”

“Linh Phi Thiên chỉ ở tại tầng năm, ai cũng không biết tầng cao hơn có những gì. Có lẽ sau này ngươi có thể đi xem thử nếu có cơ hội. Dù sao ta cũng không có bản lĩnh này.” Bạch Lân thành thật trả lời.

Hai người nhanh chóng trở về, xuyên qua lam quang và mây khói, xác định phương hướng giữa không trung, kế đó lao thẳng về phía Đại Đô.

Nhanh chóng lướt qua đất bằng bên dưới.

Sông ngòi, non nước, rừng rậm, hết thảy trong mắt Trương Vinh Phương lúc này đều hệt như sa bàn, trở nên cô đọng và vô cùng tinh xảo. Giống như đủ loại trận chiến hắn đã từng trải qua trước đó.

“Ngươi còn muốn thanh tẩy tất cả Thần Phật à?” Trước khi bay về tới Đại Đô, Bạch Lân đột nhiên hỏi một câu.

“Tất nhiên. Nếu như không có Thần Phật, đất bằng sẽ bớt đi rất nhiều tranh đấu.” Trương Vinh Phương bình tĩnh trả lời.

“Nhưng chuyện này liên quan gì đến việc tìm ra sư phụ của ngươi?” Bạch Lân hỏi lại. “Dẫu làm vậy thì ngươi cũng không thể tìm lại sư phụ của mình. Hơn nữa, Nguyệt Thần cũng không dễ đối phó như ngươi tưởng đâu. Trước đó, ngươi chỉ giao chiến với một trong những phân thân của hắn ta thôi. Chênh lệch sức mạnh giữa phụ thể và bản thể rất lớn. Linh Phi Thiên cũng tương tự như vậy.”

“Ngươi có cách nào tốt hơn không?” Trương Vinh Phương nghe hiểu ý của bà ta.

“Thần Chủ của ta đã từng nhắc tới, tuy rằng Thiên Mạc ngăn cách chúng ta với thế giới bên ngoài.

Nhưng Thái Uyên không có tầng trên tầng năm, mà đó là nơi hội tụ ý thức của các chúng sinh khác bên ngoài Thiên Mạc.” Bạch Lân nói khẽ.

Đây là nội tình mà Nguyệt Thần không kể tỉ mỉ cho Trương Vinh Phương.

Thân thể Trương Vinh Phương đột nhiên dừng lại và lơ lửng giữa không trung.

Hắn nhíu chặt mày.

“Ý ngươi là, phía trên tầng năm của Thái Uyên có sự hiện diện của ý thức Thần Phật bên ngoài Thiên Mạc ư?”

“Thần Chủ của ta đã nói vậy đấy. Năm đó, nàng cũng leo lên Thần Chủ tầng năm, thực lực vô cùng mạnh mẽ. Sau đó, nàng đã tiến lên để thăm dò.” Bạch Lân không nói tiếp.

“Nhưng chuyện này có liên quan gì đến sư phụ ta?” Trương Vinh Phương hỏi lại.

“Thật ra, Thần Chủ của ta cũng là thiên sinh Thần.” Bạch Lân nói, “Nàng đã từng nói rằng quê hương của nàng là một nơi có tên gọi Lân Đô. Nàng rất mạnh, cũng rất dịu dàng, đối xử với Thần phụ thuộc và tín đồ rất tốt. Bên cạnh đó, nàng vẫn luôn muốn trở về quê hương của mình.”

“Nàng đã từng đề cập tới, rất có thể phía trên tầng năm của Thái Uyên có thể liên hệ với Lân Đô ở bên ngoài Thiên Mạc. Khi đó sẽ có Thần Phật xuống đón và hướng dẫn.

Vì thế họ luôn thích ngước nhìn lên cao với niềm mong mỏi trong lòng. Ngửa mặt nhìn bầu trời, khao khát chỗ càng cao hơn Thái Uyên.”

“Mà nghe nói Lân Đô có tri thức thần bí có thể phân tách linh hồn người ta đấy.”

Trương Vinh Phương suy nghĩ rất nhiều chuyện trong đầu.

Tại sao Linh Phi Thiên lại tích lũy sức mạnh, liệu có phải là vì trước kia Thần muốn leo lên cấp bậc cao hơn Thái Uyên hay không.

Từ đó tìm đường thoát khỏi Thiên Mạc?

“Cho nên?”

“Cho nên, nhóm thiên sinh Thần luôn luôn có những mục tiêu kỳ kỳ quái quái, ta không biết trước đây ngươi đã trải qua những gì. Nhưng nếu như ngươi muốn tìm cơ hội cứu sư phụ ngươi trở về thì có lẽ cách duy nhất chính là tiếp tục thăm dò Thái Uyên.” Bạch Lân nói.

Trương Vinh Phương im lặng.

Hắn giang rộng đôi cánh và tiếp tục lên đường.

Tuy nhiên, giờ phút này, tốc độ bay của hắn đã không còn nhanh như trước nữa.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Không lâu sau, hắn dừng lại và lơ lửng trên chiến trường nơi Đại Giáo Minh và đại quân Linh Phi Thiên đã chém giết nhau lúc trước.

Chiến tranh đã kết thúc.

Ánh tà dương đỏ quạch như máu, khắp nơi trên mặt đất đầy rẫy hố lớn.

Thi thể chồng chất như núi, ruồi nhặng đập cánh vo ve ầm ĩ. Bầy chim ăn thịt bay lên sà xuống, không ngừng gặm ăn trên thi thể và phát ra những tiếng kêu quái lạ.

Trương Vinh Phương lượn lờ trên chiến trường một lúc rồi tiếp tục bay về phía đô thành Đại Đô.

Còn chưa hoàn toàn đến gần đô thành, hắn đã nhìn thấy ánh lửa ngút trời bốc lên từ nội thành.

Một lá cờ đỏ rực đại diện cho Nghịch Thời hội đang được giương cao và nhanh chóng lao về phía trung tâm đô thành.

Nghịch Thời hội đang tấn công nội thành.

Từng bóng dáng của cao thủ mạnh mẽ linh hoạt và mau lẹ hướng về phía nội thành đột phá vòng vây.

Mũi tên tẩm dầu đốt lửa được bắn ra hết đợt này đến đợt khác, bao trùm cả trung tâm.

Đây chính là nơi đầu nguồn của ngọn lửa bùng cháy dữ dội.