Chương 1684: Phương pháp (3)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1684: Phương pháp (3)

“Thương Thiên đã chết! Chư Thần tránh lui! !”

Từng tiếng hô to không ngừng vang vọng khắp bốn phương tám hướng.

Trương Vinh Phương lơ lửng giữa trời, thị lực cực mạnh của hắn nhìn xuống dưới.

Hắn có thể nhìn thấy.

Có Bái Thần của Đại Giáo Minh và Cao thủ của Cảm Ứng môn đang giao đấu với cao thủ Nghịch Thời hội.

Thậm chí còn có số ít thần uy lạ lẫm mà hắn hoàn toàn chưa từng cảm nhận qua đang liên tục bộc phát. Có vẻ như là cao thủ Bái Thần ẩn trong các giáo phái nhỏ.

Nghịch Thời hội thực hiện trận vây quét toàn diện, nhắm vào tất cả người đạt Bái Thần.

Cả Đại Đô trở nên ầm ĩ khắp chốn, ngọn lửa dần dần lan rộng theo lầu các nối liền nhau, càng cháy càng lớn.

Trương Vinh Phương nhìn xuống phía dưới, trong lòng đột nhiên cảm thấy mất hết cả hứng.

Nguyệt Thần không có mặt.

Rất rõ ràng, chắc hẳn ông ta đi truy đuổi Linh ấn còn lại và chả hề quan tâm đến thứ gọi là thắng bại trên chiến trường này.

Mục đích của Nguyệt Thần là cướp đoạt toàn bộ sức mạnh mà Linh Phi Thiên tích lũy.

Còn chuyện chém giết trên thế gian không nằm trong phạm vi ông ta cần xem xét.

Không có Nguyệt Thần, Linh Tướng Nguyệt Hậu của Cảm Ứng môn cũng đã bị thương nặng trên chiến trường trước đó.

Thế nên lúc này, nhóm Đại Tông Sư đỉnh cấp của Nghịch Thời hội quả thực là đánh đâu thắng đó, không có đối thủ.

Địa Mẫu phổ thông đi cùng Linh Tướng phổ thông đứng trước Ma binh mà họ nắm trong tay, cũng chỉ đỡ được vài chục chiêu mà thôi.

“Ngươi không xuống hỗ trợ à?” Bạch Lân hỏi.

“Thắng bại nơi đây đã được định sẵn, không cần ta phải ra tay. Thánh Tuần và Linh Tín Đế hẳn là đang tránh né Nguyệt Thần. Vùng đất này đã có thể xác định được thời đại tiếp theo.”

Trương Vinh Phương nhẹ giọng trả lời.

Oành!

Bỗng nhiên, một luồng thần uy khổng lồ từ một góc bên dưới vọt lên.

Đó là Linh Tướng Chân Nhất Giáo trong Đại Giáo Minh, một lão đạo tóc bạc không phải là Thanh Dịch đạo nhân.

Ông ta tức sùi bọt mép, hai mắt sáng rực bạch quang chói mắt, một vòng Thái Cực Đồ sau lưng nhanh chóng chuyển động.

Rõ ràng là Đại Hàng Thần.

Hơn nữa là Đại Hàng Thần cấp độ Thần Chủ.

Nhưng ông ta chưa kịp hoàn hồn thì một luồng kim quang bỗng vọt đến gần.

Trong phút chốc kim quang hóa thành vô số kim tuyến, trong nháy mắt bao vây người này. Tạo thành một quả cầu không gian khổng lồ màu vàng.

Sau vài hơi thở, quả cầu vàng tản ra, chỉ còn lại một lão tăng đeo giáp tay vàng chậm rãi bước ra.

Xa xa, Thánh Đế Mạnh Khiên cầm một thanh kiếm đen hẹp dài, đang dịu dàng nói chuyện cùng mấy Linh Tướng đứng đầu Đại Giáo Minh.

Hình như là nhận thấy ánh mắt trên bầu trời, Mạnh Khiên hơi ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Trương Vinh Phương.

Tầm mắt hai người giao nhau.

Trương Vinh Phương không đi xuống nữa.

Chỉ hơi chắp tay rồi xoay người bay về phía xa.

Hình như Nghịch Thời hội có cùng mục đích với hắn, đều là thanh tẩy tất cả các giáo phái thế lực Thần Phật.

Mà nơi này không có Nhạc sư phụ, hắn ở lại cũng không có ý nghĩa gì.

Bay thẳng một mạch.

Chẳng mấy chốc hắn đã nhẹ nhàng dừng lại ở phía trên tổng đàn của Hắc Thập Giáo ở phụ cận Đại Đô.

Trước thần điện tổng đàn trống trải có một đạo trường cỡ lớn.

Lúc này trong đạo trường, một cao thủ Nghịch Thời hội ăn mặc như một lão nông dân, đang chụm đầu nói chuyện với một lão giả râu đen đi ra khỏi thần điện.

Ánh mắt Trương Vinh Phương chuyển đến bên trong thần điện.

“Nếu đã quyết định thanh tẩy tất cả Thần Phật thì bắt đầu từ nơi này đi.”

Cho dù mục đích của Nguyệt Thần là gì, hắn chỉ muốn làm cho hoàn cảnh cuộc sống sau này của mình trở nên tốt hơn một tí.

Vì vậy…

Trong giây lát, Trương Vinh Phương bỗng nhiên nhào xuống, vọt thẳng về phía thần điện.

Oành!

Hắn giống như một ngôi sao màu đỏ, hung hăng phá vỡ nóc thần điện, nương theo khối đá vụn và gỗ vụn, vững vàng rơi vào chính giữa đại sảnh thần điện.

“Kẻ báng bổ thần? Đáng chết!” Một đám hán tử râu quai nón quỳ trước tượng thần cầu nguyện kinh hãi, đứng vụt dậy, xoay người, dồn dập phát ra tiếng gầm giận dữ khi nhìn thấy người phía sau.

Hình thể mỗi một người trong đám người này đều bành trướng trở nên lớn hơn, trong nháy mắt đã hóa thành một đám võ giả cường tráng, hình thù kỳ quái, lao về phía Trương Vinh Phương như những viên đạn pháo.

Kình phong mãnh liệt tựa như dao không ngừng cắt vào da Trương Vinh Phương.

Trong đó có hai người râu quai nón thậm chí còn cầm loan đao và trường thương, trên người tản mát ra trường lực vô hình, lạnh thấu xương như băng tuyết.

Đó là Thế độc nhất thuộc về Đại Tông Sư!

Có tổng cộng sáu người ở đây.

Hai Đại Tông Sư, một Tông Sư, còn lại đều là Siêu Phẩm.

Hình như họ đang chuẩn bị một nghi thức nào đó. Nhưng trương Vinh Phương từ trên trời giáng xuống đã cắt ngang.

“Giết!”

Sáu người cùng nhau vọt về phía Trương Vinh Phương từ mọi góc độ.