Chương 1692: Phương pháp (11)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1692: Phương pháp (11)

"Ngươi có thể thử xem." Trương Vinh Phương cười nói.

Nguyệt Hậu im lặng, bình tĩnh nhìn hắn.

"Nơi này có lối đi thông thẳng tới Thái Hư Nguyệt Thần, nếu ngươi thật sự có can đảm thì cứ đến."

Nàng quay người đi về phía đỉnh núi.

Trương Vinh Phương hơi co giật cơ mặt, theo sát phía sau đi lên theo nàng.

Không bao lâu sau, hai người họ một trước một sau, đi đến trước một thần điện màu trắng bạc được xây ở khu vực đỉnh núi.

Thần điện có dáng hình cầu, mặt ngoài thô ráp phủ đầy hoa văn hình mây, chim hoa, hải dương.

Phía trên cùng là một tác phẩm điêu khắc màu vàng của vầng trăng tròn, dựng đứng lên trời.

Bên trong thần điện hình cầu, từ xa nhìn lại, đang có từng đợt thần uy như sóng biển mơ hồ khuếch tán ra bên ngoài.

"Chính là nơi này." Nguyệt Hậu nhíu mày dừng chân, quay đầu lại nhìn về phía Trương Vinh Phương.

"Xem ra thật sự là nơi này." Trương Vinh Phương khẽ gật đầu.

Hắn giơ tay phải lên, chỉ về phía trước.

Chậc!

Trong phút chốc, vô số máu sền sệt từ dưới thân hắn chảy ra, nhanh chóng xông về phía thần điện.

Mặt ngoài thần điện rung nhẹ một cái, thần uy vô hình ngăn chặn sự xung kích của máu sền sệt.

Nhưng rất nhanh, thần uy nhanh chóng toát ra khói dày đặc, sau đó chợt sụp đổ.

Toàn bộ thần điện ầm ầm, chìm trong vô số máu đặc, hiện lên mảng lớn ngân quang.

"Ngươi?" Sắc mặt Nguyệt Hậu thay đổi, không nói nhiều, xoay người ra tay vỗ vào Trương Vinh Phương một chưởng.

Nhưng lòng bàn tay nàng vẫn chưa đánh ra được bao xa, cả người đã bị mảng máu bao bọc thành trùng máu, trong nháy mắt yên tĩnh lại.

Lúc này thần điện hoàn toàn sụp đổ, lộ ra một hình vòm ở bên trong, bên trong là cánh cửa lớn lóng lánh vô số phiến lá màu bạc.

Bên trong cánh cửa có một gương mặt cực kỳ quen thuộc với Trương Vinh Phương đang đứng.

"Đợi ngươi đã lâu rồi."

Nam tử áo dài trắng đứng bên trong cánh cửa, tay cầm con dấu tinh xảo màu vàng sậm hoa quý, lẳng lặng đứng ở đầu cánh cửa, nhìn về phía bên này.

Chính là Nguyệt Thần lúc trước gặp qua ở Thái Uyên một lần!

"Có ý gì?" Trương Vinh Phương nhìn ra, dường như đối phương cố ý đến nơi này đợi hắn.

“Ngươi có nghĩ đến giữa ngươi và ta thật ra không có nhiều mâu thuẫn và xung đột." Nguyệt Thần trầm giọng nói: "Giữa chúng ta hoàn toàn có thể hợp tác. Dù sao thì, nếu ta có thể thành công đột phá Thiên Mạc, hoàn toàn rời đi, đối với ngươi cũng là một cách loại bỏ Thần Phật.”

Huyết thủy hóa thành Huyết Hà, chảy dài trên đỉnh núi và mặt đất.

Tia sáng như ánh trăng chiếu rọi từ cổng lớn hình vòm tròn của Thái Hư ra ngoài, tạo thành một vòng không gian sáng tỏ và sạch sẽ.

Giữa hai loại sắc thái màu ánh trăng và huyết sắc là làn sương trắng dày đặc bốc lên, khiến cho khung cảnh xung quanh trở nên mông lung và quái dị.

“Ngươi có từng nghĩ tới khả năng hợp tác giữa ngươi và ta bao giờ chưa?” Nguyệt Thần đứng trong cửa, ông ta vẫn mang khuôn mặt của Nhạc Đức Văn, có lẽ ông ta cảm thấy dùng khuôn mặt này có thể làm cho lòng Trương Vinh Phương càng thêm dao động.

“Ta không tin chuyện ngươi nói rằng Thiên Mạc đang co vào và ép xuống. Tuy nhiên, ta có hai mục đích.” Trương Vinh Phương bình tĩnh nói.

“Một, ngươi phân tách nhân cách của Nhạc sư phụ ra, ta muốn ông được trở lại thế giới này một lần nữa.

Hai, ta muốn tiêu diệt tất cả thế lực Thần Phật khắp thiên hạ này. Từ nay về sau, không cho phép bất kỳ người nào Bái Thần nữa!”

Không cho phép bất kỳ người nào Bái Thần nữa?

Câu nói này khiến Nguyệt Thần sửng sốt.

Ông ta im lặng.

Trước không nói đến chuyện này, thật ra ngay từ mục đích thứ nhất là ông ta đã chẳng thể nào phối hợp được rồi.

Bản chất của nhân cách Nhạc Đức Văn vẫn là một phần ý thức linh hồn của chính ông ta. Nếu như muốn tách ra, thực lực của ông ta nhất định sẽ bị hao tổn rất nhiều.

Nhưng để xông ra khỏi Thiên Mạc, ông ta không thể để cho mình bị thương nghiêm trọng được.

Cho nên, chuyện hợp tác giữa hai người cơ bản là đã có sự khác biệt ngay từ lúc bắt đầu.

“Chuyện tiêu diệt thế lực Thần Phật, sau khi ta rời đi, tùy ngươi muốn làm gì thì làm, nhưng.... phân tách nhân cách của Nhạc Đức Văn....”

Giọng nói của Nguyệt Thần trở nên trầm thấp.

Ông ta dừng lại một hồi lâu, trông như đang do dự, suy tư.

Cuối cùng, mãi đến khi có tiếng chim ưng kêu mơ hồ truyền đến từ nơi xa, cắt ngang mạch suy nghĩ của ông ta.

Ông ta mới lần nữa lên tiếng.

“Gần đây ta tìm được một vài manh mối liên quan tới phía ngoài Thiên Mạc từ trong thần điện của Linh Phi Thiên.

Ta nói rõ nói cho ngươi biết, nếu như không thể tìm ra cách rời khỏi nơi này trong vòng trăm năm, Thiên Mạc sẽ liên tục co vào cho đến khi ép thế giới này của chúng ta thành một điểm.

Ta tính toán qua rồi, là cá thể có ý thức, chúng ta không thể sống mãi tới trước khi thế giới hóa thành một điểm nổi đâu.”