Chương 1693: Tình thế hỗn loạn (1)
“Đại khái là chúng ta sẽ tiêu vong một cách tự nhiên bởi vấn đề thiếu hụt không gian sinh tồn nghiêm trọng giữa khoảng thời gian đó. Mà thể sinh mệnh cũng tương tự.”
“Ý ngươi là.... các loại tài nguyên sinh tồn sẽ bị tiêu hao?” Trương Vinh Phương hiểu ngay trong giây lát.
Không gian thế giới không ngừng co vào, có nghĩa là mật độ của người và vật sống đều sẽ gia tăng đáng kể.
Mà nếu như số lượng sinh vật không có biến hóa quá lớn, thế tức là mức tiêu hao sẽ tăng lên trên diện rộng.
Đây vẫn chỉ là phỏng đoán đơn giản nhất, còn cả nhiệt độ, khí hậu, địa chấn thiên tai, vân vân, e rằng cũng sẽ trở thành chuyện phổ biến.
“Thế nào?” Nguyệt Thần hỏi thăm.
“Rốt cuộc bên ngoài Thiên Mạc có cái gì? Ngươi vẫn chưa nói tới.” Trương Vinh Phương hỏi.
“Bên ngoài Thiên Mạc....” Nguyệt Thần im lặng, cúi đầu như đang suy nghĩ xem nên nói thế nào.
“So với tưởng tượng trước đó của ta, có vẻ không giống lắm..... rất không giống.”
Trong mắt ông ta lóe lên tia sáng trắng, không cách nào nhìn ra được điều gì từ ánh mắt của Thần Phật, thứ duy nhất có thể giúp phán đoán được sự biến hóa trong cảm xúc chính là mức độ ánh sáng trong mắt họ.
“Nhưng ta vẫn muốn đi ra ngoài như trước, cũng không thể không ra ngoài được.” Nguyệt Thần thấp giọng nói, “Đây là đường sống duy nhất.”
“Bên ngoài có cái gì?” Trương Vinh Phương nhíu mày.
“Có ánh sáng. Ánh sáng vô tận, loại ánh sáng Thiên Ngoại từng cường hóa biến dị rất nhiều người kia.” Nguyệt Thần nói, “Hơn nữa, hình như chúng ta cũng không phải bị giam cầm ở đây...”
“Ngươi có ý gì?” Trương Vinh Phương nhíu mày.
“Ta không thể chắc chắn hơn nữa được, còn cần thêm nhiều bằng chứng để xác minh. Hiện tại, điều duy nhất ta có thể chắc chắn chính là nếu không rời khỏi thế giới này trong vòng năm mươi năm, e là tất cả đều sẽ muộn.” Nguyệt Thần thở dài.
“Kiểu lý do thoái thác này không có tí sức thuyết phục nào với ta cả.” Trương Vinh Phương trầm giọng nói.
Nguyệt Thần cũng trầm lặng.
Tất cả sẽ diệt vong sau năm mươi năm nữa, tình huống như vậy mà đối phương vẫn không gấp gáp chút nào ư?
Này có khác gì chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đâu?
Nhưng ông ta không thể để Trương Vinh Phương thật sự thực hiện kế hoạch tiêu diệt Thần Phật trên thế gian được.
Đương nhiên là sau khi rời đi thì ông ta chẳng cần quan tâm tới nữa, nhưng ngày nào ông ta còn ở đây thì ngày ấy tuyệt đối không thể để bất cứ thứ gì ảnh hưởng tới thực lực của bản thân.
“Ngươi nhất định phải đối nghịch với ta à?”
Ánh mắt Nguyệt Thần nhìn chằm chằm vào Trương Vinh Phương.
“Không phải ta muốn đối nghịch với ngươi.” Trương Vinh Phương bình tĩnh tiến từng bước một về phía trước. “Ta đã có được thực lực như hôm nay, vậy cớ gì ta phải để bản thân chịu uất ức mà miễn cưỡng sống ở thế giới khiến ta bất mãn thế này chứ, tại sao cứ phải một mực chịu đựng đủ thứ bất hạnh xung quanh mình, chỉ ngồi chờ mà không chịu đứng lên thay đổi nó thế?”
“Vậy nên, chính các ngươi khiến cho ta bất hạnh, khiến ta cảm thấy bất mãn. Sự hiện diện của các ngươi làm cho lòng ta khó chịu. Chỉ cần các ngươi còn sống trên thế gian này thì sẽ không có cách nào cứu rỗi tội lỗi đâu!”
Mỗi khi Trương Vinh Phương bước tới một bước, Huyết Hà dưới chân hắn lại trở nên dày hơn một tầng.
Không chỉ vậy, không khí xung quanh cũng bắt đầu hiện lên mảng lớn huyết vụ Huyết Vân.
Trong nháy mắt, bốn phương tám hướng trên đỉnh núi, tất cả đều là huyết sắc càn quét khắp nơi.
Chỉ có khu vực trung tâm bị ánh trăng sáng của Nguyệt Thần chiếu rọi thành một vòng không gian trắng xóa.
“Khá khen cho một kẻ cưỡng từ đoạt lý.” Nguyệt Thần cảm thán. “Xem ra giữa chúng ta không còn gì để nói nữa đâu.”
“Đúng là không còn gì để nói thêm.” Thân thể Trương Vinh Phương bắt đầu cấp tốc bành trướng, biến lớn.
Vô số huyết vụ chui vào cơ thể hắn, làm cho hắn phồng to nhanh chóng hệt như quả cầu được bơm hơi.
Mười mét, hai mươi mét, bốn mươi mét!
Năm mươi mét!
Thân thể hắn xuyên qua Huyết Vân, như thể biến Huyết Vân thành một bộ quần áo của mình, ba cánh tay hắn ngưng tụ ra ba cây búa máu.
Lúc này, hắn đã không có cách nào hoàn toàn đứng thẳng trên đỉnh núi.
Hắn quá cao lớn, hai chân chỉ có thể giẫm xuống chỗ sườn núi, toàn bộ nửa người trên khổng lồ tựa vào một bên đỉnh núi. Quan sát Nguyệt Thần ở đỉnh núi.
Hình thể bắp thịt cuồn cuộn, mắt lộ ra ngọn lửa đỏ hồng, trong miệng đầy răng nanh, toàn thân toát ra khói trắng dày đặc.
Đó là dị tượng được sinh ra do hắn liên tục đối kháng với thần uy của Nguyệt Thần.
Nguyệt Thần ngước nhìn nửa thân người to lớn của Trương Vinh Phương ở cạnh đỉnh núi.
Lúc này, đối phương ngược lại càng giống Thần Phật trong truyền thuyết hơn so với bọn họ.
Chỉ một nửa thân thể mà đã chiếm cứ hơn phân nửa phần rìa của cả đỉnh núi.
“Đáng tiếc.... Nếu ngươi có thể đứng về phía ta thì hôm nay ta sẽ không giết ngươi.....”