Chương 1694: Tình thế hỗn loạn (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1694: Tình thế hỗn loạn (2)

Trong mắt Nguyệt Thần lộ ra tia tiếc hận rõ ràng.

“Giết ta? ?” Trương Vinh Phương nhếch miệng cười. “Nếu ngươi làm được thì có thể thử một chút.”

Nguyệt Thần không nói thêm gì nữa.

Ông ta duỗi tay về phía trước.

Vèo!

Trong lối đi hình vòm, một ngón tay khổng lồ có màu ánh trăng bất ngờ đâm ra và phóng thẳng tới chỗ Trương Vinh Phương.

Ngón tay kia có đường kính cả vài mét. Lúc bấy giờ chỉ duỗi ra mà đã giống như một chiếc gai nhọn, phía trên tỏa ra ánh sáng trắng chói mắt.

Vô số ánh sáng trắng ngưng tụ thành thực thể trong không khí xung quanh rồi hóa thành những luồng sáng trắng, tung bay và chuyển động.

Cùng lúc đó, Trương Vinh Phương giơ búa khổng lồ lên cao rồi đập xuống.

Vào khoảnh khắc màu trắng và màu đỏ va chạm nhau.

Bùng nổ vù vù, nhưng không có tiếng vang mà chỉ có sự rung chuyển.

Cơn chấn động của sóng âm đã vượt qua cực hạn mà tai người có thể nghe được.

Chỉ có thể nhìn thấy một vòng gợn sóng vô hình giữa ngón tay và búa máu.

Gợn sóng bóp méo không gian cùng với ánh sáng, làm vỡ Huyết Vân và những luồng sáng trắng bao quanh khắp bốn phía, sau đó nén lại cho đến lúc chúng nổ tung.

“Giãy giụa vô ích.” Hai cánh tay còn lại sau lưng Trương Vinh Phương cũng cầm búa máu nện ầm ầm xuống.

Vụt vụt!

Hai tia sáng máu bay ra liên tiếp như thác nước và đánh mạnh vào ngón tay của Nguyệt Thần.

Cuối cùng, ngón tay không thể chống đỡ nỗi nữa và đứt gãy từng đoạn, vỡ thành vô số ánh sáng trắng rồi tiêu tán đi hết.

“Vẫn không được ư?” Nguyệt Thần đứng trong cửa, nhìn qua Trương Vinh Phương cao như ngọn núi nhỏ.

Ông ta vừa mới thăm dò một chút, giờ đã xác nhận rằng một khi ông ta tiến vào thế gian mà không có được thực thể lớn mạnh phù hợp để chống đỡ tự thân thì căn bản là không thể đánh lại Trương Vinh Phương vào lúc này.

Bản chất của Thần Phật đều là thân thể hư ảo do ý thức tụ hợp lại. Trong Thái Uyên, ông ta có đủ sức mạnh khổng lồ nghiền ép hết thảy.

Nhưng ở nơi này.... cho dù ông ta vừa hấp thu Linh ấn của ba người Thánh Tuần, giúp thực lực tăng lên một đoạn, nhưng vẫn chẳng có cách nào chiến thắng.

“Xem ra ngươi đã đưa ra quyết định.” Nguyệt Thần khẽ nói. “Vậy thì, ngươi có dám vào cửa không?”

“Có gì mà không dám?” Thân thể Trương Vinh Phương đột nhiên thu nhỏ, hai cánh vỗ mạnh, bỗng chốc hóa thành huyết ảnh và xông vào trong cửa.

Trời đất trước mắt hắn quay cuồng.

Hắn bước vào cửa đã nhìn thấy đại dương vô cùng vô tận được tạo thành từ vô số lá cây màu bạc ở phía đối diện đang đè ép về phía đầu của hắn.

Cả đại dương ào qua và đổ ập xuống.

Chưa từng có bất kỳ ai dám trải qua loại cảm giác này.

Nhưng lúc này, Trương Vinh Phương đang cảm nhận được.

Dường như cả bầu trời đang sụp đổ và chìm xuống.

Rõ ràng hắn đã tiến vào cửa Thái Hư kia, nhưng lại không xuất hiện ở Thái Uyên.

Phía sau hắn là cửa vào, còn trước mặt là đại dương vô biên vô tận do lá bạc tạo thành.

Ầm ầm! !

Đại dương lá bạc lập tức bao trùm Trương Vinh Phương, vô số lá bạc trắng như lưỡi dao điên cuồng cứa vào cơ thể hắn.

Huyết vụ Huyết Vân và Huyết Hà đều đang liều mạng vây quanh hắn để tiến hành chống lại.

Nhưng xung quanh nơi này không có bất kỳ tinh khí trời đất nào để có thể chuyển hóa, chỉ có thể dựa vào việc tiêu hao tinh huyết của chính hắn để đối kháng tất thảy.

Hắn biến thành kén máu ngay trong đại dương màu bạc, trên bề mặt kén không ngừng xuất hiện những vết dao dày đặc và khá sâu.

Vô số tia sáng bạc bao quanh hắn, hình thành cơn lốc xoáy gió bão.

Ba giây sau.

Kén máu càng ngày càng mỏng và đột ngột vỡ tan. Trương Vinh Phương trong đó há miệng rống giận, rốt cuộc hoàn toàn bị bao phủ bên trong ánh sáng bạc và bị xoắn nát thành thịt băm.

Lúc bấy giờ, ở một góc đỉnh núi ngoài cửa Thái Hư.

Sắc mặt Trương Vinh Phương tái nhợt, ý thức bị tách ra và nghiền nát triệt để.

“Sức mạnh của ngươi... đã tăng lên rồi?” Lúc hắn giao chiến với Nguyệt Thần lần trước, thần uy của đối phương vẫn không có cách nào chém đứt da thịt và tinh huyết của hắn một cách nhẹ nhàng như vậy.

Rõ ràng lần này đã rất khác.

“Ngươi không chết sao?” Bên trong cửa Thái Hư, Nguyệt Thần cũng ngạc nhiên không kém, ông ta nhìn Trương Vinh Phương lần nữa hiện thân bên ngoài.

“Ta chính là tiên huyết thủy tổ, vạn huyết chi linh, chỉ bằng ngươi vẫn chưa giết được ta đâu.” Trương Vinh Phương bình tĩnh nói.

“Xem ra lúc nãy chỉ là thân thể giả…” Nguyệt Thần hiểu rõ ngay tức khắc.

Ông ta nhớ lại lần giao chiến cùng Trương Vinh Phương trước đó, khi ấy ý thức của ông ta vừa giáng xuống đã lập tức thừa cơ đánh lén.

Rõ ràng lúc đó ông ta đã giết được Trương Vinh Phương một lần.

Nhưng hắn sống lại.

Bây giờ xem ra..... Thứ gọi là võ đạo Huyết Tiên này, quả nhiên có vấn đề! Hết sức tà môn!