Chương 1695: Tình thế hỗn loạn (3)
Trong lúc nhất thời, huyết vụ và ánh sáng trắng nháo nhào co lại rồi trở vào bên trong cơ thể Trương Vinh Phương và Nguyệt Thần.
Sau một lần giao chiến thăm dò, hai người đều hiểu nếu tiếp tục làm những việc này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Cho dù là Huyết Hà hay ánh trăng đi chăng nữa cũng chả có bao nhiêu ý nghĩa với đối phương, cứ phóng ra thế kia chỉ lãng phí sức lực của bản thân.
Không bằng hội tụ lại để tăng cường uy lực còn hơn.
Ngoại trừ hố sâu và hỗn loạn khắp nơi thì đỉnh núi đã bình lặng trở lại.
Tình huống hiện tại là…
Nguyệt Thần ra tay nhưng vẫn không đánh bại được Trương Vinh Phương.
Trương Vinh Phương tiến vào cũng không thắng được Nguyệt Thần.
Hai người rơi vào thế giằng co.
“Xem ra, hôm nay chỉ có thể dừng tại đây thôi.” Nguyệt Thần nói. Suy cho cùng, lần này vẫn là ông ta bị thua thiệt.
Cảm Ứng môn là địa bàn cơ sở của ông ta. Nguyệt Hậu trung thành tận tụy với ông ta giờ đây đã bị Trương Vinh Phương một chưởng đánh chết. Muốn khôi phục lại lần nữa sẽ phải mất một khoảng thời gian.
Cũng may ông ta biết Trương Vinh Phương có một chiêu có thể triệt để hủy diệt năng lực hạch tâm ý thức linh hồn.
Trước đó, ý thức linh hồn thể của Thần Mục vì thế mà bị hao tổn, từ đó thực lực giảm mạnh. Dẫn đến thực lực của Thánh Tuần cũng chịu ảnh hưởng sau khi hợp thể.
“Nhưng ngươi không có cách nào ngăn cản ta đâu. Ta còn để lại tượng thần ít nhất trên trăm chỗ trong toàn bộ Đại Linh. Ta có thể mở cánh cửa Thái Hư và thả ra phụ thể bất cứ lúc nào.
Ngoại trừ bản thân ngươi, những kẻ còn lại đều không phải là đối thủ của ta.” Nguyệt Thần nói.
“Ngươi muốn nói gì?” Trương Vinh Phương nheo mắt lại. Hắn nghe ra ý uy hiếp trong câu nói của đối phương.
Dù sao hắn chỉ có một mình, không thể dịch chuyển tức thời bay tới bay lui để dập lửa khắp nơi.
“Ngươi có người mà ngươi coi trọng. Ta cũng có việc ta muốn làm. Tiếp theo đây, mặc kệ ngươi hành động thế nào, ta cũng không can thiệp vào chuyện ngươi xử sự ra sao, ta chỉ có một mục đích duy nhất chính là đừng động vào tín đồ của ta trước khi ta rời khỏi đây.” Nguyệt Thần trầm giọng nói.
“Nực cười, nếu ngươi không kiêng nể gì mà mở rộng tín đồ thì sao?” Trương Vinh Phương hỏi lại.
“Ta chỉ cần giữ lại một ít tín đồ là được rồi, sẽ không mở rộng.” Nguyệt Thần nói, “Ta chắc chắn sẽ rời khỏi thế giới này, dẫu có tiếp tục mở rộng thì cũng không có chút ý nghĩa nào. Hết thảy Linh Phi Thiên đã đủ để ta tích lũy sức mạnh cực hạn.”
Thế này nghĩa là ông ta muốn nước sông không phạm nước giếng. Không can thiệp vào chuyện của nhau.
Trương Vinh Phương im lặng, ánh mắt hắn lấp lóe.
Đúng là hắn cũng cần thời gian để tìm cách tách rời nhân cách của Nhạc sư phụ ra. Vả lại... hắn cũng cần tìm thời gian chứng thực việc Thiên Mạc co vào này.
Nếu là sự thật, đương nhiên hắn phải tìm được cách thoát thân.
Hồi lâu sau.
Hắn chậm rãi lên tiếng.
“Được.”
“Thế thì.... Hy vọng lần gặp mặt kế tiếp, ngươi và ta sẽ không đánh nhau nữa....” Rõ ràng Nguyệt Thần nhìn ra được ý định đi chứng thực của Trương Vinh Phương.
Cửa Thái Hư từ từ mở ra một cách im hơi lặng tiếng và hóa thành vô số điểm sáng trắng tan vào không khí xung quanh.
Trương Vinh Phương lẳng lặng đứng ở đỉnh núi, nhìn chằm chằm vào điện Nguyệt Thần đổ nát không chịu nỗi. Kế đến, hắn hừ lạnh rồi quay người rời đi.
Hắn có thể cảm nhận được Nguyệt Thần đang mạnh lên.
Nhưng hắn cũng cần thời gian để trở nên mạnh mẽ hơn.
Bất kể thế nào, sớm muộn gì hắn cũng sẽ có thêm trận chiến nữa với Nguyệt Thần.
Ngày ấy chắc hẳn không còn xa.
Lúc hắn đi tới sườn núi.
Tả Hàn và nhóm người Thiên Thạch môn vẫn còn chờ ở chỗ cũ.
Nhìn thấy Trương Vinh Phương từ trên núi xuống.
Nhóm người vội vàng tiến lên hành lễ chào hỏi.
“Đại nhân.....” Tả Hàn tiến lên mấy bước, nhất thời mặt lộ vẻ xấu hổ, không biết nên nói thế nào.
Năm đó, hắn ta dẫn theo người trong môn về dưới trướng Nguyệt Vương, chung quy, hắn ta là người đưa ra lựa chọn trước nhất.
Bây giờ lại…
“Không sao cả, Nguyệt Vương cũng là thầy ta, ngươi chỉ cần đồng ý trở về, chúng ta vẫn giống như xưa.”
Sắc mặt Trương Vinh Phương dịu lại.
Cho tới bây giờ, hắn đều không tiếc bày ra khía cạnh dịu dàng với người của mình.
“Tả Hàn hổ thẹn!” Tả Hàn quỳ một chân trên đất, thoáng chốc không nói nên lời.
Hắn ta không ngờ đã tới nước này mà Trương Vinh Phương vẫn hoàn toàn sẵn sàng tiếp nhận bọn họ.
“Không cần áy náy....” Trương Vinh Phương vươn tay ra.
“Ta đã tạo ra Nhân Tiên quan, sau này các ngươi cũng sẽ được đưa vào Nhân Tiên đạo.
Mà hiện tại.... có thể sẽ hơi đau đớn, các ngươi cố kiên trì một chút nhé.”
Nếu là người một nhà, đương nhiên hắn cũng không thể để họ tiếp tục chịu khống chế của Nguyệt Thần nữa.
Đau đớn?
Đau đớn gì cơ?