Chương 1705: Đối lập (2)
Hình như hắn ta chẳng biết gì cả, cũng chẳng được nghe nói gì. Vẫn sống một cuộc sống cách biệt ở nơi này.
"Gầy đi rồi sao?" Trương Vinh Phương khẽ giật mình, lập tức lộ ra một nụ cười: "Cũng ổn. Có thể là gần đây hơi mệt mỏi một chút."
"Mệt mỏi thì phải cố nghỉ ngơi cho tốt, công việc tu hành có làm cũng không hết, cơ thể mình sụp đổ rồi thì mọi thứ khác đều uổng phí hết." Trương Thanh Chí nhắc nhở.
"Chẳng thể trách được. Cứ luôn có một số người không hiểu chuyện, không xử lý thì lại càng hỏng bét hơn." Trương Vinh Phương bật cười nói: "Người bên ngoài sẽ không để ý tới chuyện thân thể ngươi ra làm sao, người quan tâm ngươi, trừ bản thân mình, thì cũng chỉ có bạn bè người thân. Không nói những thứ này nữa, hiện giờ thoạt nhìn huynh sống cực kỳ vui vẻ nhỉ?"
"Khổ…." Trương Thanh Chí thở dài lắc đầu: "Chẳng qua có người bầu bạn cùng ta, mọi thứ đều ổn cả. Chỉ là, đứa nhỏ trước đó không thể sống được…"
Trương Vinh Phương biết đứa nhỏ hắn ta nói là gì, đó là chuyện trước đó Lâm Thiển Hạc chơi bậy ở bên ngoài rồi dẫn đến mang thai.
"Người không sao là được." Hắn còn có thể nói gì nữa, nhìn Trương Thanh Chí vui vẻ là được rồi.
"Sau khi Tiểu Hạc đi rồi, bây giờ quả thực ta và Tâm Nhi đã tốt hơn rất nhiều. Nhưng cũng có đôi khi sẽ nhớ nhung sư phụ và sư đệ ngươi." Trương Thanh Chí nhẹ nhàng thở dài nói.
"Tiểu Hạc đi rồi?" Đột nhiên Trương Vinh Phương sửng sốt: "Đi đâu?"
"Năm ngoái đã qua đời." Giọng Trương Thanh Chí trầm xuống: "Thực ra càng về sau, nàng đã ốm đến mức nói không ra lời, toàn bộ đều phải nhờ ta và Tâm Nhi cùng chăm sóc nàng."
"Về sau Tâm Nhi thổ lộ hết tâm sự với ta, bị nàng nghe thấy, Tiểu Hạc thật sự thật sự, là người rất tốt, lúc đó nàng nằm ở trên giường mà vẫn rơi lệ vui vẻ vì ta." Trương Thanh Chí nhớ lại quá khứ, trên mặt lại lần nữa toát ra vẻ mặt trộn lẫn hạnh phúc và tiếc nuối.
Ngươi chắc chắn không phải nàng đang đau khổ rơi lệ à?
Đột nhiên Trương Vinh Phương có cảm giác, hình như sư huynh cũng không phải là si tình thuần túy, có vẻ sự si tình của hắn ta có hơi không đúng.
"Mặc dù Tiểu Hạc đi rồi, nhưng ta còn có Tâm Nhi…" Lúc này Trương Thanh Chí nghiêng mặt qua, nhìn về phía một cô nương thanh tú chậm rãi đi ra từ cửa nhà gỗ.
Cô nương có khuôn mặt mỉm cười, rõ ràng chỉ là thanh tú bình thường, thậm chí trên mặt còn có một vết bớt rất lớn, nhưng nhờ có cảm giác hạnh phúc này thẩm thấu vào, lại có vẻ cực kỳ xinh đẹp.
"Tâm Nhi mau tới đây gặp mặt sư đệ ta!" Trương Thanh Chí cười cười bước lên, dắt tay cô nương dịu dàng nói.
"Tâm Nhi bái kiến…." Cô nương có hơi chần chờ, không biết nên gọi là gì.
"Gọi ta Vinh Phương là được." Trương Vinh Phương cười cười ôn hòa.
Hắn đưa mắt nhìn ánh mắt Trương Thanh Chí lúc này, cái tên này… có điểm gì là lạ.
Ánh mắt hắn ta nhìn Tâm Nhi, cực kỳ giống với cảm giác lúc trước hắn ta nhìn Tiểu Hạc.
Nhưng lúc này mới trôi qua bao lâu chứ? Một người lụy tình càng sâu, lại càng khó mà thoát ra khỏi vòng xoáy.
Nhưng bây giờ Trương Thanh Chí không chỉ nhanh chóng thoát thân ra khỏi đau khổ, còn lập tức thay lòng đổi dạ, quay qua có tình cảm với một người nữ tử khác.
Thế này cũng có hơi không đúng…
Trương Vinh Phương không nói thêm tình huống của sư phụ và mình bây giờ, chỉ đơn giản hàn huyên trò chuyện phương diện đời sống với hai người. Lại đi thăm Lâm Thiển Hạc đã an nghỉ dưới lòng đất.
Chỉ là lúc đứng trước ngôi mộ, đột nhiên hắn phát hiện ánh mắt Tâm Nhi trở nên hơi mất tự nhiên.
Trương Vinh Phương không nhiều lời làm gì, lại ngồi chơi thêm một lúc, sau khi trải nghiệm sinh hoạt hàng ngày của hai người Trương Thanh Chí, thì đứng dậy cáo từ, chuẩn bị rời khỏi.
Trương Thanh Chí tiễn hắn đi ra ngoài hồ.
Lúc sắp đến khi rời khỏi đường núi, đột nhiên Trương Vinh Phương dừng chân, lên tiếng.
"Mặc dù ta không nên lắm miệng, nhưng vẫn phải nhắc nhở huynh một câu, Tâm Nhi của huynh không phải đơn giản như huynh tưởng tượng đâu. Lâm Thiển Hạc chết, chỉ sợ có liên quan đến Tâm Nhi…"
"Đừng nói nữa." Trương Thanh Chí nâng tay lên, ngăn lại lời đối phương nói: "Chuyện quá khứ thì để nó đi qua đi. Ta yêu Tâm Nhi, bất kể trong quá khứ nàng đã từng làm chuyện gì, cũng đều yêu nàng cả! Mọi thứ đều đã qua rồi."
"…." Trương Vinh Phương nhìn vị sư huynh hời này, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Rõ ràng đối phương vô cùng hiểu rõ chuyện có thể Tâm Nhi đã hạ độc Lâm Thiển Hạc, nhưng….
Mọi thứ đều đã qua.
Những lời này, hắn vẫn nhớ nhiều năm trước, hắn đã từng nghe thấy những lời này trong miệng Trương Thanh Chí nói ra.
Chẳng qua khi đó, hắn ta nói về Lâm Thiển Hạc.
"Ngươi nhìn ta bây giờ sống một cuộc sống rất vui vẻ, rất tốt. Cho nên đừng lo lắng cho ta. Sư phụ thì sao? Sư phụ bây giờ làm sao rồi?" Trương Thanh Chí lại bắt đầu nói sang chuyện khác.