Chương 1704: Đối lập (1)
Cứ như hình người đang bị ngọn lửa màu máu thiêu đốt.
'Chậc chậc chậc… thật là thê thảm…' Bạch Lân quấn quanh trên cánh tay Trương Vinh Phương, cúi đầu quan sát rất nhiều đồng loại phía dưới.
"May mắn mà lần này có ngươi cung cấp vị trí chính xác." Trương Vinh Phương bình tĩnh nói: "Nguyệt Thần coi như xong, mấy gia hỏa vớ vẩn này mà cũng dám tính toán ở bên cạnh ta."
Hắn đi lên phía trước mấy bước, thân thể tan ra, hóa thành vô số sương máu.
Sau đó đi ra từ sương máu, khôi phục chiều cao bản thể.
Đứng ở miệng hang động rối tinh rối mù, hắn chỉ hơi quét mắt qua, là đã đoán được tình huống ở nơi này.
"Có mấy gia hỏa chạy rồi, chẳng qua cũng không sao. Đoán chừng bọn họ sẽ không còn dám tùy ý ra tay quấy phá nữa." Hắn ngửa đầu mở mắt nhìn sắc trời.
Lúc này đã là xế chiều.
"Đến cũng đến rồi, đi thăm hỏi sư huynh một tiếng."
"Trong Đan tỉnh còn có rất nhiều thế lực giáo phái còn sót lại, trên thực tế, Nhân Tiên quan và Nghịch Thời hội ở về sức mạnh cấp cao thì mạnh hơn bọn họ.
Nhưng trong cấp thấp, chênh lệch giữa các ngươi rất rõ ràng. Cho nên nếu các ngươi không ra tay, nhất định khó mà chống đỡ thế cục được." Bạch Lân cẩn thận phân tích.
"Ngươi có cách nhìn thế nào?" Trương Vinh Phương nhíu mày hỏi.
"Vì sao không chiêu mộ một vài người trong dân gian sẵn lòng quy thuận ngươi, đồng thời cả thần phật không còn hút lấy tuỷ não của tín đồ nữa? Đặt vào hệ thống của Nhân Tiên quan?" Bạch Lân nhẹ giọng đề nghị.
"Ngươi muốn làm chuyện này?" Trương Vinh Phương nhìn ra tâm tư của nàng.
"Có ý nghĩ này, ta có quen biết hai thần phật chưa bao giờ ăn não tủy người, các nàng ấy cũng chỉ che chở một vùng nhỏ, cũng không mở rộng ra bên ngoài, chỉ muốn an cư lạc nghiệp, sống cuộc sống ẩn dật.
Đối với ngươi mà nói, thần phật thế này, chỉ có chỗ tốt không có chỗ xấu đúng không?" Bạch Lân khuyên.
"Có thể, nếu ngươi có thể làm được, cũng coi như ngươi có bản lĩnh." Trương Vinh Phương đồng ý.
Bây giờ đừng thấy Bạch Lân nàng suốt ngày không đứng đắn, nhưng vì dùng hắn làm neo điểm, cho nên Thái Hư của nàng mở rộng rất nhanh chóng.
Thực lực bây giờ đã không còn suy yếu như trước đó từ lâu rồi.
"Vậy được, ngươi đã đồng ý rồi đó, đừng đổi ý!"
"Sẽ không đâu." Trương Vinh Phương đưa tay bắt lấy.
Chung quanh cửa hang lập tức xuất hiện từng viên tinh thể bảy màu bay vụt tới, rơi vào trong tay hắn.
Những tinh thể này, từng viên từng viên đều có dáng vẻ bất quy tắc, cứ như là mảnh vỡ của cả một chỉnh thể nào đó bị đập nát ra.
Nhưng chỉ có Trương Vinh Phương mới biết được, những thứ này, đều là tinh thể linh hạch hắn mới vừa cưỡng ép Cướp Đoạt Linh Hồn từ trên người những thần phật kia xuống.
Tinh thể linh hạch của Thần Mục trước đó, hắn đã hấp thu hầu như không còn gì, quả thực cảm giác đã khá hơn rất nhiều.
Cũng giống như vừa nãy, hắn mở Chung Thức, trong thời gian ngắn sẽ không gặp phải vấn đề thần trí bị ảnh hưởng.
Mà lần này, lại thu hoạch được nhiều tinh thể linh hạch như vậy, tiếp theo sẽ cần thời gian chậm rãi hấp thu tiêu hóa.
'Vậy ta đi nha. ' Cuối cùng Bạch Lân hỏi một câu.
'Đi đi, đừng để ta thất vọng. ' Trương Vinh Phương bình tĩnh nói.
'Yên tâm! Bạch Lân ta làm việc, có bao giờ từng phạm sai lầm chứ? ' Giọng Bạch Lân chậm rãi thấp đi, rất nhanh đã hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Trương Vinh Phương có thể cảm giác được, trong một đóa huyết liên phía sau, hơi thở thuộc về Bạch Lân đang nhanh chóng rời xa.
Từ sau khi Đại Linh Dục Thiên bị trục xuất, hắn đặt Bạch Lân vào vị trí một trong ba đóa huyết liên.
Bây giờ, giải quyết đám thần phật tụ tập này xong, phiền phức lớn nhất của cả Đan tỉnh đã được giải quyết.
Tiếp theo…
*
Trong khu rừng nào đó thuộc Đan tỉnh.
Thác nước màu trắng chảy thẳng xuống dưới, xối vào hồ nhỏ.
Bên hồ, trước một căn nhà gỗ hai tầng bao phủ màu xanh biếc, một người nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, bưng chậu gỗ đi ra.
Người này mi thanh mục tú, trên người mặc đạo bào, trong ánh mắt tràn đầy thanh tịnh.
Loạt xoạt, hắn ta tưới nước vào dược viên ở bên cạnh, rồi lại xoay người, nhưng đột ngột dừng lại.
Sau lưng hắn ta, trước cửa nhà gỗ, chẳng biết từ lúc nào, đã có thêm một bóng người màu đỏ.
Vẻ mặt bóng người nọ ung dung, màu da tái nhợt, hai mắt là màu đỏ sậm cực kỳ hiếm thấy.
"Đã lâu không gặp, sư huynh, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?” Người tới chính là Trương Vinh Phương mới giải quyết hết một loạt thần phật.
"Càn Khôn! ?" Sau khi Trương Thanh Chí kinh ngạc thì trong lập tức lộ ra vẻ cực kỳ vui mừng.
"Nhiều năm qua rồi, cuối cùng ngươi cũng có thời gian dạo bước đến đây rồi?"
Hắn ta đi đến phía trước, vỗ vỗ cánh tay Trương Vinh Phương.
"Bây giờ thế nào rồi? Thoạt nhìn hình như còn gầy hơn trước kia? Cuộc sống bên ngoài vô cùng vất vả đúng không?"