Chương 1703: Tình thế hỗn loạn (11)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1703: Tình thế hỗn loạn (11)

Oành! !

Không đợi hắn ta lấy lại bình tĩnh, chớp mắt đã có vô số huyết thủy trào ra và xông vào nơi cửa hang.

Huyết tương đặc sệt bám sát vách động và khắp mặt đất, những nơi chúng đi qua đều nhuộm hết thảy xung quanh thành màu đỏ của máu.

Đúng lúc này, nữ tử độc nhãn mặc váy trắng trước đó hóa thành một con rắn màu trắng, cứ thế mà lao vào huyết thủy và bay ra khỏi hang.

“Bắt lấy nàng ta! Đó là Bạch Lân Thần, chó săn của Nhân Tiên quan!”

Đại Linh Dục Thiên vội vã truyền âm.

“Quan chủ mau tới!

Bên này có rất nhiều hàng lớn!”

Bạch Lân vừa điên cuồng xông ra ngoài, vừa truyền âm trong tâm trí.

Vèo một phát, đầy ắp chùm sáng phóng ra đuổi theo phía sau bà ta, đó là công kích tâm thần sau khi ngưng tụ thần uy.

Nhưng tất cả chùm sáng vừa bay ra khỏi cửa hang đã bị một bàn tay to lớn huyết sắc chắn ngang.

Bàn tay to lớn vừa vặn ngăn sau lưng Bạch Lân.

Tất cả chùm sáng đâm vào mu bàn tay dài năm mét, làm mảng lớn sương mù huyết thủy toát ra.

Bạch Lân tung người nhảy lên, hóa thành một con rắn trắng độc nhãn dài hơn mười mét rồi quấn lên cánh tay huyết sắc của Trương Vinh Phương.

Lúc này, bên ngoài hang động, Trương Vinh Phương thu cánh tay lại, hắn đã sớm triển khai hoàn toàn thể, ba cánh tay của thân hình khổng lồ cao năm mươi mét nắm chặt ba cây búa khổng lồ huyết sắc.

Hắn nâng búa khổng lồ lên cao.

Vù.... Tất cả cánh tay hóa thành một màu đen kịt, mạnh mẽ bổ xuống.

Lúc bấy giờ, nhóm Thần Phật vừa mới xông ra khỏi màn máu nơi cửa hang, tự mình đuổi theo ra ngoài.

Lại đúng lúc nhìn thấy người khổng lồ huyết sắc đáng sợ đứng cách đó không xa.

“Ta..... !?”

Đại Linh Dục Thiên trừng lớn hai mắt, đầu óc trống rỗng.

Hắn ta có thể cảm nhận được, người khổng lồ huyết sắc kia không phải ngưng tụ từ tâm thần, mà vốn chính là thực thể!

Không chỉ mình hắn ta, tất cả Thần Phật xông từ trong động ra đều đang ngẩng đầu nhìn người khổng lồ huyết sắc đang ngăn trước cổng.

“Đi!"

Hai vị Tam Thanh và Như Lai phản ứng đầu tiên, thân hình tan vỡ hóa thành những điểm sáng.

Nhưng Thần Phật còn lại căn bản là không kịp phản ứng nữa, vào khoảnh khắc bọn họ trợn mắt há hốc mồm.

Búa khổng lồ huyết sắc tựa như ba thác nước huyết sắc giáng thẳng từ trên trời xuống.

Ba búa huyết ảnh giáng từ trên trời xuống, rơi xuống mặt đất trước cửa sơn động vang lên một tiếng ầm vang.

Mặt đất nổ nát vụn, vỡ ra.

Mọi thứ chung quanh đều đang chấn động.

Không khí, bùn đất, cây cối, núi đá, tất cả mọi thứ đều cứ như đang run rẩy vì sợ hãi.

Đại Linh Dục Thiên đứng đầu toàn thân phát run, bản thân hắn ta trong hố sâu phía dưới chính giữa lưỡi búa của Trương Vinh Phương, hai tay hắn ta giơ cao, lòng bàn tay ngưng tụ ra lực trường trong suốt đỡ lấy lưỡi búa vô hình bổ xuống.

Vào lúc này, bất kể năng lực gì cũng chẳng hề có chút ý nghĩa nào, chỉ có bạo lực thuần túy nhất mới là chúa tể của tất cả.

Cũng vì hắn ta neo điểm trên người Trương Vinh Phương, tạm thời mở rộng Thái Hư ra không ít, lúc này mới có thể miễn cưỡng ngăn cản một hai.

Nhưng….

Răng rắc!

Lực trường vô hình phía trên hắn ta bắt đầu xuất hiện vết rạn, tràn ngập nguy hiểm.

"Rốt cuộc tên tiểu tử này là thứ quỷ gì! !! ?" Trước kia hắn ta cũng đã từng gặp không ít cường giả đỉnh cao.

Nhưng chưa bao giờ thấy người nào như Trương Vinh Phương, thời gian mấy năm ngắn ngủi đã trưởng thành đến mức độ quái vật này!

Nhân gian giới. Không nên tồn tại sức mạnh to lớn như thế mới phải! !

Thế gian hoàn toàn không tồn tại thân thể nào đủ mạnh mẽ để gánh chịu sức mạnh như vậy!

Điều này không hợp lý! !?

"A?" Trương Vinh Phương cúi đầu nhìn lại, hai mắt bừng lên huyết diễm, nhìn xuyên qua tầng tầng sương máu, nhìn thấy Đại Linh Dục Thiên dùng lực trường để chống cự ở phía dưới, còn có hơn mười vị thần phật đứng cùng hắn ta.

Tất cả bọn họ hợp lực, từng luồng lực trường thần uy dồn dập hội tụ trên người Đại Linh Dục Thiên, khiến thân thể hắn ta càng to lên, biến lớn.

Hai tay hắn ta hướng lên, đang miễn cưỡng chống đỡ búa huyết ảnh nâng lên cao.

"Giãy giụa vô nghĩa." Tinh thể trên ấn đường Trương Vinh Phương sáng lên ánh sáng màu xám.

Lập tức có một mảnh màu xám đen khuếch tán ra từ ấn đường hắn, bao trùm toàn thân.

Sau đó hắn nhấc chân, giẫm mạnh.

Ầm ầm! !

Một tiếng vang thật lớn.

Lực trường do Đại Linh Dục Thiên và rất nhiều thần phật hội tụ hợp lực chống cự, lập tức vỡ nát.

Đại Linh Dục Thiên đứng đầu tiên bị một cước dẫm xuống nổ tung, hóa thành vô số linh tuyến màu đen, bay tán loạn bốn phía.

Nhưng rất nhanh, linh tuyến đã bị mảng lớn dòng máu hợp lại thành huyết vân bao trùm kín kẽ, đảo mắt đã hóa thành từng mảng từng mảng khói đặc.

Các thần phật còn lại càng không thể chịu nổi, ngay khi lực trường bị đánh nát, đã bị dòng máu bao trùm tràn vào, ăn mòn đến tận cùng, kêu thảm giãy giụa trong huyết hà, tỏa ra khói đặc.