Chương 1702: Tình thế hỗn loạn (10)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1702: Tình thế hỗn loạn (10)

Tất cả thần thánh hiện diện nơi đây đều không phải là bản thể giáng thế, mà là tử thể được tạo ra, mang theo một ít sức mạnh đến đây trao đổi tình báo.

Hiện giờ, trong động đã hội tụ hơn hai mươi vị tử thể Thần Phật, trong số đó, Thiên Tỏa Giáo, Hắc Thập giáo, Bạch Thập giáo, Bà Sa môn, Chân Nhất Giáo, Tây tông, vân vân, tất cả giáo phái đều tề tựu nơi này.

Chỉ có điều, hình như Thần Phật của Chân Nhất Giáo và Tây tông đến đây cũng không phải là Tam Thanh và Như Lai, mà chỉ có ngoại hình tương tự, ngoài ra là khí tức quỷ dị và thần bí tương tự như các Thần Phật khác.

“Mời chư vị nghe ta nói một lời.” Đại Linh Dục Thiên cất cao giọng nói.

Nhìn Thần Phật lộn xộn tụ hội xung quanh, đường đường là thần thánh mạnh mẽ, nhưng lúc này đây lại bị dồn vào bước đường cùng, chỉ có thể co quắp trong một sơn động nhỏ thế này.

Chư thần vốn cao cao tại thượng, hiện tại có khác gì đám chó nhà có tang đâu?

Chờ sau khi tiếng nói của các Thần Phật xung quanh giảm dần.

Đại Linh Dục Thiên mới lần nữa lên tiếng.

“Hiện giờ Nhân Tiên đạo và Nghịch Thời hội đang càn quét thần điện, tổng đàn và tượng thần của chúng ta, bức ép chúng ta rơi vào cảnh khốn khó như thế.

Ta đã liên hệ với Nguyệt Thần, nhưng không nhận được hồi đáp. Để tránh ngồi chờ chết, mới triệu tập mọi người lại đây để cùng suy nghĩ đối sách.”

“Nghịch Thời hội sẽ quên hết tất cả qua một khoảng thời gian nữa, đến lúc đó, chỉ việc thêm chút đưa đường dẫn lối là có thể khôi phục cục diện trước đó. Bọn chúng có sự thiếu hụt to lớn tự nhiên.

Thứ phiền phức chính là Nhân Tiên đạo. Nhân Tiên đạo tuổi thọ kéo dài, thực lực kinh người. Thủ lĩnh Nhân Tiên quan chủ Càn Khôn Tử mới là kẻ địch lớn nhất của chúng ta.” Thần chủ A Tư Đức của Thiên Tỏa Giáo khàn giọng nói.

“Bây giờ chúng ta hội tụ tất cả cửa Thái Hư tại Đan tỉnh, chỉ cần nhắm đúng thời cơ, đồng loạt mở Thái Hư, dùng Thái Hư chồng chất dẫn dắt Càn Khôn Tử là có thể nhân lúc bất ngờ mà một kích giết chết! Nhất định có thể diệt trừ đại họa!” Đại Linh Dục Thiên cất cao giọng nói.

Trong số Thần Phật ở đây, hai đại Thần Chủ thần hệ của Chân Nhất Giáo và Tây tông có thực lực mạnh nhất.

Thần Chủ của Chân Nhất Giáo tên là Tam Thanh.

Rất rõ ràng, so với Tam Thanh chân chính trong truyền thuyết, thì vị này chỉ có một người, ông ta là một người có ba cái đầu lớn của lão nhân trên cùng một thân thể.

Trên người khoác bạch bào, cầm cây trượng trắng có quấn một chiếc sừng, gương mặt hiền hoà. Nhưng lúc mở miệng lại đầy răng cưa bên trong.

Mà Phật Đà Như Lai của Tây tông cũng tương tự, cho dù ông ta cũng có dáng vẻ đoan đoan chính chính, ngồi trên đài sen. Ngoại hình cũng không chút khác biệt nào với Như Lai.

Nhưng khí chất Phật quang tỏa ra lại không phải màu vàng kim, mà là màu đen xen lẫn vàng kim.

Hai vị này cũng có khí tức mạnh nhất trong số rất nhiều Thần Phật.

“Ngay cả Nguyệt Thần cũng không tiếp tục để ý tới người này nữa, chỉ dựa vào chúng ta, chỉ sợ sức không kham nỗi. Tại sao chúng ta nhất định phải cứng đối cứng? Sao không ra tay từ mặt bên? Chẳng hạn như, lấy người thân cận người này làm mục tiêu.”

‘Như Lai’ nói với vẻ mặt bình thản.

“Toàn bộ phái Linh Tướng của nhà mình ra, cùng nhau Hàng Thần, triển khai Thái Hư lại càng dứt khoát hơn.” ‘Tam Thanh’ ngược lại thì muốn nhanh gọn.

“Tiểu thần có một đề nghị.” Đột nhiên, một nữ tử độc nhãn mặc váy trắng ở trong nơi hẻo lánh đứng dậy và nhấc tay nói.

“Nếu đã là một trận chiến phân định thắng thua, sao không tập hợp toàn bộ nhân thủ và tượng thần của chúng ta lại, vậy thì có thể phát huy ưu thế càng mạnh. Mức độ bao phủ cũng có thể càng lớn hơn và nhanh hơn, dù sao nghe đồn tốc độ của Đế Sư kia cực nhanh, danh xưng thiên hạ vô song, không ai sánh bằng. Nếu để hắn chạy thoát, e là sẽ khá phiền phức.”

“Có đạo lý.” Với tư cách là người tổ chức, Đại Linh Dục Thiên lập tức gật đầu tán thành.

Chỉ là khi hắn ta lướt mắt nhìn về phía nữ tử váy trắng độc nhãn kia thì luôn cảm thấy nhìn có chút quen mắt. Hình như mình đã gặp qua đối phương ở nơi nào rồi. Nhưng trong lúc nhất thời lại nghĩ không ra.

“Xin hỏi ngươi là..... ?” Hắn ta nhìn về phía đối phương bằng ánh mắt thưởng thức.

“Tiểu thần tiện danh, không đáng nhắc tới, chúng ta vẫn nên tranh thủ thời gian thương nghị đại sự cho thỏa đáng.” Nữ tử kia khiêm tốn lạ thường, cúi đầu với mọi người xung quanh xong thì tức khắc quay người chui vào nơi hẻo lánh, ẩn nấp thân hình.

Đại Linh Dục Thiên khẽ gật đầu.

“Đã vậy thì cứ quyết định như thế, mọi người thấy sao?” Hắn ta nhìn về phía hai vị thần Như Lai và Tam Thanh để trưng cầu ý kiến.

Không đúng!

Hắn ta bất chợt khựng lại.

Nữ tử mới vừa rồi kia!

Có chút không đúng!

Dường như đó là.... Bạch Lân của Nhân Tiên quan! !