Chương 1701: Tình thế hỗn loạn (9)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1701: Tình thế hỗn loạn (9)

Việc này hệt như cảm giác lòng dạ bỗng trở nên trống rỗng và không còn bất cứ mục tiêu nào sau khi báo được đại thù.

“Đi đi, bất luận ngươi có làm chuyện gì, hãy cứ làm chuyện ngươi muốn làm và đi trên con đường ngươi muốn đi. Đừng để những người không có hy vọng như bọn ta cản bước ngươi.” Mạnh Khiên nói khẽ.

Trương Vinh Phương dùng sự im lặng để đáp lại.

Bước vào Cực Cảnh là mãi mãi chìm vào vòng luẩn quẩn lãng quên không thể tránh né.

Để thu được càng nhiều sức mạnh, mà vĩnh viễn phải trả cái giá quá đắt.

Rất khó nói cách làm như vậy là đúng hay sai, có đáng giá hay không.

*

Đan tỉnh.

Hàng vạn Linh quân tướng phong tỏa hoàn toàn số ít cửa ra vào của Đan tỉnh.

Trải qua hơn mười ngày giải quyết không chút kiêng dè.

Nhân Tiên quan đã phái ra rất nhiều cao thủ phối hợp với Huyết Hồng các tiêu diệt miếu thờ, thần điện của không ít giáo phái nhỏ ở khắp các tỉnh.

Trong đó, có lượng lớn Linh Vệ, Linh Lạc Bái Thần, thậm chí còn có hai vị Linh Tướng đã bị diệt trừ.

Lúc này, trong số các tỉnh của Đại Linh, chỉ còn lại phía Đan tỉnh là chưa được giải quyết triệt để.

Đan tỉnh có địa hình phức tạp, thế mạnh phong phú, phong cách dân chúng trong đó hết sức dũng mãnh, mấy lần Linh quân tiến vào đều bị thực lực bản địa tiền triều đánh lén bằng khí độc để lẩn tránh, gây tổn thất nặng nề.

Theo tin tức thu được từ Huyết Hồng các và Kim Sí lầu, không ít thế lực giáo phái Thần Phật còn sót lại ở Đại Linh đều trốn vào nơi này, tự mình ẩn nấp.

Đan tỉnh hiện giờ càng thêm rồng rắn lẫn lộn hơn so với trước kia.

Lúc này, trong một sơn động ẩn sâu trong Đan tỉnh, có một cánh cửa màu hồng đang từ từ rộng mở.

Vô số sương mù màu hồng tuôn ra từ đó và phủ khắp trong động.

Không lâu sau, toàn bộ sương mù chậm rãi ngưng tụ thành hình người, hóa thành một bóng dáng đầu rồng thân người cao lớn.

Ngay sau đó, bóng dáng ấy lại tiếp tục biến hình, thân trên của hắn ta méo mó dị hoá, biến thành một nam tử tuấn mỹ với cặp sừng rồng màu hồng mọc ra trên trán.

“Lực lượng đúng là quá lớn.... !” Nam tử giang hai tay ra, cho dù không tính toán kỹ lưỡng thì hắn ta cũng có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh mà bản thân hấp thu từ trên người Nhân Tiên quan chủ kia lớn mạnh tới cỡ nào.

Chỉ vẻn vẹn khiến hắn trở thành điểm neo của mình thôi mà đã nhận được nguồn bổ sung to lớn như vậy.

Nam tử không khỏi thầm nghĩ tới chuyện nếu như có thể triệt để thu người này vào dưới trướng.

Đương nhiên, cũng chỉ là suy ngẫm mà thôi.

“May mà ta dùng bí thuật Chân Ấn nhằm che giấu điểm neo của chính mình, không để nó lộ ra ngoài, giờ xem như ta đã triệt để ngăn cách được. Nếu không.... thật khó mượn nó để cường hóa Thái Hư.”

Nam tử này chính là Đại Linh Dục Thiên thần bí và bí hiểm nhất trong số tất cả Thần Phật.

Hắn ta hiếm khi để lộ thực lực của mình với bên ngoài, hành sự xuất quỷ nhập thần, nắm được đủ loại bí pháp năng lực vô cùng kỳ quặc.

Thứ hắn ta am hiểu nhất trong đời là ẩn giấu điểm neo của chính mình.

Nhiều người vốn có thể xác và tinh thần vô cùng khỏe mạnh và thanh thản, chợt có một ngày họ trở nên giận dữ và chìm đắm trong dục vọng. Đây chính là những chuyện do hắn ta lén lút giở trò.

"Đáng tiếc, Từ Mộng Yên thế mà cưỡng ép rút linh tuyến của ta ra. Nếu không, một khi cộng thêm nàng ta, hai người lại sánh đôi kết hợp trầm mê trong bể dục, Thái Hư của ta sẽ không chỉ tăng trưởng thêm gấp mười lần thôi đâu!”

Đại Linh Dục Thiên vừa cảm nhận sức mạnh phản hồi truyền đến từ phía Trương Vinh Phương bên kia, vừa liên tục tiếc hận trong lòng.

“Ngươi đến sớm.” Đột nhiên, một giọng nữ khàn khàn khó nghe vang lên phía sau Đại Linh Dục Thiên.

Cánh cửa Thái Hư hình vòm màu đen mở ra, một bóng đen thoáng vụt qua rồi nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá lớn trong động.

“A Tư Đức?” Đại Linh Dục Thiên mau chóng nhìn sang nơi phát ra âm thanh.

“Là ta.” Nữ tử áo đen khàn giọng trả lời, “Thiên Tỏa giáo của ta bị hủy, thù này không báo, uổng là thần phật!”

“Ta cũng vậy.”

“Ta cũng thế!”

“Tên điên kia! Mặc kệ thiện ác, gặp người giết ngay!”

Nhất thời, toàn bộ chỗ tối trong động dồn dập hiện ra các Thần Phật có dáng dấp hoặc cao hoặc thấp với đủ loại hình thù kỳ quái.

Đây đều là Minh Thần, Mật Thần bị Linh đình và Nhân Tiên quan chủ lực giết chết.

Bọn họ có hình người, có bộ dạng kết hợp với động vật, lúc này tập trung ở nơi đây, khá là có hương vị quần ma loạn vũ (bầy quỷ nhảy loạn).

“Chư vị, những vị có thể tập trung đều đã có mặt ở nơi này. Còn lại đều là thiên sinh Thần, không có cách nào giao lưu.” Đại Linh Dục Thiên tung người bay lên lơ lửng, quan sát chư Thần giữa không trung bên trong động.