Chương 1700: Tình thế hỗn loạn (8)
Dù có Quân Tử kiếm trợ giúp, nhưng lúc trở về ông ta cũng phải nghỉ ngơi ít nhất vài tháng.
Lần này thiệt hại nặng nề rồi!
“Kẻ này không thể nói lý, đáng bị.... Đi đi đi! Mau đỡ ta rời đi!”
Lý Hoặc Vân còn chưa dứt lời thì bỗng dưng cảm thấy sau lưng tê rần, phát hiện ánh mắt của Càn Khôn Tử kia đang nhìn qua bên này từ đằng xa.
Lúc bấy giờ, tim ông ta đập nhanh dữ dội, vội vội vàng vàng ngậm miệng và bảo các học sinh đỡ mình tức tốc rời đi.
Trên thuyền hoa.
Trương Vinh Phương thu hồi tầm mắt rồi nhìn quanh hồ.
Hiện giờ chồi non mới nhú, không ít nhà giàu đã bắt đầu ra ngoài dạo chơi du thuyền.
Nơi xa có nữ tử đang thổi sáo trúc, xen lẫn với tiếng trẻ con nô đùa vui vẻ, khiến cho khung cảnh xung quanh càng thêm yên bình và thư thái.
“Hội chủ cũng là Thiên Quang giả à?” Trương Vinh Phương thu ánh mắt lại và lần nữa quay sang nhìn Mạnh Khiên.
Mạnh Khiên mỉm cười, có chút cảm thán.
“Thời gian trôi nhanh, mới ngày nào ngươi vẫn còn là một thiên tài mới chớm được Thiên Nữ dạy bảo võ nghệ. Mà bây giờ, chỉ mới qua mấy năm...”
“Hội chủ vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.” Trương Vinh Phương nói khẽ.
Thái độ của hắn với Nghịch Thời hội nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Đúng.” Mạnh Khiên gật đầu. “Ta là Thiên Quang giả.” Ánh mắt ông ta sáng ngời, dường như ông ta hiểu được chuyện mà Trương Vinh Phương đang vướng phải lúc này.
“Vậy thì, lúc đầu, bên ngoài Thiên Mạc đã xảy ra chuyện gì? Không biết hội chủ có thể kể rõ một chút được không?” Trương Vinh Phương trầm giọng nói.
“Nói tới cũng khá buồn cười.” Mạnh Khiên cười nói, “Khi đó, ta chỉ là một Vương tử tiền triều ăn không ngồi rồi, không học bất kỳ cái gì, cũng không quan tâm tới bất cứ chuyện gì. Thẳng đến khi toàn bộ người thân của ta đều chết đi trong tia sáng Thiên Mạc. Thậm chí, không còn chim chóc nào sống sót trong bán kính hơn mười dặm.
Mãi đến khi ta trọng thương và bị đuổi giết suốt một đường bởi thân thể dị thường của mình, ta mới dần dần hiểu rõ về số mệnh tự nhiên giữa Thiên Quang giả và Thần Phật.”
“Ta không tin số mệnh.” Trương Vinh Phương khẽ lắc đầu, “Nguyệt Thần nói với ta rằng Thiên Mạc đang dần ép xuống, không tới trăm năm, tất cả mọi người đều sẽ chết. Ta không tin.”
“Nguyệt Thần?” Mạnh Khiên kinh ngạc, “Thiên Mạc thì ta biết, nhưng Thiên Mạc chìm xuống ư? Nguyệt Thần là vị thần thánh cổ xưa nhất trên đời tính đến thời điểm hiện tại ngoại trừ Linh Phi Thiên. Ngay cả hai lần thiên địa giao nhau trước đó cũng không thể ảnh hưởng đến nàng.”
“Có vẻ hội chủ không biết ư?” Trương Vinh Phương nhíu mày.
“.....” Mạnh Khiên im lặng.
Ông ta quay người nhìn về phía bờ hồ xa xa.
“Có lẽ ta đã từng biết.”
“Ý của hội chủ là?” Trương Vinh Phương có hơi khó hiểu.
“Nói ra thật xấu hổ.” Mạnh Khiên thở dài, “Ta đã phải hao tốn quá nhiều tâm tư chỉ vì thế lực phản nghịch Thần Phật. Bên cạnh đó, bởi vì nguyên nhân rèn đúc Ma binh mà bọn ta bị Thần Phật kiêng kỵ, càng không có cách nào, cũng không dám tiến vào Thái Uyên. Hơn nữa.....”
Ông ta dừng lại một lát. “Hơn nữa, ta đã sống lâu quá rồi nên rất nhiều chuyện trong ký ức đều vướng mắc không rõ với nguyên hình Thần Phật.
Do đó cứ cách một khoảng thời gian, ta nhất định sẽ tự lãng quên rất nhiều chuyện quá khứ. Thế nên.... có nhiều thứ, ta đều không nhớ rõ.”
“Vậy Thiên Mạc...” Trương Vinh Phương nghe vậy thì nhíu mày.
“Sâu thẳm trong nội tâm ta đang không ngừng tuôn trào tình cảm vô tận và lòng thù hận cuồn cuộn không dứt. Là lòng thù hận đối với Thần Phật. Nhưng ta không rõ tại sao lại vậy, ta chỉ biết ta có thể làm thế nào thôi.” Mạnh Khiên giải thích.
Trương Vinh Phương nhìn chăm chú vào ánh mắt của đối phương rồi bỗng dưng hiểu rõ.
Thế lực được gọi là Nghịch Thời hội chẳng qua chỉ là một nhóm người đáng thương bị Linh Phi Thiên áp chế, chưa hề tỏ tường về chân tướng.
Bọn họ bị bức ép đến phát điên, nhưng lại không biết rõ thứ áp bức mình thậm chí còn chẳng được tính là ý thức hoàn chỉnh.
Họ bị buộc phải chống lại điểm neo Thần Phật bằng cách lãng quên và nổi điên, nhưng cũng vì vậy mà họ bị chệch khỏi chân tướng hết lần này đến lần khác. Biến thành côn trùng bay lạc trong mê lưới.
“Nếu như ngươi biết được chân tướng cũng đừng nói với ta.” Mạnh Khiên nói tiếp. “Bởi vì chẳng mấy chốc ta cũng sẽ lãng quên ngay thôi.”
Trương Vinh Phương không phản bác được.
Hắn có thể cảm nhận được dường như trạng thái lúc này của Mạnh Khiên đã bắt đầu sa sút kể từ sau khi nghịch phạt Thần Phật.
Nghịch phạt Thần Phật là mục tiêu lớn nhất của bọn họ, ấy vậy mà bây giờ đại cuộc đã định, chư thần đã chẳng còn cách nào phá vỡ Thái Hư và tiến vào thế gian dưới sự áp chế của Nghịch Thời hội và Nhân Tiên quan.
Lượng lớn tượng thần bị hủy, vô số Bái Thần bị thanh tẩy.
Có lẽ Nhân Tiên quan sẽ thực hiện chuyện tiếp theo tốt hơn bọn họ.