Chương 1699: Tình thế hỗn loạn (7)
“Ta có việc cần tìm Mạnh hội chủ hỏi thăm, ngươi có thể lui xuống rồi.” Trương Vinh Phương nói một cách bình tĩnh.
Vẻ mặt Lý Hoặc Vân vẫn không thay đổi.
“Nghe nói trước đó không lâu, Đế Sư đã phái Tông Sư của Nhân Tiên đạo lùng bắt cao tăng Tây tông khắp nơi....”
“Tây tông cũng được xem như cao tăng à?” Trương Vinh Phương cắt ngang lời ông ta, “Ngươi lặp lại lời nói vừa rồi lần nữa xem?”
Sắc mặt Lý Hoặc Vân cứng ngắc.
“Đế Sư có biết nội bộ Tây tông năm ấy cũng không phải bền chắc như thép, cũng có người nảy sinh lòng trắc ẩn và đã âm thầm cưu mang rất nhiều nữ tử vô tội.”
“Ngươi đang cầu xin cho bọn chúng?” Trương Vinh Phương kinh ngạc nói, “Ngươi có chứng cứ gì?”
“Năm đó, Tây tông bị một mồi lửa lớn thiêu rụi, chứng cứ khó tìm, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể chầm chậm mưu tính hành động nhằm vào Tây tông, từng bước một tìm ra chứng cứ phạm tội xác thực, sau đó lại xác minh đối chiếu rồi mới bắt giữ.” Lý Hoặc Vân nghiêm túc nói.
“Hơn nữa, quốc có quốc pháp, nghe nói những cao tăng Tây Tông bắt được trước đó đều bị giải vào Nhân Tiên quan, không rõ tung tích, Đế Sư có thể giải thích một chút được không? Cho dù những người này có tội ác tày trời thì cũng nên giao cho Hình bộ luận tội xét xử, ngài không thể lạm dụng tư hình như vậy.”
“Ngươi đang dạy ta cách làm việc đấy à?” Trương Vinh Phương nhíu mày, một tia huyết khí đỏ sậm dần tản ra từ bên cạnh hắn.
Hắn bắt vài kẻ phạm trọng tội để rút hồn luyện công thì đã sao? Dù sao những kẻ này đều đáng bị thiên đao vạn quả, nhưng chém bỏ vô ích thì thật lãng phí, để hắn dùng cho việc luyện công, trở thành tài nguyên giúp hắn tăng cường thực lực, ít nhiều gì cũng xem như tận dụng được phế vật.
Về phần giao cho Hình bộ hiện tại?
Hiện giờ, quan hệ giữa rất nhiều quan viên trên triều đình đều vô cùng rối rắm phức tạp, không ít người quyền cao chức trọng cũng có qua lại với Tây tông trước kia.
Đến lúc đó, nói không chừng chỉ vài lần là có thể vớt ra không ít người với lý do là người bị phạt oan.
“Đế Sư có biết người khắp thiên hạ hiện giờ đang nghị luận thế nào về ngài không?” Lý Hoặc Vân không đổi sắc mặt, vậy mà tuyệt không sợ hãi, ngược lại còn ngẩng đầu nói tiếp.
“Nghị luận thế nào?” Trương Vinh Phương bình tĩnh hỏi lại.
“Họ nói ngài là nguồn gốc hại nước hại dân và làm thiên hạ loạn lạc, còn nói nếu không phải do ngài đi diệt Thần trừ Phật thì bây giờ mọi việc cũng không trở nên rối loạn, không có thiên tai xảy đến liên tục như vậy.” Lý Hoặc Vân trầm giọng nói.
“Vậy các ngươi ở đâu?” Trương Vinh Phương đột ngột hỏi.
“Sao cơ?” Lý Hoặc Vân không kịp phản ứng.
“Các ngươi đang làm gì? Các ngươi cho phép những lời đồn đãi dối trá tới mức này lan truyền đi khắp nơi mà không truy bắt người để làm rõ, lúc này đây còn chạy tới nói rằng ta có lỗi?” Ánh đỏ lóe lên trong mắt Trương Vinh Phương, ý lạnh bắt đầu mơ hồ lan tỏa.
“Người và chuyện trong thiên hạ này nhiều như vậy, nhân thủ của bọn ta lại ít ỏi, sao có thể chặn miệng của tất cả mọi người được?” Lý Hoặc Vân phản bác.
“Vậy thì ta cần ngươi làm gì nữa?”
Trong chớp mắt, Trương Vinh Phương bất ngờ vung tay tung một chưởng tạo ra bóng đỏ đánh về phía Lý Hoặc Vân.
Tốc độ của một chưởng này cực kỳ nhanh.
Nhanh tới mức ngay cả người nắm giữ Quân Tử kiếm có thực lực sánh ngang Linh Tướng như Lý Hoặc Vân, lúc bấy giờ cũng chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng đỏ chớp nhoáng.
Ngay sau đó, lồng ngực ông ta đã đau đớn dữ dội.
Chờ lúc ông ta kịp phản ứng lại thì cả người đã bay giữa không trung, văng tới hướng bờ hồ.
Rầm.
Hai chân ông ta giẫm xuống mặt đất trên bờ, đùng đùng đùng lùi về sau ba bước và để lại ba dấu chân thật sâu.
Khóe miệng ông ta trào ra ngụm máu.
Chỉ bằng một chưởng.
Thậm chí, tiên cơ ngăn địch và chống đỡ của ông ta còn không kịp phản ứng.
Quá nhanh rồi.... !
Ông ta từng nghe người khác nhắc tới Nhân Tiên đạo này nổi danh nhờ tốc độ thân pháp, trước đó còn xem thường.
Nhưng tới hôm nay, ông ta mới tự mình lĩnh giáo và biết được tốc độ ra tay của Đế Sư Càn Khôn đạo nhân đáng kinh ngạc đến nhường nào.
“Tiên sinh!”
“Lão sư!”
Một đám đệ tử học cung vội vã tiến lên đỡ lấy ông ta.
“Quả là... chưởng lực quá mạnh!”
Lý Hoặc Vân mở miệng nói chuyện, nhưng miệng lại càng trào ra nhiều máu tươi hơn, dính đầy lên râu và vạt áo trước ngực ông ta.
Vốn dĩ ông ta đến đây chuyến này nhằm giúp một người bạn cũ trong Tây tông thoát tội, nào ngờ ngay khi vừa bắt đầu nói lời dạo đầu thì ông ta đã bị Trương Vinh Phương đánh bay.
Suy nghĩ của đối phương biến hóa quá nhanh, nói động thủ lập tức động thủ ngay, ra tay còn tàn nhẫn vô tình.
Chỉ một chiêu của hắn mà đã đánh gãy sáu thành huyết mạch toàn thân ông ta.