Chương 1698: Tình thế hỗn loạn (6)
Nam tử lao vút về phía trước, mũi chân điểm nhẹ lên mặt hồ vài cái đã nhẹ nhàng đáp xuống mũi thuyền hoa và đứng trước mặt Mạnh Khiên, ôm quyền hành lễ.
“Lý Hoặc Vân thay mặt Nho môn Chư Học cung, tham kiến Đại các chủ.”
Lý Hoặc Vân là người được tất cả mọi người trong Nho giáo đề cử thành Đại Nho đức cao vọng trọng đương thời.
Ông ta nắm giữ Quân Tử kiếm Tín Mạch, cũng là người có thực lực đứng đầu Nho giáo.
Sau khi tổ chức khoa cử trở lại thì lập tức được mời tới đảm nhiệm chức Đại học sĩ, phụ trách biên soạn và giám sát các sự vụ khoa cử ở các nơi trong Đại Linh.
“Đúng là khách quý hiếm có.” Mạnh Khiêm tươi cười, tất nhiên danh hiệu Thánh đế trước kia của ông ta giờ áp dụng cũng không thích hợp lắm.
Giờ đây ông ta đã đảm nhiệm chức Đại các chủ của Huyết Hồng các, hết thảy trước đó cứ để ông ta xếp vào quá khứ là được rồi.
Huyết Hồng các ngày nay không có chế độ phân chia rối rắm lộn xộn gì cả, chỉ có một mình Đại các chủ chỉ huy mọi công việc quân sự.
“Không biết Trường Vinh tiên sinh tới đây là cần làm việc gì?” Trường Vinh chính là tự của Lý Hoặc Vân.
“Ta thật sự có chuyện quan trọng đến đây thỉnh giáo các chủ.” Lý Hoặc Vân chân thành nói, “Không biết các chủ có giao thiệp thế nào và hiểu rõ bao sâu với đương kim Đế Sư Càn Khôn đạo nhân?”
“Càn Khôn Tử.... ?” Mạnh Khiên nheo mắt lại. “Hắn tự mình sáng tạo nên võ đạo Nhân Tiên, mở một mạch Huyết Tiên, ngày nay cả thiên hạ cùng hướng tới đó, thực lực mạnh mẽ, ngay cả ta và Đạt Mễ Nhĩ cũng khó chế ngự được hắn. Sao vậy? Trường Vinh tiên sinh có chuyện gì liên quan đến Càn Khôn huynh thế?”
“Ba ngày trước, Đế Sư bảo rằng Phật Đà là mầm tai hoạ của thiên hạ, từ đó thuyết phục Thánh thượng hạ lệnh diệt Phật.”
“Hắn nói Phật Đà tu Kim Thân, tu kiếp sau, duy chỉ không tu kiếp này. Làm hao tổn của cải của dân, lãng phí quốc lực....”
“Chẳng lẽ không phải thế à?” Mạnh Khiên nhíu mày nói.
“Các chủ....” Lý Hoặc Vân sửng sốt, ông ta không ngờ Mạnh Khiên sẽ trả lời như thế. “Có lẽ lời ấy của Càn Khôn Tử khá là ngay thẳng, nhưng hơn hết chắc là hắn chỉ vì võ học mà bản thân hắn tu hành. Mới ngắn ngủi mấy ngày, số cao tăng của tất cả Tây tông ở phụ cận Đại Đô chạy trốn đã bị bắt lại hơn phân nửa. Mà hễ là Siêu Phẩm trong số những người này đều bị đưa vào Nhân Tiên quan, đến nay không biết tung tích.”
“Theo ta được biết, những người bị đưa vào Nhân Tiên quan này đều đã trải qua thẩm tra và toàn là những kẻ phạm phải đủ loại tội ác. Chẳng biết tại sao Trường Vinh tiên sinh lại không nhắc tới vậy?” Nụ cười trên mặt Mạnh Khiên dần phai nhạt.
“Lời các chủ sai rồi. Hiện giờ thiên hạ rối loạn, dân chúng oán than vang dội đất trời, chúng ta không thể tái diễn chuyện cũ, đàn áp quá nghiêm khắc được. Giờ cần phải bốc thuốc chậm, từ từ quản lý. Nếu còn đao to búa lớn như lúc trước, sợ là sóng dữ sẽ ập đến.” Lý Hoặc Vân thở dài, nói.
“Vậy mời Trường Vinh tiên sinh nói những lời này ở trước mặt Càn Khôn huynh đi.” Mạnh Khiên bật cười và nói.
Ông ta khẽ chỉ tay về phía ven bờ xa xa.
Chỉ thấy một bóng người đỏ sẫm chẳng biết đã lẳng lặng đứng yên dưới nhánh liễu ở ven hồ từ bao giờ và đang nhìn sang bên này từ nơi xa.
Vù!
Đột nhiên, một luồng gió lạnh quét qua, bóng người kia thình lình biến mất.
Lúc xuất hiện trở lại đã thấy hắn nhẹ nhàng đáp xuống mũi thuyền hoa.
Lạch cạch.
Người tới mặc huyết bào mang tính biểu tượng, cộng với đôi mắt đỏ đậm, giữa ấn đường được khảm tinh thể màu đỏ dựng thẳng, kết hợp với mái tóc đen dài đến eo hệt như thác nước.
Vẻ bề ngoài ngập tràn tính biểu tượng thế này làm cho Lý Hoặc Vân vừa nhìn đã nhận ra ngay hắn chính là Đế Sư Càn Khôn đạo nhân, người đang có thanh thế ngày càng to lớn hiện nay.
Tốc độ và thân pháp như vậy khiến cho người đồng cấp cao thủ đỉnh cao với hắn như Lý Hoặc Vân thầm cảm thấy hãi hùng.
Chỉ trong chớp mắt đã đi xuyên khoảng cách vài trăm mét... Tốc độ thế này... ngay cả ông ta cũng phải mất ít nhất vài giây mới có thể vượt qua.
Nghe đồn sức mạnh võ lực của Càn Khôn Tử này cực kỳ lớn mạnh, tương tự như Đế Sư tiền nhiệm, độc nhất thiên hạ.
Bây giờ, có vẻ đúng thật là danh bất hư truyền.
“Lý Hoặc Vân, tham kiến Đế Sư.” Lúc này, ông ta ôm quyền chào hỏi.
“Quân Tử kiếm Tín Mạch?” Trương Vinh Phương khẽ gật đầu, địa vị hiện tại của hắn đủ tư cách tiếp nhận đối phương hành lễ.
Chẳng qua, người hắn đang cần tìm lúc này chủ yếu là Mạnh Khiên.
“Không biết Đế Sư đến đây cần làm chuyện gì?” Lý Hoặc Vân không hề thay đổi sắc mặt, mới vừa rồi ông ta còn đang nói xấu Trương Vinh Phương trước mặt Mạnh Khiên, thế nhưng giờ đây lại bày ra dáng vẻ tự nhiên như thường.