Chương 1709: Đối lập (6)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1709: Đối lập (6)

Cái trên cùng có độ thích hợp cao nhất, thứ hai là Cửu Anh, sau đó là Da Mộng Gia.

'Đây là năng lực ban sơ giống với Tiên Huyết Thủy Tổ lúc đầu à. ' Trương Vinh Phương nhìn ba đường nhánh đó, mừng rỡ.

Ngoài cái thứ nhất không biết là thứ gì ra thì hai cái còn lại đều là nhân vật cường hãn cực kỳ khoa trương, là quái vật siêu cấp cắn trời nuốt đất trong thần thoại.

Hắn nhìn chăm chú vào ba đường nhánh đó, con đường của Da Mộng Gia đúng là rất mê người, nhưng từng chuỗi các loại tổ hợp năng lực rậm rạp chằng chịt phía sau làm hắn nhìn mà có chút quáng mắt.

Số lượng các loại năng lực ít nhất phải là ba chữ số, nếu cần hắn chậm rãi tổ hợp thì không biết phải tốn hết bao nhiêu thời gian.

Ngược lại là cái sinh vật thứ nhất Cứu Cực cuối cùng có không ít năng lực thiên phú trùng với Tiên huyết thủy tổ.

Ví dụ như Da thịt sắt thép, Thiên Sinh Cự Lực.

Sau này chỉ cần thu hoạch thêm mười mấy năng lực thiên phú nữa là có thể thuận lợi tổ hợp thành huyết thống mới.

'Trước tiên tạm thời không chọn. '

Trương Vinh Phương đóng thanh thuộc tính rồi suy tư một chút.

'Bạch Lân? '

Hắn nhẹ giọng nói trong lòng.

"Đến đây đến đây! Lại muốn tiến vào Thái Uyên đúng không. Bản thân ngươi kiềm chế một chút, gần đây Nguyệt Thần di chuyển sưu tầm khắp nơi trong Thái Uyên, cũng không biết là đang tìm cái gì. Nếu như gặp phải nàng ta thì phiền toái lắm." Bạch Lân dặn dò.

"Không sao. Ta chỉ tiến vào thử một chút thôi." Trương Vinh Phương trầm giọng trả lời.

Không gian của Thái Uyên không nhỏ, hắn muốn kiểm tra xem nếu như tiến vào từ bên phía Bạch Lân, có khi nào Nguyệt Thần sẽ phát hiện bất cứ nơi nào bất cứ ở đâu không.

Việc này liên quan đến sắp xếp và bố cục sau này của hắn.

'Tốt lắm, ngươi nhất định phải cẩn thận, một khi phát hiện ra điều gì không đúng thì lập tức rút về. ' Bạch Lân căn dặn, bây giờ nàng ta đã bị buộc chung một chỗ với Trương Vinh Phương rồi.

Nếu như Trương Vinh Phương gặp chuyện không may, bây giờ nàng ta đã bán rẻ nhiều thần phật như vậy, quay đầu lại nhất định là chết không có chỗ chôn.

'Mở ra đi. ' Trương Vinh Phương khẽ gật đầu.

Vừa dứt lời.

Một cửa động hình tròn màu xám trắng nhất thời chậm rãi mở ra ở trước người hắn.

Trong cửa động có vô số sương trắng xoay tròn tạo thành vòng xoáy.

Trương Vinh Phương bước ra một bước, tiến vào sương mù.

Đi qua một con đường vòng xoáy có màu sắc rực rỡ, hắn chợt xuất hiện trên không trung của Bạch Lân Thái Hư.

Phía dưới Bạch Lân đang ngửa đầu gật đầu với hắn, phất tay chỉ về một phía.

Nhất thời phía dưới Trương Vinh Phương lại có thêm một cổng vòm màu xám trắng.

Vụt!

Hắn rơi thẳng xuống, vừa lúc rơi ngay giữa cổng vòm.

Trước mắt lập tức biến thành màu đen.

Xung quanh đảo mắt hóa thành một vùng nâu đen, có sương mù màu trắng chậm rãi lơ lửng trong vực sâu.

Nơi này đã là Thái Uyên rồi.

Trương Vinh Phương đứng bên ngoài cánh cổng Thái Hư của Bạch Lân, ngắm nhìn xung quanh, triển khai thân hình lao về phía trái ra khỏi con đường.

Lúc này có vẻ như hoàn toàn khác với mấy lần trước.

Khi hắn bước ra khỏi sân Bạch Lân thì cơ thể lấp lóe phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Trong ánh sáng ấy dường như có âm thanh không rõ không biết tên nào đó chậm rãi vang lên.

Giống như rất nhiều rất nhiều người đang cầu khẩn ngâm xướng.

Trương Vinh Phương nhíu mày lại, nhìn thanh thuộc tính của mình, nhưng trên đó không có bất kỳ nhắc nhở nào hết.

Lúc này ánh sáng phát ra trên người hắn dần dần tiêu tán, giống như ngay từ đầu đã căn bản không tồn tại vậy.

Hắn kiểm tra cẩn thận, không phát hiện ra vấn đề gì cả.

Trương Vinh Phương đè xuống nghi ngờ trong lòng, bắt đầu kiểm tra tình huống xung quanh.

'Xem ra Nguyệt Thần không có cách nào khống chế hướng đi của ta bất cứ lúc nào. Vậy thì… ngược lại là có thể đi lên thăm dò một chút. '

Cánh dơi sau lưng hắn mở ra. Hắn bay lên trời, nhanh chóng leo lên dọc theo tường đá.

Bây giờ sân Bạch Lân đang nằm ở tầng thứ bảy, sau khi ra ngoài, chỉ cần vượt qua thêm một tầng nữa là có thể tiến vào tầng thứ năm nơi của Linh Phi Thiên và Nguyệt Thần.

Tốc độ không ngừng tăng vọt, một tầng vách ngăn vô hình không ngừng bị Trương Vinh Phương vọt qua.

Cảnh sắc Thái Uyên xung quanh cũng từ khắp nơi là sân nhỏ cũ nát bình thường, dần dần biến thành con đường thần phật được xây dựng lớn hơn nữa, trang trí càng hoa lệ hơn.

Rất nhanh, vách ngăn tầng thứ năm đột nhiên chững lại, khiến tốc độ của Trương Vinh Phương phải phanh lại gấp.

Hắn chậm lại tốc độ, ngắm nhìn bốn phía.

Hai mặt vách tường Thái Uyên từ hai bên trái phải kéo dài mãi đến phía cuối của tầm mắt.

Trong đó rải rác vài chiếc sân thần phật tinh xảo có thể tích khổng lồ, giống như từng thành trấn nhỏ.

Không bao lâu sau, Trương Vinh Phương nhìn ra phía xa, trong sương mù xa xa mơ hồ có ánh sáng tím nhàn nhạt không ngừng lấp lóe.