Chương 1710: Đối lập (7)
Ngoài ra thì không còn động tĩnh nào khác.
'Quả nhiên Nguyệt Thần không ở đây. ' Trong lòng của hắn suy đoán, nhưng cũng không có dừng lại mà là tiếp tục tiến lên, vỗ cánh phóng đi.
Vì để tránh cho tự động rời khỏi Thái Uyên, hắn thường cách một đoạn khoảng cách sẽ tiếp xúc với vách đá một lát.
Một đường bay lên trên, bỗng phía trước không rõ vặn vẹo một hồi, có vô số sương mù xám trắng ngưng tụ thành một chiếc tường trắng khổng lồ, chặn kín con đường đi lên tầng trên của hắn.
Trương Vinh Phương chậm rãi dừng lại, máu loãng trên người hóa thành xúc tu dính ở trên vách đá, ngửa đầu nhìn vùng sương mù mơ hồ kia.
Hắn vươn tay xoa nhẹ lên bức tường ngưng tụ từ sương trắng. Cảm xúc trên tay cứng rắn mát mẻ, như là chiếc vảy bóng loáng của động vậy nào đó.
'Ngược lại phải thử xem bây giờ ta có thể tiếp tục đột phá không! '
Thực lực hôm nay của hắn đã đạt đến trạng thái đỉnh cao nhất lúc này.
Không chần chờ.
Hắn bỗng nhiên xông lên trên.
Cơ thể phá vỡ sương mù, giống như lập tức mất đi tất cả cảm giác phân biệt phương hướng.
Vụt!
Sương mù tiêu tán, trước mắt lập tức rộng mở trong sáng, Trương Vinh Phương bỗng cảm thấy mình giống như tiến vào bên trong chất keo cực kỳ sền sệt nào đó.
Từng cử động của hắn đều trở nên khó khăn.
Trước mắt vẫn là vách đá Thái Uyên u ám trống trải, Trương Vinh Phương tiếp tục xông lên, sương mù trở nên nhạt dần rồi biến mất.
Cuối cùng, trước mắt hắn lại rộng mở trong sáng, trên vách đá hai bên Thái Uyên là tầng tầng lớp lớp các loại kiến trúc lối đi hợp lại thành từng vùng.
Chỉ là những kiến trúc lối đi ấy khá là cũ nát, trông không có người nào ở.
Trương Vinh Phương bị chất keo trong không khí gây cản trở, tốc độ giảm xuống nhưng vẫn nhẹ nhàng rơi lên trên một sân thần phật gần nhất.
Cạnh ngoài của sân, cửa vào bên phải lối đi, trên mặt tường có khắc một nhóm chữ.
'Sàn trao đổi thần kinh, khu 146. '
Chữ được dùng tỏa văn để viết, Trương Vinh Phương vừa nhìn đã hiểu ngay.
Chỉ là…
'Sàn trao đổi thần kinh? ' Đây rõ ràng hẳn là kiến trúc của sân thần phật, thế mà lại được đặt cho một cái tên như vậy.
Hắn trầm mặc, cái tên này khiến hắn nhớ đến một số hình ảnh của sở nghiên cứu ở đời trước.
Mắt nhìn vết cắt bừa bộn thật sâu trên mặt đất, hiển nhiên là có thứ đặc biệt gì đó đã đi ra từ nơi này.
Hắn tiến lên phía trước, từng bước một tiến vào trong con đường này.
Mặt đất con đường, trên vách tường, tất cả đều có rất nhiều vết cắt thật sâu.
Rất nhanh, đi qua con đường âm u, hắn đứng ở vị trí hẳn là thuộc về cánh cổng Thái Hư, ngưng mắt nhìn cánh cửa này.
Trên cửa khắc một dòng chữ tinh tế nho nhỏ.
'Khu trao đổi hoán đổi. '
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đẩy.
Cánh cổng Thái Hư dễ dàng bị đẩy ra, lộ ra một đại sảnh u ám trống trải bên trong.
Trong đại sảnh không phải thần phật Thái Hư tự thành thế giới mà là một đại thụ to lớn, cao tới hơn mười mét do vô số mạng lưới đường ống tạo thành.
Xung quanh đại thụ là một mảnh hỗn độn, đồ trang trí và trang giấy văn kiện linh tinh tùy ý rơi xuống.
Mấy bộ xác khô trắng đến phát sáng ngã ngang ngã dọc trên mặt đất.
Trên người bọn họ mặc áo choàng đồng phục màu xám đặc biệt nào đó.
Trương Vinh Phương tiến lên lại gần, ngồi xổm xuống bên cạnh một thi thể, khẽ lật lên.
Khuôn mặt của thi thể chỉ có một con mắt, dường như không giống nhân loại.
Trong tay hắn vẫn còn nắm chặt một phần văn kiện xám trắng.
Trương Vinh Phương cầm văn kiện lên, nhẹ nhàng mở ra.
'Ánh sáng càng ngày càng mạnh, bọn ta bất đắc dĩ lựa chọn biện pháp tiến vào Thái Uyên lẩn tránh. Nhưng ánh sáng vẫn tạo thành thương tổn to lớn đối với cơ thể của bọn ta. '
'... Thời gian trôi qua không lâu, nhưng liên hệ giữa các khu tụ tập lớn đã bắt đầu suy yếu trên diện tích lớn. '
'Nghiên cứu về việc ý thức tinh thần rời khỏi cơ thể đã tiến vào giai đoạn cuối cùng. Có người lấy Thần Linh trong thần thoại cổ đại trước kia làm mệnh danh. Đây quả thực là sự khởi đầu của thời đại mới. '
Trương Vinh Phương trong lòng nghiêm túc. Thật ra thì từ lúc mới bắt đầu hắn đã có chút suy đoán, đoán rằng những thứ linh tuyến thần phật linh tinh ấy căn bản chính là sinh mệnh ký sinh của khoa học kỹ thuật nào đó.
Mà bây giờ, phần văn kiện này cũng đã chân chính chứng minh điểm ấy.
'Đế n cắt đứt liên hệ của căn cứ khác với thế giới bên ngoài, hắn ta mưu toan trở thành thần duy nhất! '
'Hắn ta đã thất bại. '
Trương Vinh Phương khép lại trang cuối cùng, tuy rằng nội dung trên quyển sách nhỏ này không nhiều lắm, nhưng ý nghĩa ẩn giấu trong đó hoàn toàn giống như in với suy đoán về thần phật của hắn lúc trước.
Hắn cẩn thận đi lại vài vòng trong đại sảnh này, hoàn toàn không tìm được cá thể nào có ý thức còn tồn tại.