Chương 1711: Đối lập (8)
Sau đó, hắn rời khỏi lối đi ấy, đến sân ở các nơi còn lại.
Cánh cổng Thái Hư bên trong lối đi cơ bản đều giống nhau, là điểm chuyển tiếp kết nối căn cứ còn lại.
Nhưng cũng đã triệt để mất đi hiệu lực.
Sự cản trở ở tầng thứ tư vô cùng lớn, coi như là Trương Vinh Phương, chỉ cần di chuyển tìm tòi thì tốc độ cũng chỉ có thể phát huy ra một nửa của lúc đầu.
Giữa lúc trong lòng hắn càng thất vọng, trong một lối đi cuối cùng, trong đại sảnh bên trong Thái Hư.
Một cánh cửa hình vòm có hoa văn vòng xoáy màu đen, đang chậm rãi đứng sừng sững ở trước mắt Trương Vinh Phương.
Sát biên giới cánh cửa vòng xoáy màu đen có linh tuyến màu bạc mơ hồ không rõ hiện lên rồi lại biến mất, có vẻ như không biết đã tồn tại bao lâu.
Chúng nó giống như bóng đèn lúc sáng lúc tối, sắp mất đi hiệu lực.
Rất rõ ràng, cánh cửa vòng xoáy này sắp không cầm cự được bao lâu nữa.
Nhưng cũng may mà Trương Vinh Phương tìm đến nơi này trong lúc nó còn tồn tại.
Đứng ở trước cửa, Trương Vinh Phương ngắm nhìn bốn phía, cố gắng tìm ra một ít thứ gì đó có thể gợi ý nhắc nhở cho mình.
Nhưng rất đáng tiếc, xung quanh một mảnh hỗn độn, chỉ có một vài đường ống tán loạn gãy lìa.
Hắn tiến lên phía trước hai bước, ngồi xổm người xuống, phát hiện ra hai vết kéo rất sâu trên mặt đất ở trước cánh cửa này.
Giống như là có đồ vật gì đó rất nặng bị bắt kéo vào.
Đi vào, hay là không đi vào.
Đó là một vấn đề.
Hắn không rõ ràng bên trong có cái gì, nhưng manh mối đang ở ngay trước mắt.
Phập!
Bỗng Trương Vinh Phương một phát bắt được cánh tay trái của mình, bẻ mạnh xuống.
Máu tươi khống chế phối hợp, cộng thêm bản thân hắn cố ý thả lỏng bắp thịt, cánh tay trái nhất thời bị sống sờ sờ bẻ xuống.
Miệng vết thương cấp tốc được bao trùm bởi một lớp màng máu, cầm máu lại.
Hắn ném cánh tay xuống đất, sau đó hai tay sửa sang các loại vật lẫn lộn trên người.
Hở! ?
Bỗng Trương Vinh Phương sửng sốt, hắn nhìn chỗ cụt nơi tay trái của mình, nơi ấy không biết từ lúc nào đã mọc ra một cánh tay mới.
Hơn nữa còn không tiêu hao bất kỳ tinh huyết nào.
Phải biết rằng tuy sức khôi phục Huyết Tộc Thủy Tổ của hắn mạnh nhưng vẫn phải tiêu hao lượng lớn tinh huyết mới có thể khiến thân thể mọc ra lại được.
Dù sao cường độ thân thể của hắn cực cao, mật độ cũng cực lớn, nếu muốn hoàn toàn khôi phục thì cũng cần tiêu hao rất nhiều.
Nhưng bây giờ…
'Đây là Tự Lành Siêu Cấp? ?' Lúc trước hắn không thể nào hiểu được cái gì gọi là năng lực tự chữa trị tăng cường cực đại.
Bây giờ xem ra năng lực này thật sự biến thái.
Nhìn cánh tay cụt bị ném trên mặt đất, loại cảm giác này vô cùng kỳ diệu, hắn có thể chuyển ý thức đến cánh tay kia bất cứ lúc nào, sau đó dựa vào cánh tay kia cấp tốc tái sinh.
"Hiện giờ được rồi." Trương Vinh Phương ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa vòng xoáy màu đen.
Lúc này hắn sải bước đến, tiến vào bên trong.
Shh!
Tầm mắt tức khắc tối sầm, sau đó một cơn đau đớn nhanh chóng lan ra khắp toàn thân hắn.
Hắn quỳ rạp xuống đất cái bịch, bắp thịt cả người giống như co giật, không ngừng co rút lại.
Loại đau đớn rút gân cả người này, coi như là Trương Vinh Phương cũng nhất thời không thể phản ứng kịp.
Hai mắt hắn biến thành màu đen, quỳ rạp trên mặt đất thở hổn hển, một hồi lâu sau mới chậm rãi hòa hoãn lại.
Chờ thị lực khôi phục chút, hắn nhìn quanh bốn phía.
Nơi này là một đại sảnh hình vòng tròn.
Mặt đất, tường, trần nhà, toàn bộ đều được bao phủ bởi một lớp màng máu đỏ sậm, trông dị thường quái dị.
Những màng máu ấy vẫn còn đang không ngừng nhúc nhích, mặt ngoài còn phân bố ra chất lỏng sền sệt tinh mịn nào đó.
Trương Vinh Phương đứng lên, nhìn mu bàn tay của mình.
Làn da bên ngoài của hắn bị cánh cửa ban nãy cắt cho toàn là vết máu vết thương.
Lấy cường độ cơ thể hắn, thế mà lại đều không gánh được sát thương của cánh cửa kia.
Hắn hoài nghi, nếu muốn tiến vào cánh cửa này thì bản thân nhất định phải mặc rất nhiều trang bị phòng vệ.
Bằng không ai tiến vào một lần đều phải lột da, đương nhiên, cũng không loại trừ việc người đã từng làm ở đây có cách nào đó, có thể miễn trừ loại thương tổn như thế này.
Dù sao hắn tương đương với ngang nhiên chen vào cửa.
Hắn giơ chân lên, có thể cảm giác được trong không gian nơi này tràn ngập lực trở ngại mạnh hơn bên ngoài.
Trong không khí giống như lấp đầy chất keo không nhìn thấy được, mọi cử động đều phải tiêu hao càng nhiều lực lượng hơn.
Cũng may đối với hắn loại ảnh hưởng này cũng không coi vào đâu cả.
Từng bước một, Trương Vinh Phương cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, rồi đi đến vị trí một chỗ trông rất giống bàn điều khiển ở ngay phía trước.
Hắn đi tới trước bàn điều khiển, cảnh tượng trên đó hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn.