Chương 1712: Đối lập (9)
Không phải một đống nút và cần điều khiển, mà là một thứ trông giống như trái tim đang không ngừng nhúc nhích.
Vật kia to khoảng chừng bằng đầu người, xung quanh nó kết nối với lượng lớn mạch máu xương sụn và màng máu.
Trên toàn bộ bàn điều khiển cũng chỉ có nó chiếm cứ toàn bộ vị trí.
'Đây là… cái quái gì? ' Trương Vinh Phương hoàn toàn không biết nên ra tay như thế nào.
Hắn nhìn ngó nghiêng bên trái bên phải. Rất nhanh hắn phát hiện một sơ đồ giản lược ở một góc bên phải của bàn điều khiển.
Chỉ là, sơ đồ này có chút…
Hắn trầm mặc, rất nhanh men theo sơ đồ tìm được một lỗ nhỏ hình tròn của trái tim trên bàn điều khiển.
Hắn do dự một chút, vẫn quyết định thử một lần, đều đã đi đến lúc này rồi, nếu không biết rõ ràng tất cả chân tướng thì chính hắn cũng không chịu cam tâm.
Hắn vươn tay, bỗng nhiên móc mắt của chính mình.
Rẹt, mắt trái của hắn bị sống sờ sờ móc ra ngoài, sau đó nhét vào lỗ tròn nhỏ màu đen trên bàn điều khiển.
Răng rắc.
Lập tức, trong một tiếng vang nhỏ, trái tim bàn điều khiển bắt đầu nhanh chóng nhảy lên với tốc độ nhanh hơn.
Tiếng tim đập thình thịch không ngừng truyền khắp toàn bộ đại sảnh hình vòm tròn.
Tiếng tim đập càng ngày càng nhanh, càng lúc càng nhanh.
Bịch!
Trong giây lát, nhảy lên hoàn toàn dừng lại.
Phía bên phải của bàn điều khiển, trên vách tường chậm rãi nhô lên một bọc mủ màu đỏ thẫm.
Bụp, bọc mủ nổ tung, các loại dịch nhờn máu loãng bên trong nó vung vãi đầy đất.
Nhưng bên trong bọc mủ cũng có một thứ giống vòng tay lộ ra, treo trên vách tường.
Trương Vinh Phương sờ con ngươi mới mọc ra của mình, đi qua đó, đưa tay nắm vòng tròn kia kéo ra bên ngoài.
Nhẹ nhàng rút nó ra.
Khi cầm vòng tròn trong tay, nhất thời tảng lớn máu đen mủ dịch rơi dưới đất ban nãy tự động hội tụ trên mặt đất thành một vũng nước hình trứng.
Trong vũng nước bắt đầu hiện lên từng hàng văn tự tỏa văn.
'Kiểm tra hoàn tất, có thể liên hệ khu trao đổi 235,772. Phân khu còn lại tạm thời chưa có đáp lại. '
Trương Vinh Phương cầm vòng tròn, nhìn chất liệu của nó.
Thứ này có vẻ như là dùng xương cốt nào đó bao lấy da chế thành, trông không giống như đạo cụ, càng giống một vòng được cắt ra từ máu thịt của động vật nào đó.
'Vậy thì, nên làm sao để liên lạc với phân khu khác đây? ' Hắn nhìn hàng chữ hiện ra trên mặt đất, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào.
Hắn vươn tay, thử dùng vòng tròn đụng vào hàng chữ trong vũng nước.
Sau một hồi gợn sóng, hàng chữ chậm rãi mờ dần biến mất.
Mà toàn bộ trần nhà của đại sảnh bỗng chậm rãi sáng lên ánh đỏ.
'Đang thử kết nối…'
Trong vũng nước lại hiện lên dòng tỏa văn.
'Kết nối thành công. '
Rất nhanh, hàng chữ mới hiện ra.
'Đã kết nối thành công với khu trao đổi số 235. Bây giờ có thể giao lưu giọng nói. '
Giao lưu giọng nói?
Trương Vinh Phương hơi nhíu mày.
Toàn bộ mọi thứ ở nơi này không có cái nào không lộ ra trình độ khoa học kỹ thuật cực mạnh, nhưng mà một cấp bậc như vậy thế mà lại chỉ có thể giao lưu bằng giọng nói thôi sao?
Rất nhanh, một hồi tiếng lách tách nhỏ bé truyền đến.
Sau đó là một trận tiếng ho khan sù sụ.
"Đây là lời nhắn của khu 235, rất xin lỗi, thần của bọn ta cũng điên rồi. Số lần đi ra ngoài rất nhiều, số lần thần sống lại quá nhiều sẽ tạo thành tổn thương vĩnh cửu đối với ý thức tinh thần.
Kế tiếp, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, bọn ta dự định thành lập hệ thống thần phật nội tuần hoàn hoàn toàn tự chủ. Nếu như thành công, tất cả ổn định, ngươi sẽ không thể nghe thấy đoạn ghi âm này. Nếu như thất bại, vậy thì lời nhắn này sẽ được nghe thấy như bình thường."
Ra ngoài?
Thần phật sống lại?
Trương Vinh Phương nhạy bén bắt được từ mấu chốt.
Từ rất sớm rất sớm trước đây, hắn cũng cảm giác cái gọi là linh tuyến tồn tại của thần phật có hiệu quả giống với người máy nano mà hắn từng nghe thấy ở đời trước.
Hiện tại xem ra sự tồn tại của thần phật dường như là có tiền đề rất sâu.
Hắn lại thử đụng vào hàng chữ khu trao đổi 772.
Rất nhanh, lại là một hồi ánh đỏ lóe ra.
Giọng nói mới lại vang lên.
"Đây là lời nhắn của khu 772, rất vui vì ngươi có thể liên hệ với bọn ta. Đầu tuần bọn ta cử hành một hoạt động khảo sát đặc biệt, tiến hành sửa đổi hoàn toàn mới đối với vài loại võ công. Nếu như khu trao đổi của các ngươi cũng có linh cảm suy nghĩ mới, hoan nghênh giao lưu với bọn ta bất cứ lúc nào."
Ghi âm chợt dừng lại.
Tin tức trong đoạn lời nói này có rất nhiều.
'Võ công…? Những người này thế mà cũng đang nghiên cứu võ công? '
Võ công là từ được phiên dịch qua tỏa văn, nhưng trên thực tế cụ thể có ý gì trong tỏa văn, Trương Vinh Phương cũng không rõ ràng lắm.
Nhưng nhìn từ hai đoạn ghi âm này cùng với phía rất nhiều manh mối thăm dò được trước đó.