Chương 1713: Đối lập (10)
Một nền văn minh có chút kỳ diệu, quái dị dần dần hiện lên trong đầu hắn.
Kế tiếp, hắn cầm vòng tròn đi lòng vòng trong đại sảnh.
Không phát hiện ra manh mối nào khác nữa.
Vì vậy hắn trở lại trước cánh cửa vòng xoáy màu đen, một lần nữa cất bước đi ra ngoài.
Lúc này đây, cánh cửa đen giống như gió mát phất qua mặt, không có tạo thành bất cứ thương tổn gì cho hắn.
'Thú vị, xem ra thứ này còn là một chứng minh thân phận? ' Trương Vinh Phương cầm vòng tròn kia, dứt khoát đeo lên cổ tay của mình.
Hắn thu hồi tay bị bẻ xuống để ở ngoài, đi ra cửa khu trao đổi rồi lại trở về trong lối đi tương tự với sân Thần Phật trước kia.
Nguyệt Thần còn không thấy bóng dáng đâu cả, rất hiển nhiên, cái nơi Thái Uyên này thực sự quá lớn, ông ta không có khả năng mỗi giây mỗi phút có thể khống chế được bất kỳ động tĩnh nào.
Trương Vinh Phương đi ra lối đi và đứng ở chỗ cửa ra, nhìn những chiếc sân tan hoang khác ở xung quanh.
Trong lòng bỗng có cảm giác kỳ quái không rõ.
'Nhìn từ tin tức bây giờ, thế giới bên ngoài cực kỳ nguy hiểm, Nguyệt Thần cũng đã nói, Thiên Quang giả đã chết mất rất nhiều người, trong đó có rất ít người sống sót.
Thế nên những người này vì tránh né Thiên Quang ngoại giới, đã chế tạo các loại khu trao đổi. Mà giữa các khu trao đổi đều có thể thông qua thủ đoạn nhất định để liên hệ với nhau.
Trong khu trao đổi, có vẻ như thần phật là do bọn họ chế tạo ra, dùng để ra ngoài thăm dò.
Hơn nữa bọn họ cũng lưu hành các loại võ đạo, điểm ấy lúc trước mình không hề chú ý đến. '
"Xem ra, liên quan đến những người thần bí ở tầng thứ năm kia, mình vẫn còn phải tiếp tục tích lũy tình báo."
Hắn không dừng lại nữa, mở cánh dơi lao xuống phía dưới, nhắm mắt lại.
Nhất thời cả người mơ hồ ở giữa không trung, nhanh chóng trở nên trong suốt, biến mất ở không trung.
Không lâu sau khi hắn rời đi.
Toàn bộ tầng thứ tư chậm rãi tỏa ra càng nhiều sương trắng hơn.
Một hồi âm thanh huyên náo truyền ra từ các sân trao đổi bị bỏ hoang.
*
Ba tháng.
Dưới sự truy kích của Nhân Tiên quan và Nghịch Thời hội, Bái Thần của các đại giáo phái cơ bản là tổn thất hầu như không còn.
Đặc biệt là Nhân Tiên quan trời sinh khắc chế Bái Thần Linh Lạc, hơi không chú ý thôi chính là một kích tất sát.
Số lượng Bái Thần của toàn bộ Đại Linh đang nhanh chóng giảm bớt.
Đám thần phật trong Thái Uyên không cam lòng bại lui, xung quanh tổ chức quân phản kháng, cố gắng chống đối Huyết Hồng các và Nhân Tiên quan.
Nhưng đều thất bại thảm hại.
Có mấy cao thủ đứng đầu cầm trong tay ma binh của Nghịch Thời hội, loại Hàng Thần chuẩn bị chưa đủ này căn bản là không có cách lay động đại cục hôm nay.
Đây cũng là cục diện dẫn đến sau khi Trương Vinh Phương giải quyết hết tất cả Linh Tướng các giáo phái.
Sau khi giải quyết Linh Tướng, hắn cũng quay trở về Nhân Tiên quan, tiếp tục ngâm trong hồ máu, gia tốc việc thu hoạch điểm thuộc tính.
Trên thực tế phải ngâm trong hồ máu cả ngày không làm chuyện khác được, tuy rằng tích góp điểm thuộc tính rất nhanh nhưng lại cực kỳ nhàm chán.
Thế là Trương Vinh Phương dứt khoát bắt đầu thử giao lưu với Huyết Thần, Nguyện Nữ trên người.
Đồng thời hắn cũng phân phó Kim Sí Lầu nhìn chằm chằm vào tình huống bên phía Nguyệt Thần Cảm Ứng môn mỗi giây mỗi phút.
Tuy xác định rằng không liên quan tới nhau, nhưng từ sau khi đi tầng thứ tư Thái Uyên thì hắn cảm thấy vô cùng hứng thú đối với mấy thứ thần phật và ngoại giới này.
Đồng thời việc màn trời co rút lại có phải là thật hay không, còn cần nghiệm chứng.
"Báo!"
Bỗng nhiên trong động Nhân Tiên có một bóng đỏ lao nhanh tới, quỳ một chân trên đất.
"Cao thủ Cảm Ứng môn lại phục kích đoàn xe của quý tộc người Linh tại dốc Đông Tân Phục tỉnh. Trong đoàn xe không một người sống sót."
"Đây là lần thứ mấy rồi?" Bên trong ao máu, một giọng nói trầm thấp mông lung chậm rãi bay ra.
"Theo ghi chép thì là lần thứ năm." Cao thủ huyết duệ cúi đầu trả lời: "Dựa theo lời dặn dò của quan chủ bọn ta đã thẩm tra đối chiếu được, đoàn xe quý tộc người Linh ấy mặt ngoài chỉ là quý tộc bình thường, trên thực tế lại là một thành viên của đại quý tộc người Linh Đại Đô năm đó."
"Ngươi đi xuống đi." Trương Vinh Phương phân phó.
"Vâng."
Người đến chợt lóe lên bóng đỏ, biến mất tại chỗ.
Bên trong hồ máu, Trương Vinh Phương nhắm mắt suy tư.
'Xem ra một ngày ta không để ý tới, tiến độ của hắn ta cũng đã nhanh hơn không ít. '
'Rốt cuộc Nguyệt Thần đang làm gì? ' Bạch Lân nghi ngờ hỏi, nàng không hiểu rõ ràng nguyên do trong đó cho lắm.
'Thu thập linh ấn. Cướp đoạt sức mạnh khổng lồ tích lũy qua nhiều năm của Linh Phi Thiên. ' Trương Vinh Phương giải thích đơn giản cho bà.
'Nếu hắn ta cũng nói không liên quan tới nhau thì chúng ta không để ý đến hắn ta là được. Có thể không đánh nhau chẳng phải tốt hơn sao? ' Bạch Lân đề nghị.