Chương 1715: Rời đi (2)
"Thật ra thì, ban đầu ta cho rằng ngươi sẽ gây cản trở cho ta khi ta thu thập linh ấn. Không ngờ ngươi nói được thì làm được, thật sự không có bất kỳ quấy nhiễu nào." Nguyệt Thần tiếp tục nói: "Cho nên, ta mời ngươi cùng chứng kiến thời khắc lịch sử này!"
"Ngươi đi lên rồi có trả Nhạc sư phụ lại cho ta không." Trương Vinh Phương im lặng một lúc rồi mở lời nói.
Nguyệt Thần nhất thời phát ra một tràng tiếng cười đinh tai nhức óc.
"Hắn tức là ta, ta tức là hắn. Tất cả của hắn đều là sự giả tạo do ta bện ra, cho dù hắn đi ra thì có thể làm được gì chứ? Vẫn sống bên trong sự giả tạo sao? Sự hiện hữu của hắn từ bắt đầu đã không có ý nghĩa gì."
"Vậy sau khi ngươi rời khỏi đây nhớ kỹ bảo vệ chính mình, đừng để chết." Trương Vinh Phương tiếp tục nói.
Hắn biết mình không ngăn cản được đối phương, tốc độ Nguyệt Thần sưu tập linh ấn quá là nhanh. Bây giờ ông ta thu hoạch được lực lượng tích lũy của Linh Phi Thiên, nếu muốn giết cơ thể này của mình thì e là không tốn nhiều công sức cho lắm.
Hôm nay đại cục đã định, hắn vẫn chậm một bước.
"Ta sẽ không chết." Trong giọng của Nguyệt Thần mang theo vẻ tự tin vô cùng: "Lực lượng của ta lúc này đã đạt đến mức tột đỉnh trước nay chưa có. Nếu như ngay cả như vậy mà ta vẫn phải chết.
Vậy thì có lẽ tất cả mọi thứ bên ngoài căn bản không phải là cố hương, mà là địa ngục."
"Có lẽ thật sự là địa ngục." Trương Vinh Phương hồi tưởng lại nội dung điều tra được trước đó.
"Được rồi, đừng nói lời xúi quẩy. Trải qua nhiều năm thăm dò, ta đã tính toán ra vị trí yếu nhất trên màn trời. Đi thôi."
Nguyệt Thần đứng ở trong thần điện của Linh Phi Thiên, nhẹ nhàng vung tay lên.
Nhất thời ông ta và Trương Vinh Phương cùng nhau biến mất trong Thái Uyên.
Đến khi xuất hiện lần nữa, hai người đã đến một sa mạc hoang vắng màu vàng.
Ánh sáng mặt trời độc ác nóng rực, cát bụi bị cuồng phong thổi bay, mơ hồ che đi cảnh sắc nơi xa.
Lúc này Nguyệt Thần đang đứng ở trước người Trương Vinh Phương.
Ông ta vẫn mang dáng vẻ của Nhạc Đức Văn, nhưng dáng người cao ngất hơn rất nhiều, trên đỉnh đầu mơ hồ có thêm một đôi sừng hươu bạch ngọc, cái này chưa từng thấy lúc trước.
Trương Vinh Phương nhìn vào đôi sừng hươu kia, cảm nhận được sự chói mắt mãnh liệt.
Giống như người thường nhìn lên mặt trời, rõ ràng sừng hươu kia không phải thứ chói mắt gì cả, nhưng lại cho hắn một cảm giác khó chịu hai mắt hầu như không mở ra được.
"Đáng tiếc. Thời khắc mang tính lịch sử như vậy mà người chứng kiến lại chỉ có một mình ngươi." Nguyệt Thần khẽ thở dài.
"Nếu như ở bên ngoài không lăn lộn nổi nữa, nhớ trở về." Trương Vinh Phương trả lời.
"Ngươi đúng là thú vị." Nguyệt Thần quay đầu lại nhìn hắn: "Trên người của ngươi đã có tính chất đặc biệt nhàn nhạt của bọn ta. Nếu như ngươi nguyện ý thì có thể đi màn trời, thu thập linh tuyến màu đen dung nhập vào bản thân, trở thành một thành viên của thần phật."
"Thì ra linh tuyến đều có nguồn gốc từ màn trời sao?" Lúc này Trương Vinh Phương mới hiểu rõ.
"Đúng vậy, ngươi nhớ kỹ là tốt rồi, tuổi thọ của con người chung quy là có hạn, mà thần phật thì lại vô hạn. Cho dù màn trời co rút lại, tất cả mọi người chết mất rồi, thần phật cũng có thể rời khỏi màn trời, đi ra thế giới bên ngoài.
Mà người thường, không nói trước có thể bay lên bầu trời cao như vậy được hay không, cho dù có bay lên, cơ chế phản ứng có trong linh tuyến màu đen cũng sẽ công kích và cắn nuốt tất cả những thứ không đồng loại." Có vẻ Nguyệt Thần sắp tới gần mộng tưởng nên tâm trạng dường như rất tốt.
"Thụ giáo." Trương Vinh Phương gật đầu.
"Tiểu tử ngươi hiếm khi lộ ra dáng vẻ khiêm tốn thế lắm đấy." Nụ cười trên mặt Nguyệt Thần bỗng chốc khựng lại, giọng điệu khi nói câu ban nãy, ông ta gần như là nói ra theo bản năng.
Thế nhưng sau khi nói ra khỏi miệng thì mới phát hiện, đó là giọng của Nhạc Đức Văn mà không phải là của Nguyệt Thần ông ta.
Sắc mặt ông ta bình thường lại, thu liễm nụ cười ngẩng đầu nhìn qua bầu trời.
"Đi thôi."
Ông ta giơ một tay lên.
Lực lượng nhu hòa thuộc về Linh Phi Thiên nhất thời vờn quanh bên cạnh hai người, nâng bọn họ lên và bay về phía bầu trời.
Trương Vinh Phương ngửa đầu nhìn bầu trời.
Rất nhanh, hai người đi qua tầng mây, đi qua bầu khí quyển, đi qua vầng sáng xanh lam mờ nhạt kia.
Đi tới tầng trung gian.
Bên trên tầng trung gian vẫn là màn trời đen kịt không ngừng ngọ nguậy.
Nguyệt Thần không có dừng lại, mà là tiếp tục bay lên trên.
Trương Vinh Phương ở bên cạnh ông ta, nhìn sự chờ mong trong mắt ông ta gần như sắp tràn ra bên ngoài.
Rất nhanh, hai người cách màn trời chỉ tầm hai mươi, ba mươi mét.
"Ngươi ở chỗ này đi." Nguyệt Thần nhìn Trương Vinh Phương: "Nhớ kỹ khoảng cách này, nếu tiến lên nữa, ngươi sẽ phải bị màn trời tập kích."