Chương 1716: Rời đi (3)
Ông ta theo bản năng căn dặn một câu.
"Đã biết, sư tôn." Trương Vinh Phương bỗng đáp lại.
Nguyệt Thần đang muốn đáp lời thì chợt ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm hắn, thần sắc trong mắt không ngừng biến ảo.
Giống như lời Trương Vinh Phương nói, trên trăm năm ký ức kinh lịch của Nhạc Đức Văn, tuy thân phận là giả tạo, nhưng tất cả những điều đã trải qua đều là thật.
Trí nhớ dung nhập, làm gì có thể dễ dàng loại trừ cho được?
Đúng thế, Nguyệt Thần ông ta chính là Nhạc Đức Văn, nhưng bản thân Nhạc Đức Văn cũng là một bộ phận của ông ta.
Không có khả năng không tạo thành ảnh hưởng ngược lại.
"Ta không phải sư tôn của ngươi." Nguyệt Thần đáp một câu.
Trương Vinh Phương không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn chăm chú vào ông ta.
Hai người đứng trước màn trời, trong lúc nhất thời không còn nói gì nữa.
Hơn mười giây sau, Nguyệt Thần cười buồn bã.
"Quên đi, không so đo với ngươi nữa, nhìn cho kỹ." Ông ta quay đầu nhìn màn trời, phóng mạnh lên, lao thẳng về phía màn trời màu đen đang ngọ nguậy.
Kỳ quái là, màn trời đó giống như cảm ứng được ông ta đang lại gần, tự động đình chỉ nhúc nhích, sau đó lõm vào trong, hé ra một lỗ hổng màu đen.
Lỗ hổng kia thâm thúy không gì sánh được, vẫn luôn kéo dài đến nơi cực sâu nhìn không thấy cuối.
Nguyệt Thần dừng lại một chút ở phía trước lỗ hổng, sau đó không hề quay đầu lại nhảy bổ vào trong đó.
Sau khi ông ta bay vào, màn trời sau lưng nhất thời tự động khép lại, đóng kín, lại không nhìn thấy bất kỳ vật gì nữa.
Trương Vinh Phương lơ lửng ở giữa không trung, nhìn vị trí đối phương rời đi, rất lâu sau vẫn không nói tiếng nào.
Một ngày sau khi Nguyệt Thần rời đi.
Trương Vinh Phương ngâm mình trong hồ máu, thông qua con rối, ý thức điều động đám Huyết Duệ đạo nhân, không ngừng chèn ép các giáo phái lớn xung quanh.
Không còn Nguyệt Thần làm trụ cột lớn nhất, hoàn toàn sụp đổ đầu tiên chính là Cảm Ứng môn.
Đám đầu đường xó chợ này thấy tình thế không ổn, không ít người chạy đến chủ động đầu hàng Nhân Tiên quan, lôi kéo quan hệ với Tả Hàn.
Trương Vinh Phương cũng không từ chối, chuyển hóa toàn bộ thành huyết duệ đời thứ năm.
Đây là đời thứ nhất tầng dưới cùng.
Lúc huyết duệ đối mặt với tầng trên, sẽ tự nhiên bị nồng độ tinh huyết áp chế, trên tinh thần và ý thức đều có không ít tàn lụi.
Đây rõ ràng là do đặc tính của bản thân Huyết tộc dẫn đến.
Sau khi xử lý Cảm Ứng môn, chỉ còn lại mấy giáo phái như Chân Nhất Giáo, hoặc là Thiên Tỏa, Hắc Thập giáo… ẩn núp trong bóng tối.
Trương Vinh Phương dứt khoát nhổ cỏ tận gốc, bắt đầu tìm kiếm những bình đài Thần Phật của thần chỉ xung quanh ở trong Thái Uyên.
Hiện giờ đại thế đã qua, phía tỷ tỷ mọi thứ đều yên ổn, dường như còn dựa vào quan hệ của mình, lăn lộn ngày càng tốt.
Hắn cũng không có gì phải lo lắng.
Thái Uyên.
Thái Hư Tam Thanh.
Sương mù mờ mịt không ngừng quanh quẩn xung quanh.
Trương Vinh Phương vỗ cánh, lẳng lặng lơ lửng giữa không trung bên ngoài bình đài, mặc cho gió Thái Uyên thổi mà bất động.
"Không ngờ ngươi lại chủ động dẫn ta qua đây." Ánh mắt hắn chăm chú nhìn lão nhân mặc trường bào ba đầu đứng lẳng lặng trên bình đài Thần Phật đối diện.
Đây chính là Thần Phật mạnh mẽ cấp bậc Thần Chủ, Tam Thanh Đạo Môn, thần trí thờ phụng của Chân Nhất Giáo.
Lúc đầu, Trương Vinh Phương nhìn thấy danh hào giống nhau, pho tượng cũng không khác biệt mấy, luôn cho rằng Tam Thanh này là Tam Thanh kiếp trước hắn quen biết.
Nhưng hiện tại xem ra…
“Càn Khôn Tử đạo hữu, tình thế đưa đẩy đến tình trạng này, cũng không trách ta ra hạ sách này. Vật dẫn có thể giáng lâm ở thế gian chúng ta quá nhỏ yếu, nhưng nếu ngươi đã chủ động tiến vào Thái Uyên, vậy thì tình thế sẽ nghịch chuyển.”
Tam Thanh cầm quải trượng trong tay, trên ba gương mặt đó, một khuôn mặt không có chút biểu cảm, một cái thì vui vẻ, cái cuối cùng thì nổi giận đùng đùng.
"Vậy thì thử xem." Trương Vinh Phương không chút kiên nhẫn với những Thần Phật này.
Hai cánh hắn rung lên, xông thẳng về phía đối phương.
Trong Thái Uyên, cách hủy diệt đối phương tốt nhất là phá hủy bình đài Thần Phật.
Chứ không phải chủ động tiến vào Thái Hư để chém giết bản thể của ông ta.
Tiến vào Thái Hư chém giết bản thể quả thật có thể đánh ông ta vào vực sâu Lãng Quên, cho dù Thần Phật không chết, cũng phải mất rất nhiều năm mới hồi phục lại.
Cách này là có hiệu quả nhất.
Nhưng Trương Vinh Phương suy đoán từ sức mạnh hiện có của mình, theo như lời hắn, có lẽ có thể trực tiếp chém nát bình đài Thần Phật của đối phương.
Cách này đối với những người khác sẽ không đủ sức mạnh, không làm được, nhưng hắn thì lại khác.
Trong lúc ánh sáng đỏ bay ra, cơ thể hắn đột nhiên lớn lên, bành trướng, kịch liệt tăng cao.
Trong nháy mắt đã tăng lên tới năm mươi mét.
Kèm theo hình thể cực lớn là trọng lượng khủng bố.