Chương 1720: Rời đi (7)
Không bao lâu sau, một bức tường mới do mây mù trắng tạo thành chắn ở phía trước hắn.
Hắn giảm tốc độ, vươn tay ra, chạm vào bức tường mây đó.
Tay vừa chạm vào, bức tường mây cực kỳ cứng rắn, giống như hình vẽ điêu khắc đám mây ở trên bức tường đá.
Nhưng thoạt nhìn, rõ ràng bức tường mây đó đang không ngừng thay đổi, trôi nổi, lưu chuyển.
Loại cảm giác kỳ dị này khiến trong lòng Trương Vinh Phương dâng lên tia khác thường.
“Nếu bức tường mây và vách ngăn này đại diện cho ranh giới phân biệt thực lực mạnh yếu. Linh Phi Thiên và Nguyệt Thần mới tầng thứ năm, vậy tầng thứ tư, tầng thứ ba rốt cuộc tồn tại thứ gì?”
Hắn suy nghĩ, rồi lùi về phía sau mấy chục mét, sau đó đột nhiên vọt lên trên.
Bịch!
Hắn hung hăng đụng vào bức tường mây, lõm thành một vòng, bản thân cũng bị bắn trở lại.
Trương Vinh Phương lắc đầu, máu tươi trên trán tự động dừng lại.
“Xem ra không đi lên được rồi.” Hắn không có ý định dùng Chung Thức xông lên, nếu như nói Chung Thức cũng chỉ là miễn cưỡng có đủ tư cách đi lên trên, vậy thì hắn quyết định đi lên trên cũng chẳng được lợi gì.
Chi bằng cứ ở vùng an toàn, tích lũy nhiều sức mạnh trước.
Dù sao thì thực lực của hắn vốn không phải tích góp dựa vào não tủy của người thường giống như Thần Phật.
Lúc hắn dự định quay người đi xuống.
Đột nhiên trong rất nhiều đài khu trao đổi xung quanh phát ra tiếng vang bịch bịch bịch rất nhỏ.
“Tiếng gì vậy?”
Trương Vinh Phương dừng lại, nhìn quanh bốn phía, ánh mắt không ngừng nhìn lên các khu trao đổi.
Âm thanh này dường như yên tĩnh lại khi hắn dừng lại.
Nhưng mấy giây sau.
Một bóng trắng xông ra từ trên đài một khu trao đổi, bay thẳng về phía hắn.
Bóng trắng hơi mờ, hiện lên hình người, khuôn mặt vặn vẹo không cách nào nhìn thấy rõ.
Bên trong mơ hồ có một đường nét mảnh như dung nham, đang không ngừng lóng lánh tia sáng.
Nếu trước đó Trương Vinh Phương chưa từng thăm dò những đài này, có lẽ hắn sẽ không cách nào nhìn ra thân phận của bóng trắng này.
Nhưng lúc này, hắn liếc mắt đã nhận ra bộ đồng phục mờ ảo trên bóng trắng này là thây khô trong những đài đó mặc.
Tốc độ của bóng trắng cực kỳ nhanh, nhưng đối với hắn cũng chỉ là trình độ tầng thứ tư. Cho dù ngăn cản hay là phản công, đều có đủ thời gian cân nhắc.
Huyết Mạc!
Bỗng nhiên, một màn sương máu tự động ngưng tụ trước mặt Trương Vinh Phương, tạo thành một bức tường thủy tinh như hồng ngọc.
Theo đó, hắn ngày càng thành thục động tác khống chế máu tươi, rất nhiều động tác không làm được trước đây, hiện tại đã có thể đạt thành một cách dễ dàng.
Phụt!
Bóng trắng đó hung hăng đụng vào Huyết Mạc, phần đầu lập tức tán loạn, sau đó là thi thể.
Dây đỏ như dung nham trong cơ thể hắn không còn ngăn cản, mà đâm chính diện vào Huyết Mạc.
Phụt!
Huyết Mạc bị xuyên thủng làm đôi. Dây đỏ như dung nham bị ăn mòn và tiêu tan.
Ánh mắt Trương Vinh Phương ngưng lại, nhìn về phía đài còn lại.
Quả nhiên, trên tất cả đài xung quanh đều xuất hiện từng hư ảnh hình người bán trong suốt.
Cơ thể bọn nó vặn vẹo, bay lượn, men theo đường vòng cung bất quy tắc, lần lượt hội tụ về phía hắn.
"Huyết Hà!"
Trương Vinh Phương mở hai tay ra, vô số máu tươi từ trong cơ thể hắn rơi xuống.
Máu loãng hóa thành sương máu, lập tức lan ra xung quanh.
Cho dù không có sự trợ giúp của tinh khí đất trời, thì thuộc tính sinh mệnh hiện tại của hắn đã đạt tới trình độ cực kỳ đáng sợ.
Lúc này, tinh huyết hóa thành sương máu, trong phút chốc hoàn toàn bao phủ không gian với phạm vi hai trăm mét.
Để đạt được hiệu quả mạnh nhất, hắn còn tăng nồng độ sương máu lên mức tối đa. Hơn nữa không phải là khuếch trương một cách không có não.
Phụt phụt phụt.
Những bóng mờ màu trắng dày đặc điên cuồng lao vào đám mây máu, bọn nó xông vào một đoạn thì bắt đầu sụp đổ, biến mất.
Lúc đến được vị trí của Trương Vinh Phương thì đã hoàn toàn tiêu tán.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Đại khái hơn mười phút sau.
Xung quanh từ từ yên tĩnh lại.
Trái tim của Trương Vinh Phương lay động, thu hồi sương máu, nhìn ra xung quanh.
Tất cả bóng mờ màu trắng vừa nãy đều bị tiêu diệt sạch trong đối kháng.
Lực lượng của những bóng mờ này giống như đống lớn vật tiêu hao có được lực lượng một kích Thần Chủ.
Giải quyết xong những thứ này, cho hắn cảm giác tiêu hao thật ra không khác bao nhiêu so với giải quyết chư thần trước đó.
“Nhưng đây là tầng thứ tư. Không thể thực sự giống tầng thứ sáu. Cho nên…”
Ánh mắt hắn lập tức ngưng lại, khóa chặt lấy một bóng đen đang nhanh chóng tiến lại gần.
Sau lưng bóng đen đó có hai cánh chim rộng lớn giống hắn, nhưng không phải màu đỏ, mà là màu đen.
Khi đến gần, bóng đen dần lộ ra diện mạo.
Tứ chi của hắn ta có hình người, nhưng khuôn mặt chỉ có một giác quan hình tròn cực lớn.
Ở giữa ngực hắn ta khảm một đồng tử dựng thẳng dữ tợn màu đỏ tím.