Chương 1721: Rời đi (8)
Đối phương không ngừng đến gần, cho người ta cảm giác ngột ngạt cực kỳ khó chịu, không ngừng xông lên đầu.
Trương Vinh Phương khẽ chau mày, nhìn chằm chằm đối phương.
"Ngươi là ai?" Hắn dùng tỏa văn mở miệng trước.
Bóng dáng đối phương dừng lại, dường như là ngây ra, sau đó hắn dựa vào cái miệng lớn chiếm cứ toàn bộ khuôn mặt, đột nhiên nhếch miệng, lao mạnh về phía Trương Vinh Phương.
“Vẫn còn sống… ha ha ha! Vẫn còn sống!”
Người này cất tiếng cười to, phát ra tiếng gầm điên cuồng.
“Dùng ngươi chi linh, dung ngộ ma công!”
Bóng dáng hắn chợt chia thành hơn mười cái, đồng thời chộp lấy Trương Vinh Phương từ các hướng khác nhau.
"Không cách nào giao tiếp à?" Vô số máu loãng hiển hiện trước người Trương Vinh Phương, ngưng tụ thành một bức tường máu.
Bên ngoài màn trời.
Sắc trời âm u, tầng mây dày đặc.
Trên mặt đất rộng lớn đen tối gập ghềnh.
Một nam tử cao lớn mặc bộ trường bào màu xanh nhạt đang chậm rãi bước từng bước đi theo con đường phía trước.
Mặt đường mơ hồ không rõ, nếu không nhìn kỹ thì căn bản là không có cách phân biệt ra đó đã từng là một làn đường rộng rãi được xây dựng hoàn chỉnh.
Nam tử không ngừng đi về phía trước. Sau khi đi được một đoạn, ông lại ngẩng đầu nhìn sắc trời.
"Hi vọng tầng mây đừng tản ra nữa." Ông thấp giọng lầm bầm.
Mây đen trên bầu trời vẫn tụ tập vào nhau, càng ngày càng dày, không có tan đi.
Nhưng ngay phía trước cũng mơ mơ hồ hồ có một bóng người màu đen tới gần.
Đó là một hình người cường tráng có hai cánh màu đen.
Trên khuôn mặt chỉ có một cái miệng khổng lồ, con mắt rất to, mọc ra ở giữa lồng ngực giống như tinh thể màu tím.
"Linh hồn sống! Linh hồn sống! !" Hình người kêu to, giống như dã thú.
Hai bên ven đường toàn là đồi núi đen kịt liên miên chập chùng.
Không có cây cối, tất cả đều trụi lủi toàn là bùn đất và đá đen, căn bản không biết thứ hình người đó đi ra từ chỗ nào.
"Lại nữa rồi…" Mặt nam tử mặc trường bào màu xanh nhạt biến sắc.
Ông ta là Nguyệt Thần, cũng là thần phật mạnh nhất mới vừa đi ra từ khu trao đổi của mình, mang theo tất cả lực lượng mà Linh Phi Thiên tích lũy được.
Ngay từ đầu khi mới đi ra, tâm trạng của ông ta vô cùng mừng rỡ, nhưng sau khi cảm nhận được cả vùng đất với hoàn cảnh ác liệt, cùng với căn bản không nhìn thấy người sống đâu này.
Tinh lực trong lòng ông ta chậm rãi trầm xuống.
Ông ta bắt đầu hoài nghi, mình có thật sự trở về thế giới mà bản thân mình tha thiết ước mơ hay không.
'Chẳng qua thế giới này rộng lớn cực kỳ, có lẽ ta chỉ trùng hợp xuất hiện ở một nơi hoang vắng không có người mà thôi. ' Nguyệt Thần nghĩ như vậy, bắt đầu tìm kiếm dấu vết nhân loại ở khắp nơi.
Rất nhanh ông đã tìm được vết đường xá không biết lưu lại bao lâu trước đây.
Vì vậy ông ta bắt đầu men theo con đường tiến về phía trước.
Con đường nối liền với thành trấn, chỉ cần đi men theo con đường thì nhất định có thể tìm được căn cứ hoạt động của nhân loại.
Mà loại quái vật trước mắt này, ông ta đã gặp phải không chỉ một lần.
Loại quái vật này quả thực là có mặt khắp mọi nơi ở nơi đây, cứ cách mỗi một lát là gặp được 3 đến 5 con.
Phiền toái nhất không phải điều này.
Mà là…
Nguyệt Thần giơ tay lên, lực lượng thần uy khổng lồ trong cơ thể không ngừng bắt đầu khởi động, nhưng chính là không thả ra được. Chỉ có thể sử dụng để tăng cường bản thân mà thôi.
Hơn nữa…
Ở đây hoàn toàn không có thế của Đại Tông Sư gì cả.
Ông ta có thể phân ra Nhạc Đức Văn, bản thân đương nhiên cũng là Đại Tông Sư với võ đạo mạnh mẽ đến cực điểm.
Đối với đạo thế này, ông có sự hiểu biết vô cùng thấu triệt.
Nhưng giờ này khắc này, ông ta thế mà lại cảm nhận được.
Thế do mình phát tán ra ngoài căn bản không hề có tác dụng đối với đối phương.
Hơn nữa, có vẻ như không phải vấn đề của đối phương.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên kiểm tra, nhưng nỗi lòng Nguyệt Thần vẫn không khỏi trầm xuống.
Sự tồn tại của thế là cơ sở của thần uy.
Cả hai đều có nguồn gốc từ ý thức, từ đó phát triển ra thành công kích tinh thần vô hình.
Nhưng loại công kích tinh thần này, lúc này có vẻ như không có tác dụng.
Không có thế, không có thần uy tăng phúc. Thứ duy nhất ông ta có thể dựa vào chính là cảnh giới võ đạo của mình, và tố chất toàn phương vị của thân thể này.
"Giết! !"
Hình người cánh đen kia nhào lên mãnh liệt, tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã vượt qua mấy chục mét bổ nhào tới trước người ông.
Tay phải nó xòe rộng, năm ngón tay bắn ra từng lưỡi dao bén nhọn màu tím, trảo về phía Nguyệt Thần giống như tia chớp.
Vụt! !
Ánh tím chợt lóe lên.
Nguyệt Thần lùi về phía sau một bước, tinh chuẩn tránh khỏi một kích này.
Đây là tiên cơ ngăn địch của Đại Tông Sư. Khi ông ta giao thủ với loại quái vật này lúc trước cũng đã mò ra được đại khái quy luật hành động, thói quen xuất thủ, quỹ tích phát ra chiêu thức của nó rồi.